Ôn Chiêu Ninh bước ra khỏi quán cà phê mà đôi chân mềm nhũn.
Suốt sáu năm qua, cái tên Hạ Hoài Khâm vẫn luôn bị chôn giấu nơi góc sâu kín nhất trong lòng cô. Thế nhưng vì cuộc chia tay năm ấy quá đỗi đau đớn nên cô chưa bao giờ mong đợi cả hai sẽ có ngày tái ngộ.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ ngày hôm nay đã khiến trái tim cô hoàn toàn rối loạn.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, giọng nói nũng nịu ngọt ngào của cô con gái Thanh Ninh đã giúp Ôn Chiêu Ninh bình tâm trở lại.
“Mẹ ơi, khi nào mẹ mới về ạ?”
“Cục cưng à, mẹ về ngay đây.”
Ôn Chiêu Ninh quay về khu biệt thự Tây Thành, đây vốn là nhà của cô bạn thân Tô Vân Hy.
Tối qua sau khi đánh Ôn Chiêu Ninh bị thương thì Lục Hằng Vũ liền biến mất không dấu vết và cảnh sát cũng không thể liên lạc được với hắn. Ôn Chiêu Ninh sợ hắn lại quay về làm hại mình cùng Thanh Ninh nên đã đưa con gái chạy trốn khỏi nhà họ Lục ngay trong đêm để đến ở nhờ chỗ Tô Vân Hy.
“Cục cưng của mẹ.” Ôn Chiêu Ninh ngồi thụp xuống định hôn lên trán con gái, nhưng khi nhìn vào gương mặt giống Hạ Hoài Khâm đến bảy tám phần của bé thì cô chợt sững người.
Từ lúc Thanh Ninh còn rất nhỏ, mọi người xung quanh đã bắt đầu khen bé xinh đẹp. Ai cũng bảo bé thừa hưởng nhan sắc từ Ôn Chiêu Ninh và cô cũng luôn nghĩ con gái giống mình. Cho đến tận hôm nay khi gặp lại Hạ Hoài Khâm, cô mới bàng hoàng nhận ra Thanh Ninh càng lớn càng giống anh như đúc.
“Mẹ ơi mẹ sao thế ạ?”
“Mẹ không sao.” Ôn Chiêu Ninh nén lại cảm xúc, “Thanh Ninh ở nhà dì Hy Hy có ngoan ngoãn nghe lời không con?”
“Có ạ, có ạ, Thanh Ninh ngoan lắm, vừa nãy bé còn giúp tớ tưới cây nhỏ nữa đấy.” Tô Vân Hy bước ra từ nhà vệ sinh, “Thế nào rồi Ninh Ninh, luật sư nói sao?”
Ôn Chiêu Ninh ra hiệu bằng mắt với Tô Vân Hy rồi đưa con gái vào phòng trước và đưa cho bé một cuốn sách yên tĩnh.
“Thanh Ninh tự chơi một lát nhé, mẹ và dì Hy Hy nói chuyện một chút rồi lát nữa mẹ vào xem con được không nào?”
“Dạ vâng ạ.”
Thanh Ninh thích chơi sách yên tĩnh nhất vì bé có thể tự mình hóa thân vào các nhân vật và chơi rất lâu.
Ôn Chiêu Ninh quay lại phòng khách thì Tô Vân Hy đã chuẩn bị sẵn trái cây chờ cô. Ôn Chiêu Ninh đi tới rồi kể lại chuyện gặp Hạ Hoài Khâm ở quán cà phê cho bạn mình nghe.
“Cái gì? Cậu nói Hạ Hoài Khâm muốn phụ trách vụ kiện ly hôn của cậu sao? Một người đứng đầu Diệu Hoa như anh ta mà lại đi nhận mấy vụ kiện ly hôn lông gà vỏ tỏi thế này ư?”
“Người đứng đầu Diệu Hoa?”
“Cậu không biết à?” Tô Vân Hy mở một bài phỏng vấn nhân vật trên điện thoại, “Cậu nhìn xem, Hạ Hoài Khâm bây giờ chính là Giám đốc điều hành của văn phòng luật quốc tế Diệu Hoa đấy! Cậu đã nghe danh Diệu Hoa bao giờ chưa?”
“Có phải là văn phòng luật hàng đầu quốc tế đó không?”
“Đúng đúng đúng, chính là nó. Nghe đồn Diệu Hoa có hơn ba mươi chi nhánh trên toàn cầu với hơn hai nghìn luật sư, doanh thu hằng năm vượt quá một tỷ đô la Mỹ!”
Ôn Chiêu Ninh liếc nhìn bài báo mới biết chàng trai nghèo năm ấy giờ đây đã là một nhân vật tầm cỡ lừng lẫy trong giới luật. Thảo nào mỗi cử chỉ của anh hiện giờ đều toát lên vẻ cao quý được tôi luyện từ sự giàu sang.
Đúng là sông có khúc người có lúc, vận thế cứ xoay vần chẳng ai ngờ được.
“Ninh Ninh, có phải anh ta vẫn còn vương vấn tình cũ với cậu không?”
“Chắc chắn là không rồi, anh ấy chỉ muốn xem trò cười của tớ thôi.”
“Thôi đi, với thân phận và địa vị hiện tại của Hạ Hoài Khâm thì thời gian của anh ta quý giá biết bao nhiêu! Nếu không phải vì còn vương vấn tình cũ thì anh ta rảnh hơi đâu mà đặc biệt dành thời gian đến xem trò cười của cậu?”
“Tớ đã kết hôn và có con rồi, với thân phận địa vị của anh ấy bây giờ thì kiểu phụ nữ nào mà chẳng có, sao có thể còn vương vấn tình cũ với tớ chứ?”
“Ninh Ninh, thật ra tớ luôn muốn hỏi năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Rõ ràng cậu thích Hạ Hoài Khâm như vậy, theo đuổi lâu như thế mới tán đổ người ta, sao tự dưng lại đá anh ta rồi đi lấy cái tên tồi tệ Lục Hằng Vũ đó?”
Ôn Chiêu Ninh im lặng.
Chuyện năm xưa đã trôi xa, giờ đây lật lại quá khứ cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
“Thôi bỏ đi, chúng ta không nói chuyện này nữa.” Tô Vân Hy thấy cô dường như không muốn nhắc lại nên cũng không ép buộc mà vội vàng chuyển chủ đề: “Tiếp theo cậu định tính sao?”
“Tìm luật sư khác, dù thế nào đi nữa tớ cũng phải ly hôn cho bằng được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
