Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chạy Về Phía Bán Hạ Chương 3: Tôi Khuyên Cậu Đổi Đối Tượng Hợp Tác Khác Đi

Cài Đặt

Chương 3: Tôi Khuyên Cậu Đổi Đối Tượng Hợp Tác Khác Đi

Thanh Thành là một thành phố nhiều mưa, thường xuyên mưa dầm dề không dứt. Lần này cũng vậy, mưa liên miên suốt ba ngày liền mà chẳng thấy có dấu hiệu gì là sắp tạnh.

Lê Bán Hạ không thích những ngày mưa, bởi vì mỗi lần tâm trạng tồi tệ thì trời lại đổ mưa khiến bầu không khí hít vào phổi cũng như pha lẫn chút ngột ngạt và nặng nề.

Cô gõ cửa văn phòng Tổng giám đốc, đợi bên trong truyền ra hai tiếng "vào đi" mới đẩy cửa bước vào: "Tổng giám đốc Cố, anh tìm tôi."

"Kết quả thử vai thế nào rồi?" Người đàn ông dựa lưng vào ghế da, thong thả nhìn cô.

Lê Bán Hạ cụp mắt xuống: "Nam chính mà đạo diễn Tôn ưng ý là Mộ Vi Lương, nhưng anh ta đã từ chối rồi."

Cố Viễn hơi ngẩng đầu, đuôi lông mày sắc bén khẽ nhướng lên: "Ngoài cậu ta ra thì người khác không được sao?"

Lê Bán Hạ im lặng không đáp. Giữa Mộ Vi Lương và cô, bất kỳ ai cũng biết nên chọn người nào. Đạo diễn Tôn chẳng việc gì phải vì một diễn viên hạng ba tai tiếng đầy mình như cô mà đắc tội với đỉnh lưu. Dù kỹ năng diễn xuất của cô có đạt chuẩn, nhưng giới giải trí này đâu thiếu những nữ diễn viên vừa xinh đẹp lại vừa biết diễn.

Cố Viễn hiểu rõ vấn đề, anh ta nhìn thẳng vào mắt cô, giọng lạnh nhạt: "Cho nên cô định từ bỏ à? Đừng quên, tôi là một thương nhân, trong mắt chỉ có lợi ích. Nếu cô không thể mang lại lợi ích cho tôi thì tôi cũng sẽ từ bỏ cô."

Hai tháng trước, Lê Bán Hạ đã giải ước với công ty quản lý cũ cùng các nhãn hàng đại diện. Vì lý do cá nhân làm ảnh hưởng đến hình ảnh công ty và thương hiệu nên cô buộc phải gánh một khoản tiền vi phạm hợp đồng khổng lồ tròn năm triệu tệ. Cô mới bước chân vào giới giải trí hơn một năm, tiền tích góp đều đã dùng để chữa bệnh cho em gái nên căn bản không còn dư đồng nào để đền bù khoản tiền này.

Ngay lúc cô cùng đường bí lối, Cố Viễn đã kéo cô ra khỏi vũng lầy. Anh ta không chỉ giúp cô ứng trước tiền bồi thường mà còn đồng ý ký hợp đồng với cô. Mặc dù các điều khoản vô cùng hà khắc, nhưng Lê Bán Hạ vẫn rất biết ơn vì anh ta đã cho mình một cơ hội, điều đó cũng đồng nghĩa với việc cô không còn đường lui nữa.

Cô siết chặt lòng bàn tay, móng tay hơi bấm sâu vào da thịt.

Vừa bước ra khỏi văn phòng, cô lập tức gọi điện cho đạo diễn Tôn.

"Đạo diễn Tôn, xin lỗi vì đã làm phiền ông, tôi có thể thử vai nữ phụ được không?"

Nghe vậy, người ở đầu dây bên kia ngạc nhiên mất hai giây: "Cô muốn diễn nữ phụ sao? Cô xem kịch bản rồi thì chắc cũng biết vai đó chẳng có điểm nhấn gì, cảnh quay cắt ghép xong tôi đoán chắc không quá mười phút. Hơn nữa với gương mặt này của cô, không hợp để đóng vai phụ đâu."

Sẽ lấn át nữ chính mất.

