Lê Bán Hạ vừa ngẩng đầu lên thì thấy Mộ Vi Lương và trợ lý của anh đang đi về phía mình.
Mấy nữ nhân viên trẻ tuổi ở đó kích động thì thầm to nhỏ.
"Là đi về phía chúng ta đấy! Tạ ơn trời đất, nam chính trong lòng tôi chính là thầy Mộ!"
"Thầy Mộ mãi đỉnh! Cực phẩm nam chính thanh xuân vườn trường! Nhất định phải là anh ấy!"
"Mẹ ơi đẹp trai muốn xỉu!"
Du Dương hỏi một nhân viên đi ngang qua: "Đạo diễn Tôn có đó không?"
"Có, có, đợi một chút, Đạo diễn Tôn sắp xong việc rồi."
"Được, cảm ơn."
Du Dương quay đầu nhìn Mộ Vi Lương: "Anh Mộ, chúng ta qua đó đợi một lát nhé."
Mộ Vi Lương gật đầu, sải bước dài đi đến ghế sofa ở khu vực nghỉ ngơi rồi ngồi xuống.
Hôm nay anh ăn mặc giản dị với áo phông trắng và quần thể thao, là kiểu trang phục đơn giản nhất, nhưng từ trong xương tủy lại toát ra vẻ thiếu niên sạch sẽ, trong trẻo. Hai chân dài tùy ý dang rộng tự nhiên, mỗi cử chỉ đều khiến người ta cảm thấy vui mắt.
Từ Tư Tư - vốn là kẻ cuồng nhan sắc chính hiệu - nhìn đến ngẩn ngơ vài giây mới hoàn hồn, vội vàng lên tiếng chào hỏi: "Chào thầy Mộ."
Mộ Vi Lương khẽ gật đầu đáp lại.
Khu vực nghỉ ngơi chỉ rộng có thế, giữa Lê Bán Hạ và Mộ Vi Lương dường như tồn tại một từ trường đặc biệt nào đó, mỗi lần chạm mặt thì bầu không khí đều không đúng lắm, nhưng lại không nói rõ được là sai ở đâu.
Để xua tan bầu không khí quỷ dị này, Du Dương chủ động tìm chủ đề bắt chuyện: "Mọi người đến sớm thế."
Từ Tư Tư cười nói: "Đâu có, bọn tôi cũng vừa mới tới thôi."
"Mọi người ăn trưa chưa?" Du Dương hỏi.
Từ Tư Tư "a" một tiếng: "Giờ đã hơn hai giờ chiều rồi mà, chúng tôi ăn rồi, mấy anh chưa ăn hả?"
Du Dương hơi lúng túng ho nhẹ một tiếng: "Chúng tôi cũng ăn rồi."
Mộ Vi Lương: "…" Không biết nói chuyện thì không cần cố nói làm gì.
May mà Đạo diễn Tôn xuất hiện kịp thời, giải cứu Du Dương khỏi tình cảnh dầu sôi lửa bỏng.
"Đến cả rồi à, vào đi." Đạo diễn Tôn đứng ở cửa hội trường vẫy tay ra hiệu cho họ.
Từ Tư Tư vội vàng giúp Lê Bán Hạ thu dọn kịch bản bỏ vào túi tote của mình: "Đi thôi, đi thôi."
Trong hội trường, ngoài một sân khấu biểu diễn lớn thì còn có vài phòng nhỏ. Bên ngoài là nơi thử vai cho diễn viên quần chúng, còn bên trong là nơi thử vai cho nhân vật chính và phụ.
Trước khi vào phòng, Đạo diễn Tôn dừng bước, quay người nhìn bốn người bọn họ, dùng cuốn kịch bản cuộn tròn chỉ vào Du Dương và Từ Tư Tư: "Hai người tùy ý tìm chỗ nào đó mà ngồi." Sau đó ông lại ra hiệu cho Mộ Vi Lương và Lê Bán Hạ: "Hai đứa vào trong với tôi."
