Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hơi thở trên người anh lập tức ập tới mang theo mùi hương sam lạnh thoang thoảng, quẩn quanh nơi chóp mũi khiến người ta không thể lờ đi.
Lê Bán Hạ bị phân tâm vài giây, cô điềm nhiên dời mắt đi, cố gắng ổn định tinh thần.
Quả thực, chính cô cũng cảm thấy chuyện này trùng hợp quá mức, chẳng trách Mộ Vi Lương lại nghi ngờ.
"Anh Mộ, cho dù anh có tin hay không thì đây đều là sự thật."
Mộ Vi Lương nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, không biết là do cô che giấu quá kỹ hay thực sự chỉ là trùng hợp, tóm lại anh chẳng nhìn ra manh mối nào trên mặt cô.
Anh lạnh nhạt buông một câu "Cũng được", khiến Lê Bán Hạ hoàn toàn không đoán ra ý tứ của anh.
Sau đó lại nghe thấy anh nói với vẻ vô cùng miễn cưỡng: "Đưa tay đây."
Lê Bán Hạ sao dám làm phiền anh: "Tôi tự làm là được rồi."
Mộ Vi Lương tìm trong hộp y tế một tuýp thuốc mỡ làm tan máu bầm và tăm bông, nhướng mày: "Cô muốn nhìn tôi bị mắng hả?"
Nói thật thì Lê Bán Hạ đúng là có nghĩ như vậy, nhưng lúc này chỉ có thể nói một đằng nghĩ một nẻo mà phủ nhận.
"Không có."
"Vậy thì đưa tay qua đây."
Lê Bán Hạ mím môi, chậm chạp dời cánh tay sang.
Mộ Vi Lương chê cô lề mề, tay trái nắm lấy cẳng tay cô kéo về phía mình, động tác chẳng chút dịu dàng nào mà bóp thuốc mỡ lên vùng da tím tái của cô, sau đó dùng tăm bông thoa đều.
Lực tay của anh không hề nhẹ, cảm giác đau rát lập tức kích thích dây thần kinh cảm giác của Lê Bán Hạ nên cô chỉ đành cắn răng nhịn đau.
Khỏi cần nghi ngờ, căn bản là anh đang cố ý.
Vong ơn bội nghĩa, lấy oán trả ơn, hẹp hòi là hành vi của kẻ tiểu nhân…
Lê Bán Hạ dùng hết những từ có thể nghĩ ra để mắng anh một lượt, cố gắng rút tay về: "Anh Mộ, được rồi, cảm ơn anh."
Cô cố ý nhấn mạnh hai chữ "cảm ơn".
Mộ Vi Lương nhếch môi, đại phát từ bi buông tay ra: "Không cần khách sáo, cô cứu Bánh Bao, đây là việc nên làm."
"…"
Quá vô liêm sỉ rồi! Ai thèm lời cảm ơn anh chứ!
Đợi đến khi cơn đau ở vết thương dịu đi thì Lê Bán Hạ mới phát hiện cổ tay vừa bị anh nắm lấy hơi nóng lên, hơi thở nơi cánh mũi cũng không tan đi được, khiến cô cảm thấy rất không tự nhiên.
Bầu không khí lại rơi vào bế tắc.
"Ting ting ting ting…"
Không biết điện thoại của ai vang lên hai tiếng.
Mộ Vi Lương điềm nhiên đứng dậy đi về phía quầy bar, cầm điện thoại trên bàn lướt qua một cái, sau đó nhếch môi cười.
Nghe thấy tiếng anh đi xa, Lê Bán Hạ thầm thở phào nhẹ nhõm, lấy điện thoại trong túi ra, đúng lúc nhìn thấy tin nhắn Dã Quỷ gửi trong nhóm, suýt chút nữa thì không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Dã Quỷ: [Cứu mạng với, sự kiện cạn lời nhất lịch sử đây. Vừa nãy tôi chơi thử một con game, có đôi tình nhân nhỏ đang nằm trên võng đôi để giảm thể lực, gã bạn trai không biết sao tự dưng rớt xuống, tôi lỡ tay ấn nhầm một cái, mẹ nó chứ, tôi nằm lên đó luôn! Gã kia đuổi theo chửi tôi mười con phố!]
