Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chạy Về Phía Bán Hạ Chương 2: Kẻ Nào Không Có Mắt Chọc Cậu Giận Thế

Cài Đặt

Chương 2: Kẻ Nào Không Có Mắt Chọc Cậu Giận Thế

Còn rất nhiều bình luận khó nghe, thậm chí là công kích cá nhân, nhưng không biết từ bao giờ, Lê Bán Hạ đã luyện được thói quen xem như chuyện bình thường.

"Đội ngũ PR đang xử lý rồi. Hot search này rõ ràng là có người cố tình mua để bôi đen chị. Chuyện tuyển chọn diễn viên cho phim điện ảnh ngoại trừ người trong nghề ra thì làm sao người ngoài biết được chứ, quá đáng thật!" Từ Tư Tư bất bình nói: "Em không làm phiền chị nghỉ ngơi nữa, chị Bán Hạ đừng để tâm mấy cái bình luận trên mạng nhé, bọn họ toàn là lũ gió chiều nào che chiều ấy, miệng chó không mọc được ngà voi đâu."

Lê Bán Hạ đáp: "Ừ, chị biết rồi, em không cần lo cho chị."

Vừa cúp máy, trong nhóm chat WeChat lại có người tag cô.

Dã Quỷ: [@Hạ Cẩn Người bận rộn à, tối nay có rảnh để chơi game không đây?]

Dã Quỷ: [Cả cậu nữa @Mộ Cửu.]

Đây là một nhóm chat game, Dã Quỷ và Mộ Cửu đều là bạn quen qua mạng của Lê Bán Hạ.

Ba năm trước, cô làm công việc lồng tiếng bán thời gian để kiếm tiền, tình cờ quen biết Mộ Cửu cũng có cùng sở thích. Hai người họ phối hợp rất ăn ý, cùng nhau hợp tác trong nhiều bộ phim ngắn và kịch truyền thanh mạng nên đã thu về không ít fan CP. Lúc rảnh rỗi Mộ Cửu thường rủ cô chơi game cùng, cơ duyên xảo hợp thế nào lại quen được streamer game Dã Quỷ.

Mộ Cửu không chỉ có giọng nói hay mà chơi game cũng rất đỉnh, là đại thần trên bảng xếp hạng server. Dã Quỷ tuy là streamer game nhưng kỹ năng lại rất bình thường, cậu ta hút fan chủ yếu nhờ tính cách hài hước nên bầu không khí livestream lúc nào cũng thoải mái vui vẻ và luôn chọc cho người xem cười nghiêng ngả.

Lê Bán Hạ đang có tâm trạng tồi tệ, đúng lúc muốn tìm chỗ xả giận, bèn trả lời trong nhóm: [Rảnh, chơi luôn bây giờ đi.]

Dã Quỷ: [Cuối cùng cũng có thời gian rồi, không dễ chút nào nha. Anh Cửu đâu? @Mộ Cửu]

Dã Quỷ lập tức gọi thoại trong nhóm, thử đường truyền mạng: "Alo, nghe thấy không?"

"Nghe thấy rồi." Lê Bán Hạ trả lời.

Dã Quỷ: "Anh Cửu đâu, lên tiếng đi chứ."

Mộ Cửu đáp một tiếng: "Đây."

Dã Quỷ vào game mời hai người tạo đội: "Dạo này hai người bận gì thế? Chẳng ai chịu chơi với tôi cả."

Lê Bán Hạ: "Bận công việc chứ gì. Chẳng phải dạo này Mộ Cửu không bận sao, hai người không chơi game cùng nhau à?"

Nhắc đến chuyện này Dã Quỷ liền ôm một bụng oán hận, bắt đầu kể khổ với cô: "Cậu ấy không chịu cho tôi chơi cùng, thà đi bắn chế độ sinh tồn đơn chứ không chịu đánh đôi với tôi!"

Lê Bán Hạ khó hiểu: "Tại sao?"

"Còn tại sao nữa, chê tôi gà chứ gì." Dã Quỷ rơi vào trầm tư tự hoài nghi bản thân: "Tôi gà đến mức ấy thật hả?"

