Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhờ buổi gặp gỡ bất ngờ vói Tâm An, tôi bước ra ngoài với lòng nhẹ nhõm. Không phải vì tôi không còn cảm xúc với Tâm An, mà vì tôi biết, cuộc đời tôi không còn bị trói buộc bởi quá khứ. Những năm tháng xa quê, tôi đã học cách tự yêu thương bản thân mình, học cách nhìn về phía trước thay vì ngoảnh đầu nhìn lại.
Trở về, tôi bắt đầu tự tay xây dựng cuộc sống của chính mình. Với kinh nghiệm tích lũy được từ những năm du học, tôi mở một công ty nhỏ về thiết kế sáng tạo. Tuy công việc rất bận rộn, nhưng nó cũng chính là thứ giúp tôi cảm thấy mình sống có ý nghĩa hơn.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhớ đến Tâm An, nhớ ngày xưa khờ dại , giờ đây chỉ như một mảnh ghép trong ký ức. Thời gian với những ngày mình từng yêu, từng đau, và từng tự hỏi bản thân rằng liệu mình có yêu sai người, tin sai người hay không. Nhưng hiện tại, cuộc đời đã dạy tôi chỉ có không tiền mới khổ chớ thiếu tình yêu thì chẳng hề gì, đầu óc được thông suốt hơn vì bản thân tôi đã học hỏi được nhiều bài học đắt giá, có thêm nhiều kinh nghiệm và nó giúp tôi mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn.
Đột nhiên, từ một người bạn cùng chung lớp 12A1 trước kia tôi được biết thông tin:
"Tâm An giờ thay đổi nhiều lắm. Lần họp lớp trước khi cậu ta say vừa khóc vừa nói xin lỗi cậu "
Cô bạn ấy có quan hệ khá tốt với tôi nên cũng biết được tình cảm tôi dành cho Tâm An, tôi đọc tin nhắn, lòng chỉ dấy lên một chút bâng khuâng. Thế giới này luôn thay đổi, nhưng tôi thì không còn muốn quay lại nơi mình đã từng tổn thương.
Mấy ngày sau, Tâm An đến công ty tôi. Cậu đứng đó, trong bộ đồ lịch lãm, nhưng đôi mắt cậu vẫn là ánh mắt mà tôi từng biết – ánh mắt có chút ngại ngùng nhưng lại chứa đựng sự chân thành.
“Ngọc Nhi,” cậu nói, giọng đầy cảm xúc, “Tớ đã suy nghĩ rất nhiều. Tớ biết mình đã làm tổn thương cậu, và tớ hối hận vì đã không nhận ra sớm hơn. Cậu có thể cho tớ một cơ hội để sửa chữa lỗi lầm quá khứ được không?”
Tôi im lặng nhìn cậu. Lời nói ấy, nếu là 5 năm trước, chắc chắn sẽ khiến tôi khóc òa lên vì hạnh phúc. Nhưng giờ đây, nó chỉ khiến tôi cảm thấy như đang đứng trước một cánh cửa đã đóng kín từ lâu.
Tôi không nuối tiếc và tôi biết rằng mình đã làm hòa với quá khứ. Tâm An sẽ luôn là một phần ký ức đẹp trong cuộc đời tôi, chỉ đơn thuần là ký ức đã qua. Tôi đã học cách yêu thương bản thân mình trước khi yêu một ai khác. Và giờ đây, tôi đang sống cho hiện tại, với một trái tim trọn vẹn sẵn sàng đón nhận cuộc đời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
