Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lê Bán Hạ biết Mộ Vi Lương không ưa mình, nếu không phải vì có chuyện cần cầu cạnh anh thì cô tuyệt đối sẽ không ở lại nhà anh thêm một giây nào.
Đồng Uyển cũng không cho cô cơ hội từ chối: "Vậy quyết định thế nhé, trưa nay ăn ở đây, em là khách của chị nên không cần để ý đến nó đâu.”
Câu này Lê Bán Hạ không biết phải tiếp lời thế nào, đồng ý hay không đồng ý đều dở, vốn dĩ Mộ Vi Lương đã có thành kiến với cô, bây giờ thành kiến chắc càng lớn hơn.
"Ting ting ting ting…"
Điện thoại của Mộ Vi Lương vang lên hai tiếng, gần như cùng một lúc, chiếc điện thoại Lê Bán Hạ đặt trên bàn trà cũng rung lên "bần bật" hai cái.
Hai người nhìn nhau, ánh mắt bất ngờ chạm nhau trong khoảnh khắc rồi lập tức dời đi.
"Bán Hạ em cứ ngồi đây ăn chút trái cây đi, chị đi gọi một cuộc điện thoại." Đồng Uyển đi ngang qua trước mặt Mộ Vi Lương, không quên hạ giọng cảnh cáo anh: "Đừng có bắt nạt người ta đấy."
Mộ Vi Lương dựa lưng vào ghế sofa, tay xoay xoay chiếc điện thoại, nén xuống sự khó chịu: "Được rồi."
Tuy nhiên, đợi Đồng Uyển vừa đi khỏi thì anh liền hiện nguyên hình, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lê Bán Hạ: "Cô Lê, bất kể cô có cố ý hay không thì tôi cũng cảm ơn cô đã cứu chó nhà tôi. Tôi ấy mà, không thích nợ ân tình của ai, cô muốn gì cứ nói thẳng."
Lê Bán Hạ siết chặt lòng bàn tay, cô biết dù mình có giải thích thế nào anh cũng sẽ không tin nên dứt khoát không tốn thêm lời thừa thãi nào mà đi thẳng vào vấn đề: "Bộ phim đó… anh có thể suy nghĩ lại không? Nếu thử vai xong anh vẫn thấy không hợp thì sau này tôi tuyệt đối sẽ không làm phiền anh nữa."
Mộ Vi Lương cười khẽ một tiếng, không biết là chế giễu hay mang ý gì khác: "Được thôi."
Điện thoại trên bàn trà lại rung lên một cái, cô cầm lên xem.
Dã Quỷ: [Sao chẳng ai ho he gì thế?]
Dã Quỷ: [Có phải hai người lén lút sau lưng tôi yêu qua mạng rồi hẹn gặp ngoài đời không đấy? @Hạ Cẩn @Mộ Cửu]
Mộ Cửu: […]
Lê Bán Hạ vội vàng trả lời: [Trí tưởng tượng của cậu phong phú thật đấy, yên tâm đi tôi sẽ không yêu qua mạng đâu.]
Yêu đương qua mạng quá nhiều rủi ro, là một người mê giọng nói nên cô chỉ cần nghe giọng là đủ rồi.
Mộ Cửu: [Khéo thật, tôi cũng không thể nào yêu qua mạng.]
Dã Quỷ: [Hai người tốt nhất đừng có tự vả mặt đấy nhé, ba đứa mình ai thoát ế trước thì làm chó!]
Dưới sự chiêu đãi nhiệt tình của Đồng Uyển, Lê Bán Hạ ăn xong bữa trưa mới rời đi.
Bữa cơm này trôi qua coi như bình yên vô sự, bởi vì Mộ Vi Lương gần như chẳng mở miệng nói câu nào.
Vừa về đến nhà, Lê Bán Hạ đã nhận được điện thoại của Đạo diễn Tôn, hẹn thời gian thử vai lần hai.
Lần đầu là thử vai cá nhân, lần thứ hai là thử vai đôi. Thử vai cá nhân đã qua thì về cơ bản không có vấn đề gì lớn, trừ khi hai diễn viên thực sự không có cảm giác "couple" hoặc tư thù cá nhân.