Từ Tư Tư còn hơi tiếc nuối vì không được tận mắt chứng kiến cảnh tượng thử vai đắt giá: "Vâng, thế chị Bán Hạ có việc gì thì gọi em nhé, em ở bên ngoài đợi chị."
Lê Bán Hạ gật đầu: "Được."
Du Dương: "Anh Mộ, em cũng đợi anh ở bên ngoài."
Mộ Vi Lương "ừ" một tiếng.
Trong phòng chỉ có hai nhân viên đang điều chỉnh thiết bị, cùng một cái bàn và vài cái ghế, trông khá đơn sơ và trống trải.
"Ngồi trước đi." Đạo diễn Tôn kéo ghế ngồi xuống, mười ngón tay đan vào nhau đặt trên bàn, nhìn hai người đối diện hỏi: "Đều đã xem nguyên tác và kịch bản rồi chứ? Tôi muốn nghe các cô cậu nói về cách hiểu nhân vật của mình. Bán Hạ, cô cảm thấy Hứa Chiêu Nguyệt là người có thiết lập nhân vật như thế nào?"
Lê Bán Hạ suy nghĩ giây lát rồi đáp: "Dũng cảm, bình thường nhưng không tầm thường. Cô ấy cũng giống như bao cô gái khác, khi mới biết yêu đã thích một chàng trai, nhưng cô ấy không may mắn như vậy, định mệnh đã an bài cô ấy không thể cầu được ước thấy. Dù có tiếc nuối nhưng cô ấy chưa bao giờ hối hận vì đã thích Tề Minh Diệu. Dũng cảm yêu, cũng dũng cảm buông tay."
Đáy mắt Đạo diễn Tôn lóe lên tia tán thưởng. Đây chính là điểm sáng mà ông phát hiện được ở Lê Bán Hạ. Tuy kinh nghiệm diễn xuất của cô chưa quá phong phú, nhưng khả năng đồng cảm cực mạnh, ngộ tính rất cao, phân tích nhân vật trong kịch bản rất thấu đáo.
Mộ Vi Lương cũng nhìn cô thêm vài lần, xem ra đúng là có chuẩn bị mà đến.
"Còn vai Tề Minh Diệu thì sao, cậu có cách nhìn thế nào?" Đạo diễn Tôn chuyển ánh mắt sang Mộ Vi Lương.
"Là một nhân vật khiến người ta vừa yêu vừa hận. Vì hoàn cảnh gia đình nên từ nhỏ cậu ta đã không tin vào tình yêu, cũng chẳng có ai nói cho cậu ta biết thế nào là thích, cuối cùng đợi đến khi cậu ta hiểu ra thì đã muộn. Cậu ta định sẵn cả đời này phải sống trong tiếc nuối, hối hận và tự trách. Điều day dứt nhất là Hứa Chiêu Nguyệt đến lúc chết cũng không biết Tề Minh Diệu yêu cô ấy."
Đạo diễn Tôn vừa nghe vừa gật đầu: "Xem ra mọi người hiểu nhân vật khá thấu đáo. Vậy thì thử đoạn tranh cãi mâu thuẫn trước đi, có cần cho các cô cậu thời gian học thoại nữa không?"
Mộ Vi Lương không chút do dự: "Không cần."
Đạo diễn Tôn: "Bán Hạ, còn cô?"
Lê Bán Hạ: "Tôi cũng không cần."
Đạo diễn Tôn gõ gõ mặt bàn: "Vậy bắt đầu đi."
Hai người đứng dậy đi đến trước ống kính.
Lê Bán Hạ rũ mắt xuống, ấp ủ cảm xúc vài giây. Khi ngước mắt lên lần nữa, trong mắt cô đã lấp lánh ánh lệ, hốc mắt hơi ửng đỏ. Cô cố nhịn không để nước mắt rơi xuống, cẩn thận từng li từng tí đưa tay nắm lấy vạt áo anh: "Anh Minh Diệu, có phải vì tránh mặt em nên anh mới xin chuyển đến quân khu Biên Bắc không?"