Lê Bán Hạ mím chặt môi: "Nhưng tôi thật sự rất cần..."

Đạo diễn Tôn ngắt lời: "Tôi biết, có lẽ phía Mộ Vi Lương vẫn còn có thể tranh thủ thêm chút nữa. Hiện tại không tìm được ai phù hợp hơn cậu ấy, nếu cô có thể thuyết phục cậu ấy thì vai nữ chính sẽ là của cô."

Lê Bán Hạ nắm chặt điện thoại, ánh mắt tối sầm lại: "Tôi đã tìm thầy Mộ rồi, thái độ của anh ấy rất kiên quyết."

"Chuyện này không cần quá vội vàng, đoàn phim vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị, ít nhất phải hai tháng nữa mới chính thức bấm máy. Cô có thể tiếp xúc thêm với cậu ấy xem sao, cơ hội hợp tác vẫn còn rất lớn."

Lời của đạo diễn Tôn chẳng an ủi được Lê Bán Hạ chút nào, bởi vì hôm đó Mộ Vi Lương đã nói lời cạn tàu ráo máng rồi, cô mà còn bám riết lấy thì chỉ sợ càng khiến anh chán ghét thêm.

Buổi tối về đến nhà, Lê Bán Hạ nấu qua loa chút gì đó để ăn cho xong bữa. Dọn dẹp bát đũa xong, cô cuộn mình trên ghế sofa tìm một bộ phim để xem, là phim đề tài điệp chiến do Mộ Vi Lương đóng chính. Thật ra phim điện ảnh và truyền hình anh đóng không nhiều, nhưng bộ nào cũng "bạo".

Phải thừa nhận rằng, có những người sinh ra là để ăn bát cơm nghệ thuật này. Không chỉ đẹp trai, diễn xuất giỏi, mà ra mắt mấy năm nay anh chẳng hề có chút tai tiếng nào, quả thực là một dòng nước trong veo giữa chốn showbiz hỗn tạp.

Điểm duy nhất khiến người ta ghét chính là quá kiêu ngạo.

Nhưng ngẫm lại cũng đúng, người ta quả thực có vốn liếng để kiêu ngạo.

Điện thoại bên cạnh rung lên "bíp bíp" hai tiếng, Lê Bán Hạ cầm lên nhìn thử rồi bấm vào nhóm chat WeChat.

Dã Quỷ: [Vào game đi, vào game đi @Hạ Cẩn @Mộ Cửu]

Lê Bán Hạ chậm chạp gõ chữ trả lời: [Xin lỗi, hôm nay tôi không có tâm trạng.]

Dã Quỷ: [Sao thế? Vẫn là chuyện công việc à?]

Hạ Cẩn: [Ừ.]

Dã Quỷ: [Kể chi tiết nghe thử xem, biết đâu tôi có thể nghĩ cách giúp cậu.]

Lê Bán Hạ suy nghĩ một chút, người ta thường nói đàn ông hiểu đàn ông hơn, có thêm hai người bày mưu tính kế cũng chưa chắc đã là chuyện xấu.

Hạ Cẩn: [Hai cậu nói xem, làm thế nào để một người buông bỏ thành kiến để cod thể đồng ý hợp tác với tôi đây?]

Dã Quỷ: [Nam hay nữ thế?]

Hạ Cẩn: [Nam.]

Dã Quỷ: [Nam thì dễ ợt, cứ lượn lờ trước mặt hắn để gây sự chú ý đi, có ai mà không thích mỹ nữ chứ.]

Khựng lại một chút, anh ta chợt nhớ đến lời Hạ Cẩn nói hôm nọ, bèn hỏi khéo: [Hay là cậu thật sự trông... không được đẹp lắm?]

Lê Bán Hạ biết ngay là không nên kỳ vọng gì vào tên này mà.

Hạ Cẩn: [Có đẹp nữa cũng vô dụng thôi, bên cạnh đối phương không thiếu người đẹp, hơn nữa anh ta có vẻ không hứng thú lắm với phụ nữ.]

Tất nhiên, đây chỉ là suy đoán của riêng Lê Bán Hạ. Mộ Vi Lương đã hai mươi lăm tuổi rồi, bên cạnh ngoại trừ bạn diễn ra thì chẳng có người khác giới nào, ít nhiều cũng có chút không bình thường. Tuy nhiên cũng còn một khả năng khác, là anh giấu quá kỹ nên chưa bị cánh săn ảnh khui ra mà thôi.