Dã Quỷ: [Cái game rách này block vĩnh viễn! Còn muốn tìm tôi quảng cáo à, mơ đi!]
Dã Quỷ: [Hai người còn cười nữa! Quá đáng lắm, game này cẩu độc thân không xứng chơi đúng không?]
Hạ Cẩn: [Khụ, hai chúng tôi cũng là cẩu độc thân mà, độc thân có gì không tốt đâu.]
Dã Quỷ: [Hai người giống cẩu độc thân lắm à? Hồi mới quen tôi còn tưởng hai người là một cặp đấy!]
Thật ra Hạ Cẩn chơi game cũng chẳng lợi hại gì, tính kỹ ra thì chắc kẻ tám lạng người nửa cân với Dã Quỷ, nhưng nhờ có Mộ Cửu phối hợp và dọn đường sẵn cho cô nên cô chỉ cần phụ trách tấn công là được, vì thế lần nào cũng giành được MVP.
Mộ Cửu là đại thần trên bảng xếp hạng sinh tồn đơn đấu mà lại đi hỗ trợ cho người khác, ngoài Hạ Cẩn ra thì ai có được đãi ngộ này?
Thế nên mỗi lần Dã Quỷ livestream là sẽ có một đám fan CP của hai người họ tràn vào.
Lê Bán Hạ đang định trả lời thì Đồng Uyển từ trên lầu đi xuống.
"Bôi thuốc xong chưa?"
Mộ Vi Lương đầu cũng không ngẩng, lười biếng đáp "Rồi ạ".
Đồng Uyển không vui liếc xéo anh một cái: "Khách đến nhà mà không biết rửa ít trái cây mời người ta ăn à? Suốt ngày chỉ biết ôm cái điện thoại, trong điện thoại có vàng hay sao?"
Mộ Vi Lương thở dài thườn thượt, buông điện thoại xuống, cam chịu đi vào bếp.
Sắc mặt Đồng Uyển lúc này mới tốt hơn, tốc độ lật mặt cực nhanh, cười tít mắt đưa quần áo cho Lê Bán Hạ: "Quần áo của chị em mặc chắc chắn sẽ bị rộng, nên chị đã sửa lại một chút, chắc là vừa rồi đấy, em mặc thử xem."
Chiếc váy sơ mi này là do lần trước bà cãi nhau với Mộ Trạch rồi đến đây ở hai đêm nên để lại, bà vẫn chưa mặc qua. Vừa nãy bà đã sửa vòng eo nhỏ đi một chút, hai bên eo biến thành thiết kế dây rút rỗng, nhìn thì đơn giản nhưng thực ra rất tinh tế và thời trang.
Lê Bán Hạ từng thấy chiếc váy này, là của một thương hiệu xa xỉ, vốn dĩ là kiểu dáng cơ bản thường ngày, nhưng sau khi sửa lại thì khiến người ta sáng mắt lên, hơn nữa còn chẳng có chút cảm giác lạc quẻ nào, thậm chí không nhìn ra dấu vết cắt may.
"Sửa lại đẹp quá đi mất, chị từng học thiết kế thời trang ạ?"
Đồng Uyển cười nói: "Hồi trẻ chị từng làm nghề này, chị đưa em vào nhà vệ sinh thay thử xem có vừa không, không vừa thì sửa tiếp."
Lê Bán Hạ gật đầu, đặt điện thoại xuống.
Mộ Vi Lương rửa trái cây xong đi ra, chỉ thấy Đồng Uyển một mình trong phòng khách, chợt nhớ ra bèn hỏi: "Mẹ, Bánh Bao đâu rồi?"
"Mẹ bảo tài xế đưa nó về nhà rồi, dạo này nó toàn gây họa, sớm biết thế đã chẳng cho nó ra ngoài."