Lê Bán Hạ bây giờ chỉ lo lắng vấn đề này. Kỹ năng diễn xuất của bản thân cô chắc chắn đạt yêu cầu, nếu không Đạo diễn Tôn cũng chẳng đồng ý để cô đóng nữ chính. Nhưng nếu phải diễn cảnh tình cảm với Mộ Vi Lương, chỉ nghĩ thôi mà cô đã thấy khủng bố rồi.
Hai ngày nay cô xem lại hết một lượt các phim điện ảnh và truyền hình Mộ Vi Lương từng đóng, làm quen trước với phong cách biểu diễn của anh để tránh đến lúc đó không bắt nhịp được với anh.
Mộ Vi Lương diễn vai nào ra vai đó, mỗi nhân vật đều được anh thể hiện rất tốt và khác xa với bản thân anh ngoài đời nên không khiến khán giả bị lẫn vai.
Gác lại chuyện khác không bàn, kỹ năng diễn xuất của anh quả thực rất đáng học hỏi.
Thời gian thử vai hẹn với Đạo diễn Tôn là ba ngày sau tại khách sạn Đế Hào. Rất nhiều đạo diễn chọn hội trường ở đây để tuyển vai nên thường xuyên có thể gặp người quen.
Xuống xe, Lê Bán Hạ và Từ Tư Tư đi từ hầm xe lên thẳng thang máy.
Từ Tư Tư cảm thán: "Chị Bán Hạ, chị thế mà có thêt khiến thầy Mộ đổi ý được, đỉnh thật đấy."
Lê Bán Hạ lại không lạc quan như cô ấy: "May mắn thôi, hơn nữa chưa chắc anh ấy đã đồng ý đâu."
Từ Tư Tư: "Đạo diễn Tôn đều thấy chị được thì chắc chắn không vấn đề gì, em cũng tin chị."
Lê Bán Hạ mím môi: "Mong là thuận lợi."
Thang máy đến tầng mười một, tiếng bước chân tất bật vang lên dọc hành lang, các nhân viên đều đang bận rộn với công việc trong tay.
Tầng này có hai hội trường, hôm nay tình cờ cả hai đoàn phim đều thử vai ở đây.
Trợ lý của Đạo diễn Tôn đi ngang qua, bước đến trước mặt Lê Bán Hạ nói: "Cô Lê, Đạo diễn Tôn vẫn đang bận, cô chịu khó đợi một chút nhé, đằng kia có khu nghỉ ngơi."
Lê Bán Hạ gật đầu: "Vâng không sao đâu."
Trợ lý gật đầu chào rồi lại đi làm việc.
Từ Tư Tư tò mò ngó sang phía bên kia, rồi hạ thấp giọng ghé sát vào Lê Bán Hạ: "Bên kia hình như là đoàn phim "Y Phi Truyện", thế mà cũng đang tuyển diễn viên rồi."
"Lại Một Mùa Xuân" và "Y Phi Truyện" đều là hai IP cực hot, độc giả nguyên tác đông đảo nên mức độ quan tâm cực cao, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ bị mắng thê thảm, đặc biệt là ở khâu chọn diễn viên.
Lê Bán Hạ không hứng thú với chuyện khác, ngồi trên ghế sofa ở khu nghỉ ngơi không có việc gì làm, bèn lấy kịch bản ra xem lại lần nữa.
Từ Tư Tư với tư cách là "ngôi sao hóng hớt" của giới giải trí thì chỉ hận không thể chui tọt vào hiện trường thử vai của người ta để xem.
"Bán Hạ, sao cậu cũng ở đây?" Một giọng nữ không mấy xa lạ bỗng vang lên sau lưng.
Lê Bán Hạ dùng sức miết nhẹ mép kịch bản, nghe tiếng thì ngước mắt lên: "Trùng hợp thật, cậu cũng ở đây à."
Ninh Giai Ngọc tỏ vẻ thân thiết tự nhiên ngồi xuống bên tay trái cô: "Đúng thế, đạo diễn mời tớ đến thử vai cho "Y Phi Truyện", còn cậu? Cậu đến tìm Đạo diễn Tôn à? Không phải nghe nói cậu đã thử vai rồi sao? Chẳng lẽ chốt rồi à? Thế thì tớ phải chúc mừng cậu rồi."