Dã Quỷ mạnh dạn đoán: [Có vấn đề ở phương diện kia à?]

Hạ Cẩn: [Sao tôi biết được, tôi với anh ta có thân đâu!]

Một câu hỏi nghiêm túc đàng hoàng, sao lại bị lái sang hướng này rồi?

Dã Quỷ: [Không hứng thú với phụ nữ thì không phải "chỗ đó" có vấn đề cũng là ghét phụ nữ, thế thì tôi cũng bó tay rồi, hỏi thử @Mộ Cửu xem.]

Mộ Cửu: [Không hợp tác không được à? Tôi khuyên cậu tốt nhất là đổi đối tượng hợp tác khác đi.]

Hạ Cẩn: [Tạm biệt.]

Chẳng có ai đáng tin cả.

Tại một căn biệt thự kiểu Âu trong khu Cẩm Tú Uyển ở trung tâm thành phố.

Một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp ngồi trên ghế sofa, vừa ăn trái cây vừa mắng mỏ cậu con trai quý hóa: "Mẹ nói này, con đã hai mươi lăm tuổi rồi cũng chẳng chịu tìm đối tượng, suốt ngày ôm lấy cái điện thoại, trong điện thoại có tìm được vợ không? Bố con ở tuổi này đã làm cha rồi đấy."

Mộ Vi Lương vừa định gửi tin nhắn thì bị cắt ngang.

"Mẹ đang nói chuyện với con đấy." Đồng Uyển thấy anh không phản ứng, bèn lườm chồng mình một cái đầy hờn dỗi: "Anh xem con trai anh kìa, nó có thái độ gì thế không biết!"

Mộ Trạch, với tư cách là một người "đội vợ lên đầu" có thâm niên nên đương nhiên lúc nào cũng vô điều kiện đứng về phía bà xã nhà mình, chỉ đành sa sầm mặt mày dạy dỗ con trai: "Mộ Vi Lương! Không muốn về thì cút về chỗ của con đi, đừng có ở trước mặt bố mẹ mà làm chướng mắt!"

Mộ Vi Lương đã quen với cảnh này, anh cất điện thoại, thản nhiên đáp: "Ồ, thế con đi đây."

"Con đứng lại đó cho mẹ!" Đồng Uyển tức đến mức không chịu được, thầm niệm trong lòng ba lần "không giận không giận, chỉ có mỗi mụn con này thôi". Sau khi bình ổn cảm xúc, bà lại mở miệng khuyên nhủ: "Nếu con thật sự không thích con gái, thì con trai cũng được, mẹ vẫn rất cởi mở mà."

"..."

Mộ Vi Lương im lặng một lúc lâu, nghiến răng nói: "Mẹ, xu hướng tính dục của con bình thường."

Đồng Uyển: "Thế thì con đi tìm một đứa về đây đi, hay là con muốn bố mẹ bảy tám mươi tuổi mới được bế cháu hả?"

Mộ Vi Lương ngẫm nghĩ, tốt bụng đề nghị: "Bố mẹ, hai người vẫn còn trẻ thế này hay là cân nhắc sinh thêm đứa nữa đi?"

Đồng Uyển trợn tròn mắt: "Con..."

Mộ Vi Lương cướp lời an ủi trước: "Đừng giận, tức giận hại sức khỏe lắm. Con tự cút, không phiền hai người động thủ."

Đồng Uyển trực tiếp ra tối hậu thư: "Mẹ nói cho con biết, một là con tìm người yêu dẫn về đây, hai là cút đến đoàn phim mà ở, đừng để mẹ nhìn thấy con lượn lờ một mình trước mặt mẹ nữa."

Mộ Vi Lương đứng ngẩn ra tại chỗ: "?"

Con chó Phốc Sóc được nuôi béo tròn vo đang cào cào vào chân anh, kêu "gâu gâu" mấy tiếng, dường như cũng đang cười nhạo anh.

Mộ Vi Lương: "Kêu cái gì mà kêu, mày cũng là cẩu độc thân thôi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc