Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Thế giới của trẻ con đơn giản lắm, không khó dỗ đâu." Lê Bán Hạ mím môi: "Đã không có cách nào thay đổi xuất thân, chỉ mong các em ấy có thể sống vui vẻ hơn một chút."
Ánh mắt Mộ Vi Lương dừng lại trên góc nghiêng khuôn mặt cô, mơ hồ có thể nhìn thấy những tia sáng dịu dàng, vụn vặt trong đáy mắt người con gái ấy.
Lần đầu tiên anh nảy sinh cảm giác muốn nhìn thấu tâm can của một người.
Rõ ràng cô đã trải qua nhiều chuyện không vui như vậy, thế mà trong đôi mắt ấy vẫn giữ được thứ ánh sáng thuần khiết đến thế.
Lê Bán Hạ vô tình quay đầu lại, bắt gặp ánh nhìn của anh, kỳ quái hỏi: "Anh nhìn tôi làm gì?"
Trên mặt Mộ Vi Lương lướt qua một tia bối rối, anh dời mắt đi, giả vờ bình tĩnh đưa tay phẩy nhẹ lên tóc cô: "Trên tóc cô dính bẩn kìa."
Lê Bán Hạ đưa tay sờ tóc mình: "Dính gì cơ?"
Mộ Vi Lương: "Hết rồi."
Lê Bán Hạ không hề nghi ngờ: "À, cảm ơn."
Bỗng nhiên mấy bạn nhỏ chạy ùa đến chỗ cô, tranh nhau nói: "Em cũng muốn làm thiên sứ! Chị ơi, chị vẽ cho em một đôi cánh trên mặt được không ạ?"
"Cả em nữa, cả em nữa!"
"Em cũng muốn vẽ!"
Lê Bán Hạ cười gật đầu: "Được rồi được rồi, lát nữa chị đi lấy bảng mắt rồi vẽ cho các em nhé, giờ các em đi chơi một lát đi."
"Hoan hô!"
Nhân viên đoàn phim tới gọi Mộ Vi Lương và Lê Bán Hạ ra quay.
"Được, bọn tôi tới ngay đây." Lê Bán Hạ đáp lời xong lại quay sang dặn dò bọn trẻ: "Đợi chị làm việc xong sẽ quay lại chơi với các em nhé."
Không biết từ đâu có một chú mèo con chạy lên tường rào, kêu "meo meo" không ngớt.
Hứa Chiêu Nguyệt rón rén, sợ làm chú mèo hoảng sợ. Khó khăn lắm cô mới ôm được chú mèo con xuống, lúc đang xuống thang thì bỗng nghe thấy tiếng của Tề Minh Diệu.
"Hứa Chiêu Nguyệt, em leo cao thế làm gì?"
Hứa Chiêu Nguyệt giật mình trượt chân: "Á…"
Chỗ cô đứng còn cách mặt đất chừng bảy, tám mươi phân, ngã xuống kiểu này chắc chắn sẽ "chổng vó lên trời".
May mà Tề Minh Diệu kịp thời lao tới đỡ được cô.
Hứa Chiêu Nguyệt nhắm nghiền hai mắt, cơn đau trong tưởng tượng không hề ập đến, thay vào đó cô rơi vào một vòng tay rộng lớn và vững chãi. Mở mắt ra liền nhìn thấy khuôn mặt anh gần ngay trước mắt, trái tim lập tức đập "thình thịch" liên hồi, vành tai bắt đầu nóng bừng.
Tề Minh Diệu đặt cô xuống.
Hứa Chiêu Nguyệt thầm thở phào nhẹ nhõm, giả vờ như không có chuyện gì, vuốt ve chú mèo con trong lòng: "May quá bé mèo không sao."
Tề Minh Diệu nhíu mày mắng cô: "Ai cho phép cô leo cao như thế hả?"
Hứa Chiêu Nguyệt cắn môi, lí nhí đáp: "Lần sau em không dám nữa."
"Cắt…" Đạo diễn Tôn hô lớn: "Cảnh này qua!"
Lê Bán Hạ như trút được gánh nặng, khẽ cử động cổ chân. Vừa nãy để diễn cho thật, cô sơ ý bị trẹo chân thật rồi.
Cô muốn tìm cái ghế ngồi nghỉ một lát cho đỡ đau.
Đạo diễn Tôn lại đột ngột bảo: "Lát nữa trời có thể trở, quay tiếp cảnh sau luôn đi, quay xong sớm thì nghỉ sớm."
Lê Bán Hạ nén đau gật đầu, may là bị trẹo chân trái chứ không phải chân phải, cũng không tính là nghiêm trọng lắm.
"Xin lỗi đạo diễn Tôn, tôi muốn xem lại kịch bản một chút." Mộ Vi Lương bất ngờ lên tiếng.
Đạo diễn Tôn tỏ vẻ không vui: "Chẳng phải bảo cậu xem trước rồi sao?"
Mộ Vi Lương: "Thoại nhớ chưa kỹ lắm."
Lông mày đạo diễn Tôn nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết một con muỗi: "Được rồi được rồi, mười lăm phút đủ không?"
Mộ Vi Lương: "Đủ rồi, cảm ơn ông."
Lê Bán Hạ kinh ngạc nhìn anh. Thoại nhớ chưa kỹ ư? Chắc chắn câu này là do Mộ Vi Lương thốt ra chứ?
Trí nhớ của anh tốt đến mức gần như gặp qua là không quên được, làm sao có chuyện quên thoại, nhưng anh cũng đâu cần thiết phải nói dối.
