“Ngủ chán rồi, mình chia tay đi.”
Sáu năm trước, đại tiểu thư nhà họ Ôn là Ôn Chiêu Ninh đã để lại câu nói này rồi tuyệt tình đá văng Hạ Hoài Khâm khi đó còn trắng tay để quay lưng đi liên hôn với công tử thị trưởng là Lục Hằng Vũ.
Sáu năm sau, nhà họ Ôn phá sản và Ôn Chiêu Ninh bị người chồng Lục Hằng Vũ bạo hành gia đình. Cô quyết định ly hôn và ngay trong lúc thảm hại, sa cơ lỡ vận nhất thì cô và Hạ Hoài Khâm lại tái ngộ.
Tại quán cà phê.
Ôn Chiêu Ninh đeo kính râm cùng mũ lưỡi trai ngồi ở vị trí bên cạnh cửa sổ sát đất và liên tục nhìn đồng hồ.
Hôm nay cô hẹn gặp luật sư đại diện ly hôn của mình nhưng không hiểu sao đã quá giờ hẹn mà luật sư vẫn chưa đến. Cô đang định gọi điện hỏi thăm thì cửa quán cà phê bị đẩy ra và một người đàn ông cao lớn bước vào.
Người đàn ông mặc bộ âu phục ba mảnh màu xám cùng sơ mi đen và cà vạt kẻ sọc toát lên khí chất cao quý.
Từ lúc anh bước vào cửa, mấy nữ nhân viên của quán cà phê liên tục đưa mắt nhìn theo. Thật sự gương mặt cực phẩm như tạc tượng thế này ngoại trừ trong giới giải trí thì ngoài đời thực rất khó bắt gặp.
Người khác bị vẻ ngoài điển trai của anh làm cho choáng ngợp còn Ôn Chiêu Ninh lại bị gương mặt này làm cho kinh hãi.
Bởi vì người đàn ông vừa bước vào chính là mối tình đầu, cũng là bạn trai cũ sáu năm trước từng bị cô đuổi khéo bằng một câu “ngủ chán rồi” - Hạ Hoài Khâm.
Sáu năm không gặp, Hạ Hoài Khâm giống như đã biến thành một người khác.
Trong ấn tượng của cô, Hạ Hoài Khâm luôn mặc một chiếc áo sơ mi vải lanh màu trắng với khí chất ôn hòa sạch sẽ như một người anh trai nhà bên. Thế nhưng người đàn ông trước mặt đã không còn dáng vẻ thiếu niên của ngày xưa nữa mà đường nét khuôn mặt anh càng thêm cứng cỏi, cương nghị cùng ánh mắt lạnh lùng sắc bén đầy tính xâm lược giống như một kẻ săn mồi nguy hiểm.
Trái tim Ôn Chiêu Ninh đập loạn liên hồi trong lồng ngực. Cô hoảng loạn kéo thấp vành mũ của mình xuống và thầm cầu nguyện Hạ Hoài Khâm ngàn vạn lần đừng nhìn thấy mình.
Hôm qua cô vừa bị gã chồng Lục Hằng Vũ đánh nên hiện tại trên mặt đều là vết thương. Cô không muốn để Hạ Hoài Khâm nhìn thấy mình thảm hại như thế này. Cô thà rằng ký ức cuối cùng của Hạ Hoài Khâm về mình mãi mãi dừng lại ở dáng vẻ ngang ngược vô lý lúc chia tay còn hơn là để anh nhìn thấu hình ảnh kẻ yếu thất bại thảm hại trong cuộc hôn nhân này.
Nhưng người tính không bằng trời tính, Hạ Hoài Khâm đi thẳng tới trước bàn của cô rồi thong thả kéo chiếc ghế đối diện ra và ngồi xuống.
“Ngại quá, tắc đường.” Hạ Hoài Khâm nói.
Ôn Chiêu Ninh: “???”
Hạ Hoài Khâm hẹn ai sao? Hay là anh ngồi nhầm chỗ rồi?
“Tiên sinh.” Ôn Chiêu Ninh cúi đầu, dùng vành mũ lưỡi trai và kính râm che khuất phần lớn gương mặt rồi cố tình bóp nghẹt giọng để biến âm: “Có phải anh nhận nhầm người rồi không? Chỗ này không phải của anh.”
“Ôn đại tiểu thư, đừng giả vờ nữa, cô có hóa thành tro tôi cũng nhận ra cô.”
Ôn đại tiểu thư.
Ôn Chiêu Ninh đờ người. Sau khi nhà họ Ôn phá sản đã lâu rồi không có ai gọi cô như vậy nữa. Danh xưng này từng là điều Hạ Hoài Khâm yêu thích nhất, anh rất thích ôm chặt cô lúc hai người thân mật rồi dùng chất giọng khàn khàn trầm đục gọi tên “Ôn đại tiểu thư” bên tai cô hết lần này đến lần khác.
“Ôn đại tiểu thư, có thể vào được chưa?”
“Ôn đại tiểu thư, có muốn nữa không?”
“Ôn đại tiểu thư, nói cô yêu tôi đi.”
Những ký ức ái ân quấn quýt và sự chiếm hữu cực hạn đó vào lúc này thảy đều ùa về. Chỉ là tiếng gọi Ôn đại tiểu thư phát ra từ miệng Hạ Hoài Khâm hôm nay không còn chút tình tứ nào của ngày xưa mà chỉ có hận ý rõ mồn một.