Mộ Cửu nhàn nhạt mở miệng: "Hay là cậu hỏi fan của cậu xem?"

Dã Quỷ tức khắc nhớ đến màn hình bình luận toàn chữ "gà mờ" mỗi khi livestream, vội vàng tìm cớ gỡ gạc: "Thôi khỏi hỏi, tôi vốn dĩ đâu phải streamer kỹ năng. Tôi là một streamer giải trí cộng nhan sắc 'hàng real giá thật', mấy người đừng có yêu cầu cao quá được không."

Lê Bán Hạ cười khẽ: "Streamer giải trí thì đúng rồi đấy, còn streamer nhan sắc thì cần kiểm chứng lại."

Dã Quỷ: "Hả? Cái này mà cũng phải nghi ngờ? Tuy so với Ngô Ngạn Tổ thì kém một chút thật, nhưng cũng đâu đến nỗi nào."

Lê Bán Hạ đâu phải mới quen cậu ta ngày một ngày hai, thừa biết tính người này thích nói quá: "Đẹp trai hay không khoan hãy bàn, nhưng tự tin thì có thừa."

"Đương nhiên rồi, có dám tung ảnh không? Ba chúng ta cùng tung ảnh, xem ai có nhan sắc cao nhất." Máu hơn thua của Dã Quỷ nổi lên.

Lê Bán Hạ không cần suy nghĩ liền nói: "Tôi không tung đâu, sợ dọa các cậu sợ."

Dã Quỷ lại hiểu lầm ý cô là cô trông không đẹp, bèn nói với vẻ không tin nổi: "Không phải chứ Hạ Hạ, giọng cậu hay thế này chắc chắn là mỹ nữ rồi."

Lê Bán Hạ đáp: "Cậu chưa nghe câu này à? Ngoại hình và giọng nói thường tỷ lệ nghịch với nhau đấy."

"Cậu nói thế nghe cũng có lý. Giọng tôi bình thường nhưng mặt mũi lại rất đẹp trai." Dã Quỷ lập tức liên tưởng đến Mộ Cửu, mạnh dạn đoán: "Vãi, thế thì anh Cửu xấu đến mức nào? Cao mét bảy nặng chín chục cân? Bụng bia hói đầu?"

Nghe cậu ta miêu tả, trong đầu Lê Bán Hạ bỗng hiện lên hình ảnh minh họa, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Mộ Cửu trầm giọng cảnh cáo: "Cậu mà còn tung tin đồn nhảm về tôi nữa thì tối ngủ tốt nhất đừng nhắm mắt."

Dã Quỷ rén ngay lập tức: "Tôi chỉ thuận miệng nói đùa thôi mà. Anh Cửu của em chắc chắn là anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa…"

Mộ Cửu: "Không biết nói tiếng người thì có thể ngậm miệng."

Dã Quỷ: "Ok tôi ngậm miệng."

Lê Bán Hạ đề nghị: "Hay là hai người tung ảnh đi, để tôi xem ai đẹp trai hơn."

Mộ Cửu: "Tôi cũng sợ dọa hai người sợ."

Dã Quỷ: "Không phải chứ, cả hai người đều khiêm tốn thế này làm tôi thấy bản thân mặt dày quá đấy."

Mộ Cửu: "Tự tin lên, bỏ chữ 'thấy' đi."

"…"

Đánh liền ba trận đấu đội, Hạ Cẩn và Mộ Cửu vẫn phối hợp ăn ý như xưa, trận nào cũng top 1. Dã Quỷ thì "nằm vùng" ăn hôi suốt cả trận, thậm chí giữa chừng còn thoát ra để xem đồng đội đánh, vì cậu ta phát hiện Hạ Cẩn hôm nay đánh hơi "gắt", hoàn toàn không cho đối thủ con đường sống.

Mộ Cửu cũng nhận ra cô không ổn: "Sao thế? Tâm trạng không tốt à?"

Lê Bán Hạ không ngờ anh lại nhận ra nên cũng thản nhiên thừa nhận: "Ừ, công việc không thuận lợi lắm, gặp phải một người rất khó chiều."