"Nhìn tôi làm gì?" Mộ Vi Lương trả lại câu nói ban nãy cho cô.
"Không có gì." Lê Bán Hạ thu hồi tầm mắt.
Mộ Vi Lương xách hai cái ghế đẩu ở bên cạnh tới: "Ngồi xuống đi, tập thoại."
Lê Bán Hạ không thắc mắc nữa: "Cảm ơn."
Quay xong hai cảnh thì đoàn phim cũng chuẩn bị thu công, Lê Bán Hạ tranh thủ chơi với mấy đứa trẻ một lúc.
Cô bé có vết bớt trên mặt tên là Tiểu Vũ, giờ bé đã dần hòa nhập với mọi người, rõ ràng là vui vẻ hơn trước nhiều, thậm chí còn ghé sát vào Lê Bán Hạ lén hỏi: "Chị ơi, anh kia có phải là bạn trai của chị không ạ?"
Lê Bán Hạ hơi ngạc nhiên: "Em cũng biết bạn trai là gì cơ à?"
"Đương nhiên rồi ạ, em sáu tuổi rồi mà." Tiểu Vũ vẫn rất tò mò: "Thế anh đẹp trai kia thật sự là bạn trai chị đúng không ạ?"
"Không phải đâu." Lê Bán Hạ phủ nhận.
"Nhưng em thấy hai người ôm nhau mà, không phải bạn trai bạn gái cũng ôm nhau được ạ?" Tiểu Vũ ngây thơ hỏi.
"Đó chỉ là…" Lê Bán Hạ thật sự không biết giải thích thế nào với bé là họ đang đóng phim: "Sau này lớn lên em sẽ hiểu."
Tiểu Vũ gật gù ra chiều đã hiểu: "Vâng ạ."
"Chị Bán Hạ, mình phải về rồi, trời sắp mưa to đấy." Từ Tư Tư đi tới nhắc nhở.
"Ừ."
Tâm trạng Tiểu Vũ lập tức chùng xuống: "Chị ơi, các chị phải đi rồi ạ? Thế chị có còn đến thăm em nữa không?"
Lê Bán Hạ xoa đầu cô bé: "Có chứ, có cơ hội nhất định chị sẽ quay lại thăm em. Em phải luôn vui vẻ mỗi ngày biết chưa? Em rất tuyệt vời, không thua kém bất kỳ ai cả."
Tiểu Vũ đỏ hoe mắt gật đầu, nghẹn ngào đáp: "Vâng, em biết rồi ạ."
Lê Bán Hạ chào tạm biệt cô bé xong mới quay lại xe.
Mộ Vi Lương ban nãy cũng bị mấy đứa trẻ quấn lấy, các cô giáo phải dỗ dành mãi bọn trẻ mới chịu về lớp.
Tiểu Vũ chạy đến bên cạnh anh hỏi: "Anh ơi, lần sau anh còn đến cùng chị Bán Hạ nữa không ạ?"
Mộ Vi Lương chần chừ một chút rồi gật đầu: "Ừ."
Tiểu Vũ lập tức cười tươi rói, chớp chớp mắt thì thầm hỏi: "Anh ơi, có phải anh thích chị ấy không?"
Mộ Vi Lương hoàn toàn không ngờ con bé sẽ hỏi câu này, phản ứng chậm mất một nhịp, sững người ra. Vừa định mở miệng phủ nhận thì lại nghe con bé nói: "Anh ơi, thích thì phải dũng cảm theo đuổi nha, anh không theo đuổi là chị ấy bị người khác cướp mất đấy."
Mộ Vi Lương dở khóc dở cười: "Cái đồ nấm lùn nhà nhóc thì biết gì là thích với chả không thích?"
"Em biết chứ bộ, dù sao thì anh cũng phải cố lên nha. Em về lớp đây, bai bai anh." Con bé nói xong liền chạy biến đi như một làn khói.
Mộ Vi Lương đứng ngây ra đó một lúc lâu, cho đến khi Du Dương đến gọi: "Anh Mộ, đi thôi."
"Về mua giúp tôi ít thuốc."
Du Dương thắc mắc: "Thuốc cảm ạ? Anh Mộ, chẳng phải anh bảo không cần sao?"
"Cậu nói nhiều quá đấy." Mộ Vi Lương vừa đi về phía trước vừa nói: "Thuốc cảm, thuốc tiêu sưng, thuốc giảm đau, mấy loại thuốc thường dùng ấy, cứ mua dự phòng một ít."
Du Dương không dám nói thêm gì nữa: "Vâng ạ."
Lúc về đến khách sạn đã là hơn tám giờ tối, trời bắt đầu đổ mưa to như dự báo thời tiết đã đưa tin.
Mặt đất ướt sũng, những giọt nước từ ô nhỏ xuống lan từ cửa khách sạn vào tận sảnh lớn.
Cứ đến kiểu thời tiết này là bệnh cũ của Lê Bán Hạ lại tái phát, vết thương cũ ở chân phải đau nhức, chỗ trẹo chân bên trái cũng còn hơi đau.
Từ Tư Tư dìu cô về phòng: "Chị ổn không chị Bán Hạ, lát nữa em đi mua thuốc cho chị nhé."
Lê Bán Hạ không yên tâm: "Muộn thế này lại còn đang mưa, không an toàn đâu, mai hẵng đi, dù sao cũng không nghiêm trọng lắm, chườm đá một chút là được rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
