Ôn Chiêu Ninh từ trường mẫu giáo trở về liền bắt đầu liên hệ lại với luật sư. Để tránh mặt Hạ Hoài Khâm, cô cố ý né tránh tất cả các luật sư ly hôn thuộc văn phòng luật Diệu Hoa. Thế nhưng sau khi tìm kiếm một vòng, cô phát hiện mấy văn phòng luật có tiếng ở Thượng Hải đều không sẵn lòng tiếp nhận vụ kiện ly hôn của mình.
Cũng đúng thôi, cha của Lục Hằng Vũ là thị trưởng của một thành phố, vừa có quyền vừa có thế nên chẳng có vị luật sư nào dám vì chút tiền phí kiện tụng mà đi đắc tội với nhà họ Lục.
Ôn Chiêu Ninh gọi điện cả ngày trời, cuối cùng đến tận chiều tối mới liên lạc được với một nữ luật sư tên là Tôn Linh ở văn phòng luật Khải Hằng. Luật sư Tôn bày tỏ rằng cô ta sẵn lòng nhận vụ kiện ly hôn của cô.
Hai người hẹn gặp nhau vào buổi tối tại trà trang Tây Thành. Địa điểm này do luật sư Tôn chọn vì cô ta nói nơi đó khá yên tĩnh.
Sau khi gửi gắm bé Thanh Ninh cho Tô Vân Hy, Ôn Chiêu Ninh bắt taxi đến điểm hẹn.
Khi cô tới nơi thì Tôn Linh đã ở đó rồi.
"Cô Ôn đi đường vất vả rồi, mời cô dùng chút trà cho ấm người." Tôn Linh nở nụ cười dịu dàng và đầy vẻ thân thiện.
Cô ta nhấc ấm Tử Sa lên rồi rót một dòng nước trà màu cam đỏ trong vắt vào chén của Ôn Chiêu Ninh.
"Cảm ơn."
Ôn Chiêu Ninh bưng chén trà nhưng không uống ngay. Cho đến khi thấy Tôn Linh uống cạn chén trà của mình cô mới khẽ nhấp một ngụm.
Đây là lần đầu tiên Lục Hằng Vũ bạo hành cô, trước đó cô không hề biết hắn sẽ đánh mình nên đương nhiên chẳng thể quay phim lại.
"Dù không có bằng chứng trực tiếp nhưng tôi đã báo cảnh sát, có hồ sơ ghi chép việc cảnh sát đến hiện trường."
Tôn Linh liếc nhìn biên bản của cảnh sát rồi hỏi: "Lúc cảnh sát đến, chồng cô không có ở đó sao?"
"Đúng vậy, hắn biết tôi định báo cảnh sát nên đã bỏ chạy trước rồi."
"Nói cách khác, việc bạo hành gia đình chỉ là do cô đơn phương báo án và hoàn toàn không có bằng chứng." Tôn Linh nhướng mày, "Vậy cô làm sao chứng minh được chồng mình thực sự đã bạo hành mình? Hay có khả năng là lúc đó anh ta vốn không có mặt tại hiện trường, tất cả chỉ là màn kịch do cô tự biên tự diễn để vu khống?"
Ôn Chiêu Ninh sững sờ, cảm giác lạnh lẽo tức khắc bò lên sống lưng: "Cô có ý gì?"
"Ý của tôi là, thực ra anh Lục không hề bạo hành cô. Là do cô muốn được chia nhiều tài sản hơn khi ly hôn nên mới vu khống anh ta."
"Tôi không có!"
"Có hay không thì trong lòng cô là người rõ nhất."
"Nếu luật sư Tôn là kiểu luật sư tùy tiện suy đoán khách hàng như vậy thì tôi thấy chúng ta chẳng còn gì để nói nữa."
Ôn Chiêu Ninh cầm lấy túi xách định rời đi nhưng vừa đứng dậy cô đã cảm thấy đầu óc choáng váng. Tầm nhìn của cô ngày càng mờ mịt, gương mặt tươi cười rạng rỡ của Tôn Linh cứ chao đảo rồi hiện ra thành nhiều lớp bóng mờ ngay trước mắt cô.
"Tôi... đầu chóng mặt quá... cô bỏ thuốc vào trà sao..."
"Tôi không có đâu, cô Ôn đừng lại vu khống tôi như vậy chứ." Tôn Linh vòng qua đỡ lấy cánh tay Ôn Chiêu Ninh, "Chắc là cô bị hạ đường huyết thôi, nghỉ ngơi một lát là khỏe."
Trời đất quay cuồng.
Ôn Chiêu Ninh lả đi, sau gáy đập vào tay vịn cứng nhắc của chiếc ghế. Cô không thấy đau lắm vì cảm giác tê liệt đang nhanh chóng xâm chiếm toàn thân. Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, cô thấy Tôn Linh đứng bên cạnh nhìn mình từ trên cao. Gương mặt cô ta chẳng còn chút ý cười dịu dàng nào nữa mà chỉ còn lại vẻ lạnh lùng sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
"Đã xác nhận rồi, cô ta không có bằng chứng bạo hành." Tôn Linh nói bằng giọng điệu như đang báo công: "Theo dặn dò của ngài, người đã gục rồi..."
Ôn Chiêu Ninh bàng hoàng nhận ra, hóa ra người phụ nữ này lại là người do Lục Hằng Vũ phái đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
