Mộ Vi Lương nhíu mày, giọng trầm xuống: "Cậu không nói cũng chẳng ai bảo cậu bị câm đâu."
Lăng Uyên bĩu môi khinh khỉnh: "Yếu xìu còn không cho người ta nói à."
Mộ Vi Lương lườm anh ta một cái sắc lẹm.
"Có lòng tốt quan tâm mà cậu không nhận thì thôi." Lăng Uyên quay sang nói với Lê Bán Hạ: "Bán Hạ, mình đi thôi, cô có biết chơi game không?"
Tổ đạo cụ vẫn đang dựng cảnh, chắc khoảng hơn một tiếng nữa mới có thể bắt đầu quay.
Lê Bán Hạ đáp: "Biết chứ."
Nghe vậy, Mộ Vi Lương đột nhiên hỏi một câu: "Cô biết chơi game gì?"
"Làm chi? Cậu cũng muốn chơi à?" Lăng Uyên khựng lại một chút rồi nói: "Ngại quá, tôi không muốn chơi với cậu."
"Không hỏi cậu." Ánh mắt Mộ Vi Lương lướt qua vai Lăng Uyên, rơi trên người Lê Bán Hạ.
Cô suy nghĩ hai giây rồi trả lời: "Candy Crush và Pikachu."
"Phụt…" Lăng Uyên không nhịn được bật cười thành tiếng: "Cô chỉ biết chơi mỗi hai trò này thôi á?"
Lê Bán Hạ: "Cũng không hẳn, nhưng để giết thời gian thì hai trò này là sự lựa chọn tốt nhất, hơn nữa mấy game mobile hot bây giờ tôi đều chưa chơi bao giờ."
Cô không muốn cho Mộ Vi Lương biết mình và anh chơi cùng một tựa game. Với cái tính miệng mồm độc địa của anh, không khéo lại cười nhạo kỹ năng của cô quá "gà" cũng nên.
Lăng Uyên hào hứng: "Tôi có thể gánh cô, đi thôi."
Lê Bán Hạ cười đồng ý: "Được."
Hai người họ cùng bước lên chiếc xe RV của đoàn phim.
Mộ Vi Lương đứng ngây người tại chỗ một lúc. Quả nhiên là anh nghĩ nhiều rồi, làm gì có chuyện trùng hợp đến thế, xác suất kiểu này chắc chỉ có một phần vạn mà thôi.
Buổi chiều, đoàn phim chuyển địa điểm đến một cô nhi viện. Những đứa trẻ ở đây khá đặc biệt, đa phần đều bị cha mẹ bỏ rơi vì khiếm khuyết trên cơ thể.
Viện trưởng đích thân tiếp đón đạo diễn và các diễn viên chính, dẫn họ đi làm quen môi trường và tìm hiểu tình hình của bọn trẻ.
Đạo diễn Tôn xua tay: "Không sao đâu."
"Vâng vâng, thế thì tốt quá." Viện trưởng tiếp tục giới thiệu: "Đây là nơi bọn trẻ ngủ trưa, đằng kia là phòng đọc sách…"
Lê Bán Hạ nhìn qua cửa sổ vào bên trong lớp học. Một đám trẻ đang quây quần xếp gỗ cùng nhau, chỉ có một bé gái nằm gục xuống bàn ở góc phòng ngẩn ngơ, dường như lạc lõng hoàn toàn so với những người khác.
Tranh thủ lúc viện trưởng và đạo diễn Tôn đang nói chuyện, Lê Bán Hạ mở lời hỏi: "Tôi có thể vào trước thăm các em một chút được không?"
Viện trưởng cười hiền hậu: "Tất nhiên là được."
Đạo diễn Tôn gật đầu: "Được, vậy cô và Mộ Vi Lương vào trước làm quen với mấy bạn nhỏ đi, tiện thể dạy các em nói vài câu thoại đơn giản."
"Vâng." Lê Bán Hạ nghĩ ngợi một chút: "Để tôi ra xe lấy ít đồ ăn vặt vào đã."
Vừa xoay người định đi thì cổ tay cô bị Mộ Vi Lương giữ lại.
"Để tôi đi."
Lê Bán Hạ định nói không sao cô tự đi được, lại nghe anh giải thích: "Cô đi dỗ trẻ con đi, khoản đó tôi không giỏi."
"Được, thế anh đừng quên lấy sữa nhé, để ở trong cốp xe ấy."
"Ừ." Mộ Vi Lương buông tay cô ra, đi về phía bãi đỗ xe.
Lê Bán Hạ không làm phiền đám trẻ đang chơi xếp gỗ mà đi vòng ra cửa sau để vào.
Đạo diễn Tôn cười cảm thán: "Cô bé này đúng là thích trẻ con thật."
Viện trưởng: "Cô Lê nhìn là biết rất được lòng trẻ nhỏ rồi."
Lê Bán Hạ đi thẳng đến cái bàn trong góc, ngồi xổm xuống để tầm mắt ngang bằng với bé gái, cong môi cười hỏi: "Bé cưng, sao em không ra chơi cùng các bạn?"