"Đúng là không nên cho nó ra ngoài." Để tránh chuyện như hôm nay tái diễn, Mộ Vi Lương trịnh trọng nói với Đồng Uyển: "Nhưng mà mẹ này, sau này mẹ muốn dẫn người đến thì có thể báo trước với con một tiếng không, lỡ như con không mặc quần áo thì sao?"
Đồng Uyển bực dọc mở miệng: "Mẹ có biết con ở nhà đâu, nếu biết thì chắc chắn mẹ đã không dẫn con gái nhà người ta đến, còn làm người ta giật mình."
Mộ Vi Lương suýt chút nữa thì bị chọc cười vì tức: "Không phải, người không mặc quần áo là con, người bị giật mình cũng là con mà, sao lại thành cô ấy rồi?"
Đồng Uyển nghiêng đầu liếc anh: "Con thì có gì mà đẹp? Với lại nhìn thì cũng nhìn rồi, có mất miếng thịt nào đâu."
Mộ Vi Lương: "…"
Đây tuyệt đối là mẹ ruột.
Lê Bán Hạ thay quần áo xong đi từ nhà vệ sinh ra, Đồng Uyển lập tức đi tới xoay quanh cô một vòng, hài lòng gật đầu: "Quả nhiên người đẹp thì mặc gì cũng đẹp."
"Không đâu ạ, là do quần áo đẹp đấy ạ." Lê Bán Hạ ngại ngùng nói.
"Quần áo đẹp, người càng đẹp hơn, đẹp hơn cả trên ti vi." Đồng Uyển không hề keo kiệt lời khen dành cho cô.
Mộ Vi Lương cạn lời trước hành vi tay bắt mặt mừng với người ngoài của mẹ ruột, anh thậm chí còn nghi ngờ có phải Lê Bán Hạ đã cho bà uống bùa mê thuốc lú gì rồi không.
Đồng Uyển vẫn nhiệt tình mời Lê Bán Hạ ăn trái cây: "Muốn ăn gì thì em tự lấy nhé, không cần khách sáo."
"Vâng, cảm ơn chị Uyển."
Lê Bán Hạ vừa dứt lời, Mộ Vi Lương đã ngạc nhiên ngước mắt lên: "Chị Uyển?"
Mới quen biết mấy tiếng đồng hồ mà đã thân thiết đến mức gọi chị rồi sao?
Đồng Uyển: "Sao, con có ý kiến à? Mẹ trẻ thế này không được gọi là chị sao?"
Tuy nói câu này có chút tự luyến, nhưng Đồng Uyển trông quả thực chỉ như mới hơn ba mươi tuổi. Trên đường đến đây Lê Bán Hạ không biết bà là mẹ của Mộ Vi Lương, cảm thấy gọi "bác" không ổn nên Đồng Uyển bèn bảo cô gọi là "Chị Uyển".
Mộ Vi Lương nào dám có ý kiến, nhưng anh cũng không chịu để Lê Bán Hạ chiếm hời dù chỉ một chút, bèn hùa theo đổi cách xưng hô: "Con không có ý kiến, chị Uyển."
Đồng Uyển lười để ý đến anh, tiếp tục trò chuyện với Lê Bán Hạ: "Sắp đến giờ cơm rồi, trưa nay ăn cơm ở đây đi, ăn xong chị bảo tài xế đưa em về."
Không đợi Lê Bán Hạ trả lời, Mộ Vi Lương đã nhắc nhở: "Chỗ con không có đồ ăn."
Đồng Uyển: "Vừa nãy mẹ đã bảo tài xế đi mua rồi."
Mộ Vi Lương: "Dì giúp việc nấu cơm hôm nay có việc bận không đến."
Đồng Uyển: "Mẹ đặt đồ ăn của Thang Thành Thực Phủ rồi, không cần nấu."
Mộ Vi Lương: "…"
Bữa cơm này là không ăn không được đúng không?
Đồng Uyển ném cho anh một ánh mắt cảnh cáo: "Con không muốn ăn ở đây thì về Cẩm Tú Uyển đi."
Mộ Vi Lương: "???"
Hình như đây là nhà tôi mà nhỉ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)