Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chạy Về Phía Bán Hạ Chương 4: Sao Lại Trùng Hợp Thế Chứ

Cài Đặt

Chương 4: Sao Lại Trùng Hợp Thế Chứ

Sáng thứ Bảy, Lê Bán Hạ đến bệnh viện tái khám theo đúng lịch hẹn.

Vì nhà có việc đột xuất nên Từ Tư Tư không đi cùng, nhưng qua điện thoại cô ấy đã dặn dò cô đủ điều, bảo phải cẩn thận cánh săn ảnh. Bởi lẽ nghệ sĩ nữ chỉ cần bị chụp được cảnh đi bệnh viện là y như rằng sẽ bị mấy tài khoản marketing tung tin đồn mang thai.

Căn nhà thuê của Lê Bán Hạ nằm ở ngoại ô cách bệnh viện rất xa, vì thế mà cô đã ra khỏi nhà từ hơn sáu giờ sáng, đến khi khám xong rời khỏi bệnh viện thì đã mười giờ.

Thanh Thành mưa dầm dề suốt một tuần liền, hôm nay khó khăn lắm trời mới tạnh. Lê Bán Hạ ở nhà bí bách mấy hôm nay nên cũng muốn đi dạo bên ngoài. Cô cũng chẳng biết mình nên đi đâu, cứ thế thẫn thờ đi dọc theo con phố không có mục đích cụ thể.

Không khí sau cơn mưa trong lành đến lạ, thoang thoảng hương hoa nhè nhẹ. Trên mặt đất vẫn còn khá nhiều vũng nước lồi lõm, phản chiếu bầu trời trắng muốt không tì vết.

Lê Bán Hạ chậm rãi tản bộ, tâm trí có phần lơ đễnh. Khi đi ngang qua một cửa hàng thú cưng thì một cục bông trắng muốt bỗng nhiên lao vụt ra ngoài. Đúng lúc này, một chiếc xe đạp điện chạy ngang qua với tốc độ rất nhanh.

Thấy xe sắp đâm vào, Lê Bán Hạ bừng tỉnh, phản ứng nhanh nhạy lao tới ôm lấy chú chó Phốc sóc kia tránh được một tai nạn thảm khốc.

Người lái xe đạp điện là một gã đàn ông, gã không hề dừng xe lại mà còn ngoái đầu chửi bới ầm ĩ: "Mày chán sống rồi à! Muốn ăn vạ hay gì!"

Vừa rồi Lê Bán Hạ va chạm với chiếc xe đạp điện, khuỷu tay bị va đập một cái đau đến mức nhíu mày.

Nhân viên cửa hàng và chủ nhân của chú chó Phốc sóc vội vàng chạy từ bên trong ra. Chứng kiến cảnh tượng thót tim vừa rồi khiến tim ai nấy đều như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Chiếc xe đạp điện đã phóng đi mất dạng.

"Loại người gì không biết, đi trên làn đường cho người đi bộ mà phóng nhanh như thế, đúng là vô văn hóa!" Nhân viên cửa hàng tức giận nói.

Đồng Uyển thở phào một hơi vì sợ hãi: "Hú hồn hú vía, em không sao chứ cô gái?"

Lê Bán Hạ nhặt chiếc kính râm rơi dưới đất lên, vốn định đeo vào nhưng thấy kính đã bị bẩn nên đành thôi.

"Em không sao ạ." Cô vừa nói vừa trả chú chó Phốc sóc lại cho chủ nhân của nó.

Đồng Uyển chẳng còn tâm trí đâu mà dạy dỗ thứ nhỏ nhắn không nghe lời này, bà liên tục bày tỏ sự áy náy và biết ơn với Lê Bán Hạ: "Thật sự xin lỗi rm, cũng cảm ơn em nhiều lắm, nếu không thì suýt nữa đã xảy ra chuyện lớn rồi."

Bà chỉ mải nghe điện thoại một lát, ai ngờ thứ nhỏ nhắn này lại bất ngờ chạy vọt ra ngoài.

Lê Bán Hạ khẽ lắc đầu: "Không có gì đâu ạ."

Thấy khuỷu tay phải của cô bị bầm tím một mảng lớn, trong lòng Đồng Uyển cảm thấy vô cùng áy náy: "Em bị thương rồi, để chị đưa em đến bệnh viện nhé. Em yên tâm, chị sẽ chịu trách nhiệm."

Lê Bán Hạ từ chối: "Không cần đâu ạ, không nghiêm trọng lắm, em về nhà bôi chút thuốc là khỏi thôi."

Giờ này bệnh viện đang đông người, nếu bị nhận ra thì lại lên hot search mất.

