Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chạy Về Phía Bán Hạ Chương 26: Tôi Không Có Đạo Đức Nên Đừng Hòng Trói Buộc Tôi

Cài Đặt

Chương 26: Tôi Không Có Đạo Đức Nên Đừng Hòng Trói Buộc Tôi

Cảnh quay đầu tiên của buổi chiều chính thức bấm máy. Địa điểm là một trường trung học tư thục gần đó, đúng dịp nghỉ hè nên trường không có học sinh, vì vậy việc quay phim cũng thuận tiện hơn nhiều.

Đạo diễn và biên kịch giảng giải kịch bản một lượt cho họ, sau khi xác nhận không còn vấn đề gì mới bắt đầu quay.

Lê Bán Hạ vốn sở hữu nét đẹp thanh thuần, vào vai học sinh cấp ba không hề có chút cảm giác lệch lạc nào. Tóc buộc đuôi ngựa cao, khoác lên mình bộ đồng phục đan xen hai màu xanh trắng, thậm chí cô còn chẳng cần trang điểm cầu kỳ gì, với làn da trắng ngần mịn màng cũng đã tràn đầy sức sống và hơi thở thanh xuân.

Mỹ nữ thì Mộ Vi Lương từng gặp trong giới giải trí nhiều vô kể, chưa từng có ai khiến anh phải trầm trồ kinh ngạc. Thế nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Lê Bán Hạ bước ra sau khi hóa trang thì anh đã ngẩn người mất vài giây.

Lăng Uyên giơ ngón tay cái lên, tán thưởng Lê Bán Hạ: "Chuẩn Hứa Chiêu Nguyệt luôn."

Lê Bán Hạ cong khóe môi cười: "Cảm ơn anh đã quá khen."

Lăng Uyên nói tiếp: "Nhan sắc cỡ này của cô thời cấp ba chắc chắn là hoa khôi của trường rồi."

Lê Bán Hạ đang định tiếp lời thì Mộ Vi Lương bỗng nhiên đi tới gọi cô tập diễn.

Lê Bán Hạ thầm ngạc nhiên vài giây. Cô cứ tưởng người đẳng cấp như Mộ Vi Lương đều sẽ quay trực tiếp một lần là qua. Huống chi cảnh quay lúc mới quen biết khá đơn giản, nam nữ chính chưa thân thiết, tiếp xúc cũng không nhiều, liệu việc tập diễn có phải là quá lãng phí thời gian của anh rồi không?

Tuy không hiểu lắm nhưng tất nhiên Lê Bán Hạ sẽ không từ chối, cô cũng muốn học hỏi thêm nhiều điều từ Mộ Vi Lương.

Hai cảnh đầu quay rất suôn sẻ, số lần NG rất ít, cơ bản đều chỉ quay trong vòng ba lần là qua.

Chẳng mấy chốc trời đã chập choạng tối.

Đạo diễn Tôn hô lớn: "Được rồi, hôm nay có thể thu công, mọi người về nghỉ ngơi sớm đi."

Lê Bán Hạ thay lại quần áo của mình, đang chuẩn bị về khách sạn thì bị Lăng Uyên gọi lại: "Bán Hạ, có muốn đi ăn cùng không? Nghe nói gần đây có phố ăn vặt ngon lắm."

Lê Bán Hạ suy nghĩ một chút rồi đồng ý: "Vậy để tôi mời anh nhé." Coi như trả lễ ly cà phê hôm trước.

Lăng Uyên cười: "Không cần đâu, làm gì có đạo lý để con gái mời khách, phải là tôi mời cô chứ."

"Không sao, lần trước anh…"

Lê Bán Hạ còn chưa nói hết câu thì một giọng nói khác đã chen vào: "Cô muốn mời khách sao không gọi tôi?"

Lăng Uyên nhướng mày, quay đầu nhìn sang Mộ Vi Lương: "Sao thế, cậu cũng muốn đi cùng à?"

Mộ Vi Lương gật đầu: "Có bữa tối miễn phí mà không ăn thì là đồ ngốc."

"Được thôi, chỉ sợ cái dạ dày vàng ngọc của cậu không quen ăn đồ lề đường." Nói xong, Lăng Uyên lại quay sang trưng cầu ý kiến của Lê Bán Hạ: "Đi chứ?"

"Được." Lê Bán Hạ đội mũ và đeo khẩu trang lên.

Phố ăn vặt nằm rất gần trường quay nên buôn bán khá sầm uất, thường thì các diễn viên quần chúng và nhân viên đoàn phim hay tới đây ăn.

Họ chọn một quán mì, là một tiệm lâu đời đã mở được bảy năm, tiếng tăm khá tốt.

Lăng Uyên nói: "Hai người vào gọi món trước đi, gọi giúp tôi một phần mì cua, tôi đi mua chút đồ uống. Hai người muốn uống gì?"

Lê Bán Hạ không kén chọn: "Tôi thì sao cũng được."

Mộ Vi Lương: "Americano đá."

Lăng Uyên liếc anh một cái, đúng là khó chiều: "Không có, tối rồi còn uống cà phê cái gì, không sợ mất ngủ à."

Mộ Vi Lương: "Vậy cậu hỏi làm gì?"

Lăng Uyên: "Tôi hỏi em gái tôi không được sao?"

Lê Bán Hạ mất một giây mới phản ứng lại, trong lòng không khỏi nghĩ thầm: Nếu mình thật sự có một người anh trai như Hứa Diệc Thần thì hạnh phúc biết bao.