Trong mắt bé gái thoáng qua vẻ hoảng loạn, giọng nói lí nhí như muỗi kêu: "Em… các bạn không thích chơi với em…"
Lê Bán Hạ: "Vậy em chơi với chị được không?"
Cô bé tưởng mình nghe nhầm, lắp bắp hỏi lại: "Em… em chơi với chị ạ?"
Lê Bán Hạ khẽ gật đầu: "Đúng rồi, chị cũng đang có một mình thôi nè."
Cô bé gối nửa khuôn mặt lên cánh tay, ấp úng nói: "Nhưng mà… em xấu lắm…"
Lê Bán Hạ đưa tay xoa xoa mái tóc ngắn của cô bé: "Làm gì có, mắt to mày rậm xấu chỗ nào chứ? Rõ ràng là đáng yêu thế này cơ mà."
Cô bé chớp chớp đôi mắt ửng đỏ, từ từ ngẩng đầu lên, giọng nói không kìm được sự tủi thân chực khóc: "Em không giống các bạn ấy, các bạn bảo em trông… trông rất kỳ quái…"
Đợi đến khi cô bé hoàn toàn ngẩng mặt lên, Lê Bán Hạ mới nhìn thấy trên má phải của em có một vết bớt màu đỏ, kéo dài từ thái dương xuống đến má, chiếm khoảng một phần tư khuôn mặt.
"Trên mặt em có vết bớt xấu lắm…"
Lê Bán Hạ lấy khăn giấy trong túi ra lau nước mắt cho cô bé, sắc mặt vẫn bình thản như thường: "Không kỳ quái chút nào."
Cô bé không nhìn thấy biểu cảm kỳ thị hay hoảng sợ trên mặt Lê Bán Hạ, sụt sịt mũi hỏi: "Chị ơi, chị không sợ ạ?"
Lê Bán Hạ cười lắc đầu: "Tại sao phải sợ chứ?"
"Mỗi người trên thế giới này vốn dĩ đều khác biệt, ai cũng có những đặc điểm riêng của mình cả."
"Còn em, chính là người đặc biệt nhất."
Cô bé ngơ ngác lẩm bẩm: "Đặc biệt nhất ạ?"
Lê Bán Hạ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của em: "Đúng vậy, bởi vì trên mặt em có dấu ấn mà thiên sứ để lại. Đây là hình dáng của một đôi cánh, biết đâu em chính là tiểu thiên sứ được ông trời phái xuống, cho nên tất nhiên là phải khác với những người còn lại rồi."
Đáy mắt cô bé lóe lên vẻ vui mừng, nhưng lại có chút không dám tin: "Thật ạ?"
"Thật mà." Lê Bán Hạ liếc thấy bóng dáng Mộ Vi Lương đi tới, bèn đưa tay chỉ về phía anh: "Không tin em hỏi anh kia xem."
Cô bé quay đầu nhìn theo hướng tay cô chỉ, thấy một anh trai vừa cao vừa đẹp trai đang đứng bên tường. Cô bé chưa từng thấy ai đẹp trai như vậy, còn cả chị gái trước mặt này nữa, xinh đẹp cứ như tiên nữ vậy.
Lê Bán Hạ nháy mắt ra hiệu cho Mộ Vi Lương, bảo anh phối hợp.
Mộ Vi Lương xách đồ đi tới, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc: "Đúng thế, là dấu ấn đặc biệt của thiên sứ."
Cô bé cười tít mắt, vết bớt đỏ tươi trên mặt cũng theo nụ cười thuần khiết của cô bé mà tỏa ra thứ ánh sáng khác lạ, trong ánh mắt đã có thêm vài phần tự tin.
Mộ Vi Lương đặt đồ ăn vặt và sữa lên cái bàn trống bên cạnh.
Lê Bán Hạ đã hỏi trước ý kiến viện trưởng, những món cô chọn đều là đồ mà các bạn nhỏ ở đây có thể ăn được.
Cô bảo bé gái: "Em mang những thứ này đi chia cho các bạn khác cùng ăn được không?"
Cô bé có chút rụt rè: "Nhưng mà…"
Lê Bán Hạ động viên: "Không sao đâu, nếu có ai thấy em kỳ quái, em cứ đường hoàng nói với bạn ấy là: tớ là tiểu thiên sứ, đương nhiên là không giống người thường rồi."
Cô bé gật đầu, lấy hết can đảm gọi với sang nhóm trẻ bên kia: "Các bạn… các bạn có muốn ăn bim bim không?"
Ngay lập tức, đám trẻ ùa tới vây quanh.
"Oa! Có nhiều đồ ngon quá!"
"Tớ muốn ăn kẹo, cho tớ một viên được không?"
"Tớ muốn uống sữa."
"Được." Cô bé lần lượt chia cho mọi người, rất nhanh đã hòa nhập vào đám đông.
Lê Bán Hạ và Mộ Vi Lương đứng phía sau nhìn bọn trẻ.
"Cũng biết dỗ trẻ con phết nhỉ." Mộ Vi Lương liếc nhìn cô, nhàn nhạt nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)