Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau đấy, tôi thật sự cắt đứt mọi liên lạc với Tâm An. Không tin nhắn, không cuộc gọi, cũng cố tránh những nơi có cậu. Trong lòng tôi giờ mất một khoảng trống lớn, nhưng tôi biết rằng mình phải học cách lấp đầy nó mà không có cậu.
Thời gian trôi qua thật chậm, nhưng cũng đủ để tôi nhận ra rằng, cuộc sống không dừng lại chỉ vì một trái tim tan vỡ. Tôi tập trung hơn vào việc học, lên kế hoạch cho tương lai, và rồi, tôi nhận được một tin vui. Suất học bổng du học tại Mỹ tôi ước ao đã đạt được.
Ban đầu, tôi đã lưỡng lự, bởi tôi chưa từng nghĩ mình sẽ rời xa quê hương, gia đình, bạn bè nhưng tôi hiểu rằng, việc đi xa có lẽ là cách tốt nhất cho tôi và cũng để quên đi cậu.
Ngày tôi quyết định nhận học bổng, lòng tôi đầy cảm xúc hỗn loạn. Tôi không nói với ai trong lớp về chuyện mình sắp đi, kể cả Tâm An. Tôi không muốn làm phiền cuộc sống của cậu thêm một lần nào nữa, như lời cậu nói.
Trước ngày bay, tôi đứng trước lớp học cũ từ phía ngoài mà không vào. Những ký ức ùa về, từ những buổi trò chuyện ngắn ngủi, những lần cậu khiến tôi bật cười, đến cả những khoảnh khắc đau lòng khi tôi nhận ra cậu không bao giờ thuộc về mình. Qua khung cửa sổ, thấy Tâm An đang ngồi bên trong lớp, cúi đầu viết gì đó và cười đùa với Yên My. Lần này tôi buông bỏ cậu rồi.
Không chào hỏi cậu, cũng không để lại một lời nhắn. Tôi nghĩ, giữa chúng tôi, sự im lặng chính là cách kết thúc tốt nhất.
5 năm sau
Nước Mỹ đã giúp tôi thay đổi. Những năm tháng sống ở một đất nước xa lạ đã dạy tôi cách trưởng thành, cách tự chữa lành trái tim mình. Tôi bận rộn với việc học và công việc, đến mức đôi khi quên mất rằng mình từng yêu một người đến nhường nào.
Khi tôi trở về lại quê hương, tôi không nghĩ mình sẽ gặp lại Tâm An, và cũng không hề mong chờ điều đó. Nhưng cuộc sống luôn có cách khiến ta bất ngờ.
Tôi gật đầu. Cả hai ngồi xuống trò chuyện, nhưng phần lớn thời gian Tâm An là người nói. Cậu kể về những năm tháng sau khi tôi rời đi, về việc cậu đã cắt đứt hoàn toàn với Yên My, và rằng cậu nhận ra tình cảm thật sự của mình dành cho tôi.
“Tớ đã sai… Rất nhiều lần, và tớ hối hận vì không nhận ra sớm hơn. Ngọc Nhi, tớ xin lỗi. Nhưng bây giờ, tớ muốn bắt đầu lại. Cậu có thể cho tớ một cơ hội không?”
Tôi nhìn cậu, lòng bình thản đến lạ. Có lẽ, nếu là 5 năm trước, tôi sẽ mừng rỡ đến mức bật khóc. Nhưng giờ đây, cảm xúc ấy đã không còn nữa. Tất cả chỉ còn là ký ức, một mảnh quá khứ mà tôi trân trọng, nhưng không muốn sống lại.
“Tâm An, cảm ơn cậu vì đã nói ra điều này. Nhưng tình cảm mà tớ từng dành cho cậu từ khi cậu nói tớ phiền thì tớ đã buông rồi"
Không muốn tiếp tực cuộc trò chuyện vô nghĩa này nữa, tôi đứng dậy, mỉm cười:
“ Tớ không trách cậu đâu. Cậu hãy sống thật tốt và hạnh phúc nhé.”
Rồi tôi rời đi, để lại cậu ngồi đó, với những tiếc nuối mà tôi biết, giờ đây chẳng còn quan trọng nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