Vừa dứt lời, Dã Quỷ đã bất bình lên tiếng: "Là kẻ nào không có mắt chọc giận cậu thế? Để tôi bảo fan của tôi đi 'bạo lực mạng' hắn! Phải cho hắn nếm mùi!"

Giọng điệu bao che người nhà nồng nặc, chẳng cần biết đúng sai phải trái, cứ sướng mồm trước đã.

Lê Bán Hạ thầm nghĩ, fan của cả ba người cộng lại còn chưa bằng số lẻ của người ta, chưa biết ai bạo lực mạng ai đâu.

Tuy chỉ là lời nói đùa nhưng quả thực đã khiến tâm trạng cô khá hơn nhiều: "Chỉ là một kẻ rất đáng ghét, cùng họ với Mộ Cửu, làm hại bây giờ tôi nhìn thấy tên cậu cũng thấy ngứa mắt."

"…"

Mộ Cửu nằm không cũng dính đạn khẽ nói: "Vậy bây giờ tôi đổi họ nhé?"

Thế nhưng câu nói này của anh đột nhiên khiến Lê Bán Hạ nhớ đến ngữ điệu của Mộ Vi Lương: Nói chuyện gì? Tôi và cô Lê vốn chẳng quen biết, tôi nghĩ ý tứ của mình đã rất rõ ràng rồi.

Ngữ khí của câu hỏi tu từ ấy thật sự rất giống. Lê Bán Hạ mới phát hiện âm sắc của hai người bọn họ vậy mà cũng có nét tương đồng. Nhưng nghe kỹ lại thì không giống lắm, giọng Mộ Cửu thiên về sự ôn hòa và trong trẻo, còn Mộ Vi Lương thì đích thị là một đại thiếu gia kiêu ngạo, chẳng coi ai ra gì, từ trên xuống dưới như viết bốn chữ to đùng "Cấm lại gần ông".

Hai con người khác biệt một trời một vực như thế, sao có thể liên tưởng đến nhau được chứ? Lê Bán Hạ cảm thấy chắc là mình bị ám ảnh rồi, cô lắc đầu để tỉnh táo lại.

Mộ Cửu gọi hai tiếng mà cô không phản ứng: "Hạ Cẩn, nghĩ gì thế? Muốn tôi đổi tên thật à?"

Lê Bán Hạ thuận theo lời anh: "Được đấy, cậu đổi đi."

Mộ Cửu cười rất khẽ: "Đổi sang họ gì? Chẳng lẽ theo họ cậu?"

Hơi thở của anh như luồn qua ống nghe gãi nhẹ vào tim người ta. Lê Bán Hạ vẫn luôn biết giọng anh rất hay, từ tính, lạnh lùng nhưng lại sạch sẽ trong trẻo. Quen anh rồi cô mới phát hiện mình cũng là một đứa "mê giọng nói". Nhưng lúc này đây cô chẳng có chút tâm tư nào khác, thậm chí nội tâm còn hơi sụp đổ: "Coi như tôi xin cậu đấy anh trai, đừng dùng câu nghi vấn nữa, cái giọng điệu nghi vấn này của cậu giống y hệt cái tên kia."

"Vậy tôi nên nói gì…" Mộ Cửu phản ứng lại, vội vàng bổ sung hai chữ: "Dấu chấm."

"…"

Lê Bán Hạ nhếch môi, giọng lạnh tanh: "Ha ha, cậu vẫn nên ngậm miệng lại đi, bây giờ tôi không muốn nghe cậu nói chuyện."

Mộ Cửu đành phải tắt mic.

Dã Quỷ vốn là kẻ nói nhiều, kẹp giữa hai người bọn họ mà suýt không chen được câu nào, yếu ớt lên tiếng: "Sao tôi có cảm giác tôi hơi thừa thãi nhỉ?"

Hai người này cứ như cặp đôi gà bông đang liếc mắt đưa tình ấy, chuyện này có thể nói ra không ta?

Lê Bán Hạ: "Cậu nghĩ nhiều rồi. Còn chơi không? Không chơi thì tôi đi ngủ đây."

Dã Quỷ: "Chơi chơi chơi! Sớm thế này ngủ gì mà ngủ, không phù hợp với quy luật sinh hoạt của thanh niên thời nay chút nào!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc