Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lăng Uyên mua hai ly trà sữa và hai ly nước chanh quay lại.
Mộ Vi Lương và Lê Bán Hạ đã gọi đồ ăn xong. Tầng trên quán mì có các gian nhỏ, tính riêng tư tốt hơn các quán khác.
Lăng Uyên tháo khẩu trang, đẩy hai ly trà sữa đến trước mặt Lê Bán Hạ: "Không biết cô có uống được đồ lạnh không nên tôi mua mỗi loại một ly."
Lê Bán Hạ nhếch môi cười, nói một tiếng "Cảm ơn".
Mộ Vi Lương bỗng nhiên nhàn nhạt buông một câu: "Chu đáo thế này chắc là hay đi ăn cùng con gái lắm nhỉ."
Lăng Uyên trừng mắt nhìn anh: "Cậu đừng có ở đây mà tung tin đồn nhảm, tôi thế này gọi là ga lăng, cậu tưởng ai cũng như cậu chắc!"
Lăng Uyên tu ừng ực mấy ngụm nước lớn: "Ai gọi món cho tôi thế này?"
Lê Bán Hạ yếu ớt đáp: "Tôi gọi đấy, bỏ nhiều ớt quá hả?"
Mộ Vi Lương bảo anh ta thích ăn cay nên cô còn đặc biệt dặn ông chủ cho thêm một muỗng ớt, xem ra hình như không phải vậy. Thế là Mộ Vi Lương cố ý sao?
"Không sao." Lăng Uyên cắm ống hút vào ly nước chanh uống thêm một ngụm, biết thừa là Mộ Vi Lương giở trò, nghiến răng ken két.
Cứ đợi đấy, mối thù này sớm muộn gì cũng phải báo!
Lê Bán Hạ nói: "Hay là gọi phần khác nhé."
Mộ Vi Lương cướp lời trước khi Lăng Uyên kịp mở miệng: "Gọi lại lãng phí lắm, chỗ này cũng có bao nhiêu ớt đâu, uống nhiều nước chút là hết cay ngay."
Lăng Uyên: "…"
Anh ta đúng là có bệnh mới đi ăn mì cùng Mộ Vi Lương.
Lăng Uyên gạt bớt ớt ra rồi tiếp tục ăn, trực tiếp lờ đi Mộ Vi Lương, quay sang trò chuyện với Lê Bán Hạ.
"Cô còn đi mua cả bánh kem à."
Lê Bán Hạ nuốt miếng hoành thánh trong miệng, gật đầu: "Ừm, anh muốn ăn không?"
Lăng Uyên: "Thôi khỏi, tôi không thích đồ ngọt."
Có người dường như rất bất mãn tặc lưỡi một cái "Chậc": "Sao không thấy cô hỏi tôi có ăn hay không? Cùng một đoàn phim mà còn bày đặt phân biệt đối xử?"
Lê Bán Hạ nghẹn lời vài giây, nhìn sang anh: "Vậy anh có muốn ăn không?"
Mộ Vi Lương dứt khoát đáp lại hai chữ: "Không ăn."
Lê Bán Hạ cạn lời trong tích tắc: "…" Thế anh còn bắt tôi hỏi làm gì?
Lăng Uyên nhếch mép cười nhạt thếch: "Đừng quan tâm, cậu ta bị bệnh đấy."
Lê Bán Hạ thầm phụ họa trong lòng, đúng là có bệnh thật.
Mộ Vi Lương không vui nheo mắt lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Lê Bán Hạ ở đối diện: "Ăn hay không là việc của tôi, hỏi hay không là việc của cô, tôi nói sai à?"
Lê Bán Hạ lắc đầu: "Không sai, là lỗi của tôi, lần sau tôi sẽ chú ý."
"Bắt nạt người ta đến nghiện rồi đúng không, lâu lắm không gặp tôi lại không biết cậu còn có sở thích bắt nạt con gái đấy." Lăng Uyên bực dọc nói tiếp: "Muốn ăn thì tự mình không biết mua à?"
Mộ Vi Lương hỏi Lê Bán Hạ: "Tôi bắt nạt cô à?"
"Không…" Có mới lạ.
Lê Bán Hạ thầm bổ sung thêm ba chữ trong lòng.
Lăng Uyên không phải mới quen Mộ Vi Lương ngày một ngày hai, trước đây cậu ta vốn chẳng thích nói chuyện với người khác giới, cứ như sợ bị scandal quấn lấy người vậy, chứ đừng nói đến chuyện bắt nạt người ta.
Một năm không gặp mà tính nết thay đổi nhanh thế sao?
"Tôi phát hiện dạo này cậu thay đổi nhiều lắm đấy." Lăng Uyên nhìn thẳng vào Mộ Vi Lương đánh giá.
Mộ Vi Lương đánh trống lảng, nhắc nhở anh ta: "Mì trương rồi kìa, lo ăn đồ của cậu đi."
Lê Bán Hạ thì không nghĩ nhiều như thế, dù sao từ ngày đầu tiên quen biết Mộ Vi Lương, anh vẫn luôn như vậy, cô cũng sắp quen rồi.
Ngày nào mà anh nói chuyện tử tế thì cô mới nên cảm thấy sợ hãi.