Đồng Uyển vừa định nói thêm gì đó thì nhân viên cửa hàng bên cạnh đã lên tiếng hỏi trước: "Tôi nhìn cô quen lắm, hình như tôi gặp cô ở đâu rồi thì phải?"

Mặc dù Lê Bán Hạ đeo khẩu trang, nhưng đôi mắt của cô rất dễ nhận biết, đẹp và thu hút đến lạ thường. Đó là một đôi mắt hạnh rất đẹp, trong veo sạch sẽ, chẳng cần trang điểm cầu kỳ cũng đủ sức hút hồn người đối diện.

Quả nhiên, nhân viên cửa hàng nhanh chóng nhận ra cô, reo lên: "A, tôi nhớ ra rồi! Cô là… Lê Bán Hạ?"

Đồng Uyển lẩm bẩm lặp lại cái tên này: "Lê Bán Hạ?" Nghe rất quen tai, nếu nhớ không lầm thì hình như là một nữ diễn viên.

"Quần áo em cũng bị bẩn hết rồi. Thế này đi, nhà chị ở ngay gần đây thôi, em về cùng chị, chị lấy bộ quần áo của chị cho em thay, tiện thể bôi thuốc cho em luôn, chứ không thì chị thấy áy náy lắm."

Hôm nay Lê Bán Hạ mặc đồ thể thao màu trắng, lúc nãy bị xe đạp điện làm bắn nước bẩn lên người nên vết bẩn thấy rất rõ, chỗ ướt dính vào da cũng rất khó chịu. Cô do dự một lát: "Như thế phiền chị quá…"

Đồng Uyển vội nói: "Không phiền, không phiền đâu. Nhà chị cách đây rất gần, năm phút là tới nơi rồi. Hơn nữa ở nhà cũng không có ai nên tiện lắm. Hôm nay may nhờ có em cứu Bánh Bao nhà chị."

Lê Bán Hạ nhìn nhóc con đang nằm gọn trong lòng bà, cả người tròn vo núng nính, chẳng trách lại tên là Bánh Bao.

"Không sao đâu ạ, chị đừng để trong lòng."

Đồng Uyển vỗ nhẹ vào đầu Bánh Bao: "Vậy chúng ta đi nhé?"

Lê Bán Hạ ngại từ chối thêm bèn đáp: "Vâng, em cảm ơn chị."

Đồng Uyển gọi điện bảo tài xế lái xe qua, đi thẳng đến khu Ngự Cảnh Uyển ở ngay bên cạnh.

Ngự Cảnh Uyển là căn hộ của Mộ Vi Lương, dù sao anh cũng không có nhà nên Đồng Uyển chẳng hề kiêng dè. Bà chỉ cảm thấy cô gái trước mắt này rất hợp mắt mình và không hề tệ hại như lời mấy tài khoản marketing đồn đại. Suốt dọc đường bà trò chuyện với cô rất vui vẻ, sắp về đến nhà mới sực nhớ ra và nói: "Phải rồi, con trai chị với em cũng là đồng nghiệp đấy, không biết hai đứa có quen nhau không."

Bà vừa nói vừa nhập mật khẩu, khóa thông minh vang lên tiếng "tạch" rồi mở ra. Lê Bán Hạ còn chưa kịp hỏi thì bên trong đã vang lên một giọng nam trầm ấm, lười biếng nhưng cũng đầy vẻ bất lực: "Mẹ, con đã trốn đến tận đây rồi mà mẹ cũng không chịu buông tha…"

Âm thanh đột ngột im bặt.

Khi cánh cửa hoàn toàn mở ra, một bóng người không ngờ tới đang đứng trước quầy bar trong phòng khách. Cách nhau ba bốn mét, bốn mắt nhìn nhau, trong đáy mắt cả hai đều viết rõ sự kinh ngạc và khó hiểu.

Quan trọng nhất là lúc này Mộ Vi Lương vừa tắm xong, không mặc quần áo mà chỉ quấn tùy tiện một chiếc khăn tắm. Những giọt nước đọng trên ngọn tóc trượt dọc theo thớ thịt chảy xuống chìm vào mép khăn tắm, toàn thân toát lên vẻ cấm dục đầy quyến rũ.

Lê Bán Hạ sững sờ, hoàn toàn không kịp phản ứng, đầu óc trống rỗng. Tầm mắt cô bất giác rơi vào lồng ngực anh, vành tai nóng ran âm ỉ.

"Sao con lại ở đây?" Đồng Uyển kinh ngạc thốt lên.

Bà cứ tưởng Mộ Vi Lương vẫn đang ở Cẩm Tú Uyển, nó chạy về đây từ bao giờ vậy?

