Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tôi không nhớ chính xác từ khi nào mình bắt đầu để ý Tâm An nhiều hơn mức một người bạn bình thường. Có lẽ là từ những lần cậu cười, cách cậu thoải mái trêu đùa tôi mà không giữ khoảng cách. Hay có lẽ là từ ánh mắt dịu dàng mà cậu dành cho Yên My – ánh mắt khiến trái tim tôi nhói lên từng nhịp. Yên My, cô bạn xinh xắn và dịu dàng ngồi ngay cạnh Tâm An, dường như là tâm điểm trong mọi hành động của cậu. Tôi không biết chính xác mối quan hệ giữa họ, Yên My đã có bạn trai rồi nhưng sự thân thiết giữa cô và An rõ ràng vượt xa tình bạn thông thường.
Trong buổi chiều, lớp tôi phải sắp xếp bàn ghế cho một buổi kiểm tra. Tâm An không ngần ngại nhấc ghế cho Yên My, cẩn thận chọn chiếc ghế không bị lung lay để cô ấy cảm thấy thoải mái. Tôi đứng nhìn từ phía xa, lòng thầm hỏi, liệu có khi nào tôi sẽ nhận được sự quan tâm như thế từ cậu?
Những ngày lễ, tôi thường thấy Tâm An chuẩn bị quà cho Yên My. Một lần, tôi tình cờ bắt gặp cậu đang cầm một món quà nhỏ với chiếc nơ hồng đáng yêu.
“Cậu tặng ai thế?” – tôi hỏi, dù trong lòng đã mơ hồ đoán được câu trả lời.
Tâm An cười, ánh mắt thoáng chút bối rối: “Chỉ là quà cho bạn bè thôi, có gì đâu.”
Cậu ngước lên, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên, rồi bật cười:
“Thật hả? Nếu thế thì cứ thử xem! Nhưng đừng bỏ cuộc giữa chừng đấy nhé.”
Tôi rất vui khi nghe thấy điều đó. Từ ấy, tôi cố gắng gần gũi cậu, quan tâm cậu. Tôi dành thời gian nghe cậu nói, chia sẻ những câu chuyện vụn vặt hàng ngày, và đôi khi, tôi nghĩ mình thực sự có ý nghĩa đối với cậu. Thế rồi, mỗi lần cậu nhắc đến Yên My, tôi lại cảm thấy mình chỉ là một người bạn tạm thời, một vai phụ trong chuyện tình thầm kín cậu dành cho cô ấy.
Có những ngày, chỉ vì một lời nói vu vơ của Yên My khi cậu ấy buồn, hay cãi nhau với người yêu, cậu sẵn sàng bỏ mặc tôi. Tôi đứng đó, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng cậu, tự hỏi mình liệu mình có nên tiếp tục nữa không.
Dần dần, những mâu thuẫn giữa chúng tôi ngày càng lớn. Một ngày nọ, trong cơn giận, cậu quay lại và nói:
“Ngọc Nhi, đừng xen vào cuộc sống của tôi nữa. Cậu thật sự rất phiền.”
Lời nói ấy như một cú đấm mạnh mẽ khiến tôi tỉnh ngộ. Tối hôm đó, tôi thức trắng đêm. Đến sáng hôm sau, tôi gửi cậu dòng tin nhắn ngắn gọn:
“Được, mình sẽ không làm phiền cậu nữa.”
Tôi quyết định từ bỏ tình cảm của mình. Không phải vì tôi hết yêu, mà vì tôi nhận ra, ở lại chỉ khiến tôi đau thêm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