"Chưa đâu." Lê Bán Hạ lắc đầu phủ nhận.
Ninh Giai Ngọc liếc nhìn kịch bản trong tay cô, phát hiện trên đó toàn là phân cảnh của nữ phụ, trong lòng kinh ngạc, chẳng lẽ không diễn được nữ chính nên chỉ có thể diễn nữ phụ?
Lê Bán Hạ gấp kịch bản lại, thuận miệng hỏi: "Cậu thì sao, thử vai thuận lợi không?"
Ninh Giai Ngọc khẽ nhếch khóe miệng: "Cũng khá thuận lợi. À đúng rồi, đạo diễn nói "Y Phi Truyện" vẫn còn mấy vai quan trọng chưa chốt người, cậu có muốn sang thử không? Tuy là phản diện nhưng đất diễn khá nhiều đấy, tớ có thể nói giúp cậu với đạo diễn một tiếng."
Từ Tư Tư ở bên cạnh thực sự nghe không lọt tai nữa, cười như không cười nói: "Không cần đâu, công ty sẽ sắp xếp công việc cho chị Bán Hạ, cảm ơn ý tốt của cô Ninh."
Ninh Giai Ngọc bĩu môi: "Thôi được rồi, là mình lo chuyện bao đồng."
Lê Bán Hạ giải thích thay trợ lý: "Không đâu, Tư Tư không có ý đó, quả thực công ty không cho phép mình tự ý nhận phim, mình biết cậu có ý tốt mà."
Ninh Giai Ngọc còn định nói gì đó thì đúng lúc có người qua gọi: "Chị Giai Ngọc, đạo diễn tìm chị."
"Đến ngay đây." Ninh Giai Ngọc đáp một tiếng, rồi nói với vẻ áy náy: "Mình còn có việc nên đi trước nhé, có cơ hội gặp lại sau."
Lê Bán Hạ: "Ừm."
Đợi Ninh Giai Ngọc vừa đi khỏi, Từ Tư Tư liền ghét bỏ "xì" một tiếng, nghiến răng nghiến lợi nói nhỏ: "Cái mùi trà xanh nồng nặc bay cả ra ngoài, đến cái túi rác cũng chẳng biết 'đựng' bằng cô ta (*), dựa vào mấy thủ đoạn hạ lưu để leo lên thì có gì mà đắc ý chứ!"
(Hàm ý: Túi rác chỉ biết đựng rác, còn cô ta thì giỏi giả tạo/diễn kịch hơn cả túi rác)
Lê Bán Hạ và Ninh Giai Ngọc vốn cùng một công ty, hai người tuổi tác ngang nhau lại ra mắt cùng thời điểm. Lê Bán Hạ mặt nào cũng hơn Ninh Giai Ngọc, vừa ra mắt đã là nữ chính, trong khi Ninh Giai Ngọc chỉ có thể đóng nữ phụ. Suốt hai năm ra mắt, Ninh Giai Ngọc vẫn luôn chìm nghỉm, mãi cho đến bộ phim "Khuynh Nhan" mới giúp cô ta nổi đình nổi đám. Có Lê Bán Hạ làm nền khiến cho diễn xuất của cô ta trở nên nổi bật hơn, cộng thêm thiết lập nhân vật trong phim được yêu thích nên độ thảo luận luôn ở mức cao ngất ngưởng.
Cô ta cũng nắm bắt được làn sóng này, xây dựng hình tượng người phụ nữ nỗ lực vì sự nghiệp, thu hút vô số fan hâm mộ.
Lê Bán Hạ không để tâm đến lời của Ninh Giai Ngọc, tiếp tục cúi đầu xem kịch bản.
Một lát sau, cô nghe thấy đám đông xung quanh xôn xao hẳn lên.
"Thầy Mộ đến rồi!"
"Là đến đoàn phim chúng ta hay đoàn phim đối diện thế?"
"Cái này sao tôi biết được, nhưng tôi đoán là bên đối diện, lần trước chẳng phải anh ấy đã từ chối Đạo diễn Tôn rồi sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)