Mộ Vi Lương không có ý kiến gì: "Được, cậu mời nên tôi cũng không kén."

"Thế còn nghe được." Lăng Uyên đi sang cửa hàng phía trước mua nước.

Mộ Vi Lương đi được hai bước thì phát hiện Lê Bán Hạ không theo kịp, anh dừng chân quay lại hỏi: "Không vào à?"

Lê Bán Hạ bị tiệm bánh ngọt bên cạnh thu hút: "Tôi muốn sang bên kia mua cái bánh kem nhỏ."

Mộ Vi Lương không nói gì, nhưng bước chân đã đổi hướng đi theo cô.

Thật ra Lê Bán Hạ muốn nói cô tự qua mua là được rồi, không ngờ anh lại đi cùng, có lẽ là anh cũng muốn mua chăng?

Giờ này các loại bánh ngọt cũng đã bán gần hết, may mắn là vẫn còn lại chiếc Tiramisu "best seller" cuối cùng. Mắt Lê Bán Hạ sáng lên, nói với nhân viên: "Chào bạn, mình lấy cái Tiramisu này nhé."

"Vâng ạ, quý khách vui lòng chờ chút, để tôi đóng gói lại."

"Cảm ơn bạn."

Lê Bán Hạ lấy điện thoại ra chuẩn bị quét mã thanh toán, lúc này có hai vị khách nữa bước vào.

Một người phụ nữ dắt theo một bé gái khoảng mười mấy tuổi.

"Mẹ, con muốn ăn Tiramisu!" Cô bé ôm cánh tay mẹ làm nũng.

Nhân viên ái ngại nhìn họ, nói: "Xin lỗi quý khách, hôm nay chúng tôi chỉ còn một cái Tiramisu cuối cùng, vừa được cô gái xinh đẹp này mua mất rồi."

Cô bé bĩu môi không vui: "Mẹ, con chỉ muốn ăn Tiramisu thôi, mẹ đã hứa hôm nay nhất định sẽ mua cho con mà!"

Người mẹ có chút khó xử: "Hay là con hỏi thử chị xem có thể nhường Tiramisu lại cho con không."

Nghe vậy, cô bé lập tức nhìn sang Lê Bán Hạ, đôi mắt trông mong hỏi: "Chị ơi, chị nhường cái bánh này cho em được không ạ?"

Người mẹ cũng lên tiếng nói đỡ: "Đúng đó cô gái, coi như nhường cho trẻ con đi, con bé này ham ăn quá."

Cô bé không chịu, ồn ào la hét: "Không chịu đâu, con muốn ăn hôm nay cơ!"

Người mẹ giả vờ mắng con: "Thì người ta không nhường cho con thì biết làm thế nào? Con tưởng ai cũng rộng lượng không so đo tính toán chắc?"

Câu nói này khiến Lê Bán Hạ nhíu mày: "Phiền chị đừng dùng đạo đức để ép buộc chúng tôi có được không?"

Mộ Vi Lương nhàn nhạt tiếp lời: "Tôi không có đạo đức, đừng hòng ép buộc tôi."

Người mẹ cứng họng không nói lại được câu nào, chỉ đành xanh mặt kéo con gái bỏ đi.

Bước ra khỏi tiệm, Lê Bán Hạ xách theo hộp bánh đi bên cạnh Mộ Vi Lương. Từ nãy đến giờ mặt anh vẫn luôn sa sầm, có lẽ là bị hai mẹ con kia chọc tức rồi.

"Rõ ràng mình muốn ăn lại còn định nhường cho người khác, cô bị ngốc à?" Mộ Vi Lương bất ngờ lên tiếng.

"Quen rồi." Lê Bán Hạ khẽ lẩm bẩm, rồi ngập ngừng nói thêm: "Thật ra tôi không ăn cũng không sao."

Lúc đó cô chỉ phản ứng theo bản năng. Bởi vì từ nhỏ đến lớn đều như vậy, chỉ cần là thứ em gái thích thì Lê Bán Hạ đều phải nhường.

Dần dà, chuyện "nhường nhịn" trở nên bình thường, cảm nhận của chính cô vĩnh viễn bị xếp sau người khác.

Mộ Vi Lương dùng giọng điệu hờ hững nói: "Chịu ấm ức để thành toàn cho người khác là hành vi ngu xuẩn nhất. Cô không có nghĩa vụ phải nhường nhịn ai cả, làm thế chỉ khiến người ta được đằng chân lân đằng đầu thôi."

Rõ ràng khi nhìn thấy bánh mắt đã sáng rực lên, vậy mà vẫn còn định nhường cho người ta, thật không biết trong đầu cô đang nghĩ cái gì.

Tay Lê Bán Hạ siết chặt túi bánh, hàng mi khẽ run. Đây là lần đầu tiên có người nhận ra cô đang chịu ấm ức, cũng là lần đầu tiên có người nói với cô rằng, cô không có nghĩa vụ phải nhường nhịn ai cả.

Trước đây, dù cô có nhường nhịn bao nhiêu cũng chẳng ai cảm thấy cô chịu thiệt thòi, ngược lại họ còn cho rằng đó là điều cô nên làm với tư cách là một người chị.

Đúng vậy, tại sao cô cứ phải nhường người khác? Tại sao người chịu ấm ức mãi mãi là cô?

Hồi lâu sau, Lê Bán Hạ chậm rãi gật đầu, lí nhí nói: "Ừm, tôi biết rồi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc