Ôn Chiêu Ninh đã mất ngủ.
Trong lòng cô vốn đã đè nặng quá nhiều chuyện và sự xuất hiện của Hạ Hoài Khâm lại càng khiến tâm trí cô chẳng thể bình yên.
Khoảng ba bốn giờ sáng, cô mới chợp mắt được một lúc nhưng rất nhanh sau đó đã bị tiếng chuông báo thức gọi dậy.
Ôn Chiêu Ninh tắt báo thức rồi vào phòng vệ sinh tắm rửa, sau đó cô trang điểm để che đi vết thương. Khi đã thu xếp xong cho bản thân, cô lại đi gọi con gái Thanh Ninh thức dậy.
“Mẹ ơi, sao hai ngày nay mẹ cứ đội mũ và đeo kính râm suốt thế ạ?” Thanh Ninh tò mò hỏi.
“Vì mẹ mới làm một liệu trình thẩm mỹ mà bác sĩ bảo cần phải che kín mặt như vậy thì mới nhanh hồi phục được con ạ.”
Đêm Lục Hằng Vũ bạo hành đó, Thanh Ninh đã ngủ say nên không nhìn thấy gì. Ôn Chiêu Ninh cũng thầm cảm thấy may mắn vì đứa trẻ không phải tận mắt chứng kiến. Nếu có thể, cô hy vọng con gái mình sẽ mãi mãi không bao giờ phải trải qua những ký ức đau thương như vậy.
“Mẹ đã đủ xinh đẹp lắm rồi, không cần làm thẩm mỹ nữa đâu ạ.” Thanh Ninh ôm lấy cổ Ôn Chiêu Ninh rồi nói: “Trong lòng Thanh Ninh, mẹ là người mẹ xinh đẹp nhất.”
Ôn Chiêu Ninh nghe xong mà thấy lòng ấm áp khôn nguôi.
Thanh Ninh từ nhỏ đã ngoan ngoãn hiểu chuyện. Sự ra đời của bé đã chữa lành trái tim đầy rẫy vết sẹo của Ôn Chiêu Ninh khi đó. Con gái chính là sự cứu rỗi mà ông trời rủ lòng thương ban tặng cho cô sau khi đã nhẫn tâm đẩy cô vào bóng tối.
“Cảm ơn lời khen của cục cưng nhé. Trong lòng mẹ thì con cũng là em bé xinh đẹp nhất. Chúng ta dậy chuẩn bị đi nhà trẻ thôi nào, được không con?”
“Dạ được ạ.”
Ôn Chiêu Ninh hôn con gái một cái rồi đưa bé đi thay quần áo và vệ sinh cá nhân.
Ăn sáng xong, hai mẹ con vừa trò chuyện vừa ra hành lang đợi thang máy.
Cửa thang máy vừa mở ra, Ôn Chiêu Ninh sững sờ ngay tức khắc. Hạ Hoài Khâm thế mà lại đang đứng bên trong cabin.
Hạ Hoài Khâm mặc một bộ vest màu xám đậm với đường cắt may hoàn hảo. Cổ áo sơ mi trắng tinh cứng cáp vừa vặn tôn lên đường xương hàm sắc sảo của anh. Anh chỉ cần đứng ở đó thôi cũng tự nhiên toát ra một cảm giác quyền lực điềm tĩnh.
Ôn Chiêu Ninh có chút căng thẳng mà siết chặt lấy vai bé Thanh Ninh.
Tại sao Hạ Hoài Khâm lại ở đây?
Chẳng lẽ anh cũng sống trong tòa nhà này sao?
Không, chắc là không đâu. Tuy căn hộ này của Tô Vân Hy lúc mở bán cũng được định vị là khu nhà ở trung cao cấp nhưng năm tháng đã lâu nên cơ sở vật chất trong khu dân cư đều có phần cũ kỹ. Với thân phận và địa vị hiện tại của Hạ Hoài Khâm, anh chắc chắn phải có nơi ở tốt hơn mới đúng.
Bốn mắt nhìn nhau, Hạ Hoài Khâm chỉ liếc nhìn Ôn Chiêu Ninh một cái rồi nhanh chóng dời mắt đi chứ không hề dừng lại.
“Mẹ ơi, chúng ta không vào ạ?” Thanh Ninh ngước đầu nhìn Ôn Chiêu Ninh.
“Vào... vào chứ.”
Ôn Chiêu Ninh dắt Thanh Ninh bước vào thang máy. Cabin thang máy khá rộng nhưng cô cố tình đẩy Thanh Ninh vào góc xa Hạ Hoài Khâm nhất và dùng cơ thể mình để che chắn khuôn mặt của con gái.
Thang máy đi xuống, những con số nhảy lên chậm chạp và mỗi giây trôi qua đều dài đằng đẵng như cả một thế kỷ.
Ôn Chiêu Ninh đến cả hít thở cũng trở nên cẩn trọng nhưng thực tế là Hạ Hoài Khâm căn bản chẳng buồn liếc nhìn Thanh Ninh lấy một cái.
Cũng phải thôi, anh chán ghét cô như vậy thì sao có thể để ý đến con của cô được.
Ôn Chiêu Ninh vừa mới buông lỏng cảnh giác thì quả bóng lò xo cầu vồng mà Thanh Ninh đang chơi đùa bỗng nhiên rơi xuống rồi lăn đến bên chân Hạ Hoài Khâm.
“Mẹ ơi, quả bóng cầu vồng của con! Bóng cầu vồng rơi mất rồi!”
Hạ Hoài Khâm liếc nhìn một cái rồi cúi người nhặt quả bóng lò xo đó lên đưa trả cho Thanh Ninh.
Ôn Chiêu Ninh nhìn thấy bàn tay lớn của anh và bàn tay nhỏ của bé chạm vào nhau mà mồ hôi lạnh cứ túa ra không ngừng.
Đến cả dáng tay của họ cũng giống nhau đến thế!
“Con cảm ơn chú ạ.” Thanh Ninh nở nụ cười ngọt ngào với Hạ Hoài Khâm.
Hạ Hoài Khâm chỉ gật đầu một cái với vẻ mặt vô cảm như người máy.
Thanh Ninh còn định nói gì đó nhưng Ôn Chiêu Ninh đã nhanh chóng đưa tay bịt miệng bé lại.
Cuối cùng tầng một cũng tới, thang máy vang lên một tiếng “đinh” nghe tựa như âm thanh của thiên đường.
Hạ Hoài Khâm đứng ở phía trước nhưng vì anh cần xuống hầm gửi xe nên vẫn đứng yên không nhúc nhích. Ôn Chiêu Ninh ôm lấy Thanh Ninh rồi nghiêng người lướt qua vai Hạ Hoài Khâm và lao ra khỏi thang máy như đang chạy trốn.
Cửa thang máy khép lại rồi tiếp tục đi xuống.
Bé Thanh Ninh quay đầu nhìn lại một cái rồi khẽ hỏi: “Mẹ ơi, chú gặp trong thang máy vừa nãy là người xấu ạ?”
“Sao Thanh Ninh lại hỏi vậy con?”
“Vì lúc nãy mẹ cứ chắn con suốt, mà lòng bàn tay của mẹ còn đổ đầy mồ hôi nữa kìa?”
Lúc này Ôn Chiêu Ninh mới nhận ra rằng đứa trẻ đã cảm nhận được sự căng thẳng của mình khi nãy.
“Không phải đâu Thanh Ninh, chú vừa rồi không phải người xấu nhưng chú ấy là người lạ. Mẹ đã nói rồi, chúng ta phải giữ một khoảng cách nhất định với người lạ, đúng không nào?”
“Dạ đúng, nhưng nếu chỉ là người lạ bình thường thì mẹ căng thẳng chuyện gì chứ?”
“Mẹ chỉ là... chỉ là sợ con bị muộn thôi. Mau mau mau, mải nói chuyện là con sẽ bị muộn giờ ở nhà trẻ đấy.”
Suy nghĩ của Thanh Ninh thuận lợi bị chuyển hướng: “Con không muốn bị muộn đâu, con muốn được nhận hoa bé ngoan cơ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