"Chiêu Nguyệt, tôi đã nói rồi, tôi chỉ coi em là em gái, hiện tại là vậy, sau này cũng thế." Mộ Vi Lương dừng lại một chút rồi tiếp tục thoại: "Em làm như vậy chỉ đang lãng phí thời gian của cả hai chúng ta mà thôi."
Lê Bán Hạ nghẹn ngào, nhìn thẳng vào mắt anh: "Anh ghét em đến thế sao?"
Mộ Vi Lương mấp máy môi, lời đến bên miệng lại nuốt trở về.
"Em biết rồi, xin lỗi, tình cảm của em đã gây rắc rối cho anh…" Sống mũi Lê Bán Hạ cay xè, nước mắt chực trào ra khỏi hốc mắt nhưng bị cô cưỡng ép nuốt ngược vào trong, giọng nói khàn khàn mang theo tiếng nấc nghẹn: "Xin lỗi, sau này sẽ không thế nữa…"
Cô lẩm bẩm thật thấp: "Sau này sẽ không thế nữa…"
Mộ Vi Lương siết chặt nắm tay, ánh mắt phức tạp: "Xin lỗi."
Khoảng hơn mười giây trôi qua, không ai nói gì. Lê Bán Hạ bình ổn lại cảm xúc, hàng mi ướt đẫm khẽ run, khóe miệng cong lên một nụ cười nhạt: "Vậy chúc anh về sau mọi sự thuận lợi, bình an suôn sẻ."
"Được rồi, có thể dừng." Đạo diễn Tôn lên tiếng cắt ngang.
Các nhân viên đều đã bị cuốn vào mạch cảm xúc của vở kịch. Rốt cuộc là ai đồn Lê Bán Hạ diễn xuất dở tệ vậy? Một nữ nghệ sĩ mới vào nghề chưa đầy hai năm mà có thể diễn tay đôi một cách nhẹ nhàng với Mộ Vi Lương, lại không hề rụt rè sợ hãi, điểm này đã đủ ăn đứt 80% diễn viên nữ rồi.
Cảnh diễn tay đôi này có thể nói là bất phân thắng bại. Tuy lời thoại không nhiều, nhưng ngôn ngữ, hành động, thần thái và từng chi tiết nhỏ đều được nắm bắt vừa vặn. Ngoài lời thoại ra thì tất cả đều là thử thách khả năng phản ứng tại chỗ của diễn viên.
Nhân viên hoàn hồn, vội vàng đưa cho Lê Bán Hạ gói khăn giấy.
Lê Bán Hạ nhận lấy rồi nói lời cảm ơn.
Đạo diễn Tôn rất hài lòng, quả nhiên ông không nhìn lầm người, tiềm năng của Lê Bán Hạ rất lớn. Diễn xuất của Mộ Vi Lương cũng vững vàng như mọi khi. Hứa Chiêu Nguyệt và Tề Minh Diệu trong tưởng tượng của ông chính là như thế này.
"Thử luôn cảnh gặp lại nhau trong tuyến truyện IF đi, cho các cô cậu chút thời gian thoát vai."
Dứt lời, Mộ Vi Lương và Lê Bán Hạ đều sửng sốt.
Tình tiết trong tuyến truyện IF cơ bản đều là những cảnh tình cảm ngọt ngào, chú trọng thể hiện sự may mắn và vui sướng của nam chính sau khi tìm lại được người yêu.
Thực ra Mộ Vi Lương rất ít khi nhận đóng cảnh tình cảm, trừ khi câu chuyện có thể lay động được anh, bởi vì anh không muốn lãng phí thời gian diễn mấy bộ phim mì ăn liền vô nghĩa.
Đạo diễn Tôn liếc mắt liền nhìn ra vấn đề, trực tiếp hô cắt: "Dừng dừng dừng, bầu không khí của hai người không đúng, chi tiết cũng sai rồi."
Lê Bán Hạ có lý do chính đáng để nghi ngờ Mộ Vi Lương lại cố ý, cũng may mũi cô là đồ thật.
Mộ Vi Lương buông tay cô ra rồi lùi lại một bước, đoán được cô đang nghĩ gì bèn nói đòn phủ đầu: "Tôi không cố ý."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)