Duy trì được hiện trạng thế này cô đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
Hôm sau có một cảnh quay cần xuống nước. Lê Bán Hạ bơi không giỏi, ở dưới nước sẽ khiến cô cảm thấy cực kỳ thiếu an toàn, thậm chí hơi ngạt thở nên đối với cô đây là một khó khăn rất lớn cần khắc phục.
Mộ Vi Lương liếc mắt một cái là nhận ra ngay: "Sợ nước à?"
Lê Bán Hạ căng thẳng: "Cũng hơi hơi."
Mộ Vi Lương: "Không sâu lắm đâu, học sinh cấp hai xuống cũng chẳng vấn đề gì."
Lê Bán Hạ bán tín bán nghi: "Nước này ít nhất cũng phải sâu mét rưỡi trở lên chứ."
"Học sinh cấp hai bây giờ cũng cao lắm."
"…"
Lê Bán Hạ biết ngay là không thể tin anh được mà.
Đạo diễn Tôn bảo cô: "Nếu sợ thì cứ xuống thử độ sâu trước đi, tìm vị trí trước."
"Vâng ạ."
Lê Bán Hạ cởi giày, cẩn thận từng li từng tí bước dọc theo bậc thang xuống hồ nước. Nhìn mực nước dâng qua ngực, từ cổ trở xuống đều bị làn nước từ bốn phương tám hướng bao bọc chặt chẽ, cảm giác áp bách cũng dần tăng lên.
Mộ Vi Lương đứng trên bờ bỗng nhiên gọi với xuống: "Lê Bán Hạ, cô ngồi xổm làm gì đấy, đứng dậy đi chứ."
"…"
Cả đời này Lê Bán Hạ chưa bao giờ cạn lời đến thế, cô lườm anh: "Tôi đang đứng đây mà!"
"Ha ha ha ha ha…"
Cả đoàn phim đều bật cười.
Đạo diễn Tôn cuộn kịch bản lại đánh Mộ Vi Lương một cái, cười mắng: "Thôi đừng trêu con bé nữa."
Bầu không khí căng thẳng vừa rồi bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng hơn.
Lê Bán Hạ tuy bị cười nhạo nhưng sự chú ý cũng được dời đi chỗ khác, dần dần thích nghi với việc di chuyển trong nước.
Đạo diễn Tôn hỏi: "Ổn không?"
Lê Bán Hạ: "Vâng, chắc không vấn đề gì đâu ạ, để tôi thử xem."
Đạo diễn Tôn: "Được, lên chuẩn bị một chút đi."
Cảnh này Lê Bán Hạ quay tổng cộng năm lần, cô cứ loay hoay tìm cách rơi xuống nước tự nhiên nhất, quay xong một đúp thấy chưa hài lòng lại chủ động yêu cầu thử lại.
Quay đến cuối cùng cô thậm chí đã hoàn toàn khắc phục được nỗi sợ nước.
May mà Mộ Vi Lương quay một lần là qua, anh vớt người đang ướt sũng từ dưới nước lên, bế lên bờ.
Đây không phải là lần đầu tiên anh bế Lê Bán Hạ, lần trước quay show thực tế cũng bế một lần, nhưng tình huống không giống nhau.
Bộ quần áo ướt dính sát vào người cô, bình thường trông cô có vẻ gầy gò yếu ớt, nhưng thực ra nơi nào cần có đều có, vóc dáng lồi lõm đầy quyến rũ.
Mộ Vi Lương nhìn mà cổ họng hơi khô khốc.
Quay xong cảnh này thì trời cũng đã chập choạng tối.
Đạo diễn Tôn hô "Cắt": "Tốt, rất tốt, vất vả rồi, hôm nay thu công ở đây thôi."
Lê Bán Hạ bất chợt thở phào nhẹ nhõm, Từ Tư Tư cầm khăn tắm sạch sẽ trùm kín người cô.
Du Dương cũng chạy tới đưa khăn cho Mộ Vi Lương: "Anh Mộ…"
Cậu còn chưa nói hết câu thì người kia đã đi thẳng không ngoảnh đầu lại, cậu vội vàng đuổi theo.
Từ Tư Tư không hiểu chuyện gì lầm bầm: "Lại sao thế nhỉ? Không vui à?"
Lê Bán Hạ mờ mịt lắc đầu, hay là do cô quay lại nhiều lần khiến anh phải đợi lâu quá?
Tâm tư đàn ông khó đoán quá, cô cũng chẳng muốn đoán.
Sáng hôm sau, lúc Lê Bán Hạ gặp Mộ Vi Lương thì cảm thấy sắc mặt anh không được tốt lắm, dưới mắt có quầng thâm nhàn nhạt, thi thoảng còn hắt xì hơi, chắc là bị cảm rồi. Chẳng lẽ do hôm qua xuống nước nên bị cảm?
Nhưng thời tiết này hơn ba mươi độ, nóng đến mức người ta sắp bốc khói, hơn nữa hôm qua anh cũng chỉ xuống nước có một lần, không đến mức cơ thể lại… yếu… thế chứ?
Lê Bán Hạ tuân thủ nguyên tắc quan tâm đồng nghiệp, chủ động đi tới hỏi thăm: "Thầy Mộ, anh bị cảm à? Có cần uống thuốc cảm không?"
Mộ Vi Lương vừa định nói không cần thì giọng Lăng Uyên đã truyền tới: "Hôm qua tôi không đến đã xảy ra chuyện gì thế? Có người yếu ớt quá nhỉ, xuống nước cái là cảm luôn?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)