“Vị tiên sinh này, tôi không phải người anh cần tìm. Mời anh rời khỏi chỗ này cho, người tôi hẹn sắp đến rồi.” Ôn Chiêu Ninh kiên quyết giả vờ không quen biết.
“Phùng Vỹ sẽ không đến đâu.” Hạ Hoài Khâm gọi một tách cà phê rồi thong thả nói: “Vụ kiện ly hôn của cô sẽ do tôi chịu trách nhiệm.”
Ôn Chiêu Ninh đột ngột ngẩng đầu: “Tại sao? Rõ ràng tôi đã hẹn trước với luật sư Phùng rồi mà?”
“Cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi rồi sao.”
Ôn Chiêu Ninh ngẩn ra.
Ngăn cách qua lớp kính râm sẫm màu, ánh mắt Hạ Hoài Khâm bình thản khó đoán và lộ rõ khí thế của một người bề trên.
Cô không màng tới nhiều thứ khác mà tiếp tục: “Tại sao luật sư Phùng không đến?”
“Trong thời gian hành nghề Phùng Vỹ đã nhiều lần thao tác vi phạm quy định nên hôm nay đã bị xóa tên khỏi văn phòng luật.”
“Tối qua vẫn còn liên lạc mà hôm nay đã bị đình chỉ hành nghề, sao có thể có chuyện trùng hợp như vậy được? Hạ Hoài Khâm, là anh cố ý đúng không?”
“Tại sao tôi phải cố ý? Để đến gặp cô sao?” Hạ Hoài Khâm cười lạnh một tiếng: “Ôn Chiêu Ninh, có phải cô cảm thấy tôi vẫn còn tình xưa nghĩa cũ với cô không?”
Ôn Chiêu Ninh dĩ nhiên sẽ không đa tình đến mức đó. Cô biết Hạ Hoài Khâm hận mình và không có người đàn ông nào lại đi vương vấn một người phụ nữ đã chà đạp lên lòng tự trọng của chính mình.
“Tôi không có ý đó.”
“Vậy cô có ý gì?”
“Ý của tôi là, có lẽ anh chỉ cố tình đến để xem trò cười của tôi thôi.”
“Coi như cô cũng có chút tự biết mình biết ta.”
Anh thừa nhận rồi, anh quả nhiên là đến để xem trò cười của cô.
Ôn Chiêu Ninh dù đã có dự tính trước nhưng khi nghe chính miệng anh thừa nhận thì trái tim vẫn dâng lên niềm đau nhói.
Sáu năm cô gả vào nhà họ Lục, vợ chồng không hòa thuận, bố mẹ chồng không ưa. Sau khi nhà ngoại phá sản thì người nhà họ Lục càng không coi cô ra gì. Những ngày tháng cô trải qua giống như dao cùn cứa thịt, sự kiêu hãnh vốn thuộc về Ôn đại tiểu thư đã bị hiện thực mài giũa đến sạch bóng. Những kẻ bên cạnh muốn xem trò cười của cô có rất nhiều, nhưng nếu nói ai thực sự có tư cách xem trò cười của cô nhất thì quả thực chỉ có Hạ Hoài Khâm.
Hạ Hoài Khâm nhìn thấy vết thương trên mặt cô thì ánh mắt chợt tối sầm lại. Các khớp ngón tay anh siết chặt lấy tách cà phê đến mức nổi đầy gân xanh trên mu bàn tay.
Lục Hằng Vũ đúng là cái thứ súc sinh!
“Xem có sướng không?” Giọng Ôn Chiêu Ninh run rẩy: “Nếu chưa đủ sướng tôi còn có thể thuyết minh cho anh nghe. Vết sẹo trên trán này là do gạt tàn thuốc đập trúng, còn chỗ khóe mắt này là...”
“Đủ rồi! Câm miệng!” Hạ Hoài Khâm cảm thấy lồng ngực như bị vật sắc nhọn đâm trúng, cơn đau không ngừng lan tỏa: “Đây đều là lựa chọn của chính cô! Là cô tự chuốc lấy!”
“Phải, đây là lựa chọn của tôi, mọi chuyện đều là do tôi tự làm tự chịu. Còn anh, giờ đã thấy tôi sống không tốt thì cũng có thể buông bỏ rồi.” Đôi mắt Ôn Chiêu Ninh nóng lên, cô nhìn Hạ Hoài Khâm: “Chuyện năm đó là tôi sai, tôi xin lỗi anh. Từ nay về sau chúng ta xóa sạch nợ nần.”
Nói xong cô cầm lấy kính râm và mũ lưỡi trai của mình rồi vội vã rời đi như chạy trốn.
Hạ Hoài Khâm ngồi tại chỗ, ánh mắt đuổi theo bóng lưng cô với cảm xúc cuộn trào như sóng thủy triều suýt chút nữa đã nhấn chìm anh ngay giây tiếp theo.
Điện thoại của anh bỗng nhiên vang lên.
“Hoài Khâm, cậu đang ở đâu?”
“Gặp khách hàng.”
“Cậu vừa về nước thì lấy đâu ra khách hàng?” Người ở đầu dây bên kia phản ứng lại vài giây: “Không phải chứ, cậu thật sự tiếp nhận vụ kiện ly hôn trong tay Phùng Vỹ rồi à? Xin cậu đấy, cậu đường đường là ông chủ lớn của văn phòng luật, từ khi nào lại đi tiếp mấy cái vụ án nhỏ nhặt lông gà vỏ tỏi này thế?”
Hạ Hoài Khâm không trả lời mà chỉ nói: “Giúp tôi một việc.”
“Việc gì?”
“Điều tra Lục Hằng Vũ cho tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