"Đây là nhà con, con không ở đây thì ở đâu?" Mộ Vi Lương cảm thấy thật nực cười, ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn chằm chằm Lê Bán Hạ đang đứng ở cửa: "Cô ấy làm gì ở đây?"

Đồng Uyển quan sát hai người qua lại, lúc này mới muộn màng hỏi: "Hai đứa có quen nhau à?"

"Không quen." Mộ Vi Lương trả lời dứt khoát, với tay vơ lấy chiếc áo sơ mi trên bàn tròng vào người, cứ như sợ bị người ta chiếm tiện nghi không bằng.

Đồng Uyển cau mày: "Không quen mà con hung dữ với người ta thế làm gì? Mẹ dạy con như thế hả? Chẳng có chút lịch sự nào, Bán Hạ là ân nhân cứu mạng của nhà mình đấy."

Mộ Vi Lương ngước mắt nhìn sang: "Ân nhân cứu mạng?"

Đồng Uyển kéo tay Lê Bán Hạ vào nhà: "Đúng thế, vừa nãy Bánh Bao chạy lung tung suýt bị xe đâm, may nhờ có Bán Hạ mới thoát được một kiếp."

Bà dẫn người ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách, sau đó sai bảo Mộ Vi Lương: "Tay con bé bị xe va bầm tím một mảng rồi, con bôi thuốc cho nó đi, mẹ vào phòng tìm bộ quần áo cho nó thay."

Mộ Vi Lương rõ ràng không chịu: "Con bôi thuốc cho cô ấy á? Con có phải bác sĩ đâu."

Lê Bán Hạ cũng chẳng dám để vị đại thiếu gia này bôi thuốc cho mình, cô sợ tổn thọ: "Không cần đâu ạ, tự em làm là được rồi."

"Em đừng động đậy, để thẳng ranh con kia làm." Đồng Uyển lườm Mộ Vi Lương cảnh cáo: "Nhanh lên, đừng để mẹ nói lần thứ hai."

"Được." Mộ Vi Lương dùng lưỡi đẩy nhẹ má phải, nén sự khó chịu trong lòng xuống: "Mẹ cũng phải để con mặc cái quần vào đã chứ."

Đồng Uyển xua tay: "Đi đi đi, nhanh cái chân lên."

Mộ Vi Lương sa sầm mặt mày đi về phòng.

Đồng Uyển đứng dậy lấy cho Lê Bán Hạ chai nước: "Em đừng để bụng nhé, con trai chị tính nết nó thế đấy, không đứng đắn đàng hoàng gì cả, ở nhà suốt ngày chọc chị tức chết."

Lê Bán Hạ nhận lấy chai nước khoáng, mím môi cười: "Không sao đâu ạ."

"Vậy em ngồi đây đợi một lát nhé, chị lên tầng tìm quần áo cho em."

"Vâng, em cảm ơn ạ."

Căn hộ của Mộ Vi Lương là dạng duplex với phong cách trang trí đơn giản, phóng khoáng nhưng không kém phần sang trọng. Từ món đồ trang trí nhỏ trên bàn đến tranh treo tường, nội thất lớn, thứ nào cũng tinh xảo và được bày biện cầu kỳ, có thể thấy anh là một người theo đuổi sự hoàn hảo.

Tuy đến đây đúng là do đưa đẩy tình cờ, nhưng lúc này Lê Bán Hạ lại thấy rất may mắn, đây có thể là cơ hội cuối cùng của cô rồi.

Ngay lúc cô đang thất thần thì cửa phòng mở ra. Mộ Vi Lương đã thay một bộ đồ mặc nhà đi ra, tay xách theo hộp thuốc y tế gia đình.

Phòng khách rộng lớn chỉ còn lại hai người bọn họ, không ai mở lời trước, bầu không khí vừa kỳ quặc vừa gượng gạo.

Lần đầu tiên Lê Bán Hạ nếm trải cảm giác như ngồi trên đống lửa. Nếu không phải do tình thế bắt buộc thì cô chẳng muốn ở cùng một không gian với Mộ Vi Lương chút nào.

Anh tùy tiện đặt hộp thuốc lên bàn trà, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, nghiêng đầu nhìn chằm chằm Lê Bán Hạ. Động tác thì hờ hững nhưng lời nói lại sắc bén vô cùng: "Cô cố tình đúng không? Cũng lợi hại đấy, dám đánh chủ ý lên người nhà tôi cơ à."

Lê Bán Hạ nhíu mày, thẳng thắn nhìn vào mắt anh: "Tôi không biết chị ấy là mẹ anh."

Mộ Vi Lương rướn người sát lại gần cô, giọng trầm xuống: "Vậy cô nói xem, sao lại trùng hợp thế chứ? Chính bản thân cô có tin nổi không?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc