Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chạy Về Phía Bán Hạ Chương 25: Nếu Có Người Mình Thích, Cô Có Chủ Động Theo Đuổi Không?

Cài Đặt

Chương 25: Nếu Có Người Mình Thích, Cô Có Chủ Động Theo Đuổi Không?

Năm giờ chiều hôm sau.

Lê Bán Hạ và Từ Tư Tư đáp máy bay xuống Hoành Điếm an toàn.

Nhân viên của đoàn phim đã đến đón và đưa họ về khách sạn.

Sáng mai sẽ có lễ khai máy, nhân viên nhắc nhở hai người nghỉ ngơi sớm rồi rời đi.

Từ Tư Tư mở cửa sổ cho thoáng phòng, sau đó quay sang nói với Lê Bán Hạ: "Chị Bán Hạ, để em giúp chị dọn đồ nhé."

"Không cần đâu, đồ đạc chị cũng không nhiều, chị tự làm được. Em cũng về phòng nghỉ ngơi sớm đi."

"Vâng, thế em về sắp xếp đồ đạc trước đây, có việc gì chị cứ gọi điện cho em nhé."

"Được."

Lúc rời đi, Từ Tư Tư tiện tay khép cửa phòng lại giúp cô.

Lê Bán Hạ không xa lạ gì với khách sạn này, nhưng lần gần nhất cô tới đây đã là chuyện của hơn nửa năm về trước.

Cô suýt chút nữa đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa.

Đang định dọn đồ thì điện thoại đổ chuông.

Lê Bán Hạ đứng dậy lấy điện thoại từ trong túi xách ra nghe máy: "A lô, mẹ."

Trong ống nghe truyền đến giọng nói vừa quen thuộc lại vừa xa lạ: "Dạo này con ổn không Hạ Hạ?"

"Con vẫn ổn, Lê Duyệt sao rồi mẹ?"

Kiều Tuệ khẽ thở dài: "Nó cũng ổn, có điều mức sống ở nước ngoài cao quá, vừa phải trị bệnh vừa đi học, chi phí tốn kém lắm…"

Bàn tay buông thõng bên người của Lê Bán Hạ siết chặt: "Lát nữa con chuyển khoản cho mẹ nhé. Tiền bồi thường hợp đồng của con vẫn chưa trả hết nên tạm thời con không có nhiều đâu."

Kiều Tuệ: "Ừ, bản thân con cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe, mẹ không làm phiền con nghỉ ngơi nữa."

"Vâng, bye bye mẹ."

Lê Bán Hạ cúp điện thoại, mở WeChat chuyển cho Kiều Tuệ một vạn tệ, chỉ giữ lại vài nghìn cho mình.

Tiền cát-xê tham gia chương trình không nhiều, trừ đi phần công ty chiết khấu, số tiền đến tay cô cũng chỉ hơn một vạn.

Năm triệu tiền vi phạm hợp đồng mà Cố Viễn ứng trước giúp cô phải trả hết trong vòng ba năm.

Cứ nghĩ đến những chuyện này là Lê Bán Hạ lại đau đầu.

Buổi tối, cô gọi đồ ăn qua loa rồi lên giường đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Lê Bán Hạ dậy trang điểm nhẹ rồi ra ngoài, cùng Từ Tư Tư đến phim trường.

Ở cửa thang máy, cô tình cờ chạm mặt Mộ Vi Lương và trợ lý của anh.

Tính ra bọn họ cũng chỉ mới hơn một tuần không gặp, lần trước ghi hình xong, đường ai nấy đi còn chẳng chào hỏi tiếng nào.

Lê Bán Hạ lễ phép chào một tiếng: "Chào buổi sáng thầy Mộ."

Từ Tư Tư cũng vội vàng mở miệng: "Chào thầy Mộ."

Du Dương: "Chào buổi sáng."

Tuy nhiên Lê Bán Hạ cũng không nghĩ nhiều, yên lặng đứng sang một bên đợi thang máy.

Ngày đầu tiên khai máy, phim trường náo nhiệt lạ thường.

Đạo diễn phát lì xì khai công cho từng người.

Nhân viên đốt hai dây pháo dài, tiếng nổ đùng đoàng giòn giã vang lên không ngớt.

Đợi tiếng pháo ngừng hẳn, đạo diễn Tôn cầm loa hô lớn: "Nào nào nào, mọi người đứng hết lên sân khấu đi, cùng nhau chụp tấm ảnh tập thể. Mấy tháng tới chúng ta cùng nhau nỗ lực, phấn đấu hoàn thành tác phẩm này thật xuất sắc nhé!"

Tiếng vỗ tay đồng loạt vang lên.

Cả đoàn làm phim có đến mấy chục người, mọi người mất bảy tám phút mới sắp xếp xong đội hình.

Mộ Vi Lương và Lê Bán Hạ là nam nữ chính nên đương nhiên đứng ở vị trí trung tâm, nhưng giữa hai người luôn duy trì một khoảng cách nhất định. Điều này khiến đạo diễn Tôn rất không hài lòng, ông lập tức sa sầm mặt mũi mắng:

"Hai người đang diễn Ngưu Lang Chức Nữ đấy à? Ở giữa có sông Ngân Hà hay gì? Xích lại gần nhau chút coi! Ảnh này mà lọt ra ngoài người ta lại bảo bằng mặt không bằng lòng, sau này phim của tôi còn quảng bá được nữa không hả?"

Đạo diễn Tôn ở phim trường quả nhiên khác hẳn ngày thường.

Lê Bán Hạ không dám ho he, lẳng lặng nhích một bước về phía Mộ Vi Lương, đầu cũng hơi nghiêng về phía anh.

Lăng Uyên đứng bên cạnh cười khẽ trên nỗi đau của người khác: "Hai người thú vị thật đấy."

Mộ Vi Lương lười để ý đến anh ta.

Nhiếp ảnh gia vỗ tay ra hiệu: "Được rồi được rồi, nhìn vào ống kính nào, ba hai một, mọi người cùng hô lên…"

Tất cả mọi người đồng thanh: "Khai máy đại cát!"

"Tách…"

Hình ảnh được lưu lại.

Chụp ảnh xong, các nhân viên đều trở về vị trí làm việc của mình.

Đạo diễn Tôn gọi Mộ Vi Lương, Lê Bán Hạ và Lăng Uyên lại: "Ba người đừng đi vội, còn phải chụp thêm mấy tấm nữa."

Tiếp đó họ chụp thêm hai tấm ảnh đôi và một tấm ảnh ba người thì tiết mục này mới kết thúc.

Ăn xong bữa sáng do đoàn phim chuẩn bị, mọi người bắt đầu nghiên cứu kịch bản.

Mức độ thuộc kịch bản của Lê Bán Hạ có thể nói là làu làu như cháo chảy. Lời thoại không thành vấn đề nhưng cô muốn tìm người diễn thử để tìm cảm giác.

Tất cả các cảnh diễn tay đôi của cô đều là với Mộ Vi Lương hoặc là với Lăng Uyên. So ra thì Lăng Uyên dễ nói chuyện hơn Mộ Vi Lương nhiều, nên đương nhiên cô chọn Lăng Uyên.

Trong phim, anh đóng vai anh trai ruột của nữ chính, từ nhỏ đã vô cùng yêu thương em gái. Trong phim không chỉ có tình yêu chớm nở đầu đời mà còn có tình thân đáng quý.

Lăng Uyên dễ tính với tất cả mọi người ngoại trừ Mộ Vi Lương, nên khi Lê Bán Hạ tìm anh diễn thử, anh đồng ý ngay không nói hai lời.

Bộ phim "Lại Một Mùa Xuân" kể về câu chuyện:

Nữ chính Hứa Chiêu Nguyệt thích chiến hữu của anh trai là Tề Minh Diệu. Năm cô học lớp 12, Hứa Diệc Thần và Tề Minh Diệu đến trường cấp ba của cô để tuyên truyền tuyển sinh. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô đã thích chàng trai có dáng người cao ráo toát lên vẻ chính trực và đầy nam tính đang đứng trên bục.

Tính cách Hứa Chiêu Nguyệt hoạt bát, vui vẻ lại lạc quan tự tin, cô thích tấn công trực diện. Vì vậy sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô bắt đầu công khai theo đuổi Tề Minh Diệu một cách trắng trợn, tạo ra đủ mọi cơ hội để gặp gỡ anh.

Thế nhưng Tề Minh Diệu lại luôn coi cô như em gái. Chịu ảnh hưởng từ gia đình, anh không tin trên đời này có tình yêu thuần khiết, càng chưa từng nghĩ đời này sẽ yêu đương kết hôn. Sự xuất hiện của Hứa Chiêu Nguyệt đã đảo lộn hoàn toàn cuộc sống vốn dĩ rập khuôn và quy củ của anh. Anh bắt đầu để ý đến cảm nhận của cô, vô tình bị cô ảnh hưởng.

Cuộc sống như vậy dần thoát khỏi tầm kiểm soát của anh. Chàng trai trẻ tuổi kiêu ngạo, niên thiếu khinh cuồng không muốn bị bất cứ thứ gì trói buộc, bèn chủ động xin cấp trên điều chuyển đến quân khu Biên Bắc nhậm chức, đồng thời cắt đứt mọi hy vọng của Hứa Chiêu Nguyệt đối với mình.

Đúng như ý nguyện của anh, không còn ai bám lấy anh nữa.

Nhưng anh làm sao ngờ được, lần chia biệt đó lại là không bao giờ gặp lại.

Đến khi anh hiểu rõ lòng mình và quay về tìm cô, trái tim được ghép mấy năm trước của Hứa Chiêu Nguyệt đã xuất hiện phản ứng đào thải nghiêm trọng, sinh mệnh của cô vĩnh viễn dừng lại ở tuổi hai mươi.

Và Tề Minh Diệu, rốt cuộc cũng không thể gặp mặt cô lần cuối.

Lê Bán Hạ và Lăng Uyên diễn thử cảnh một và cảnh hai khá thuận lợi, tương tác cũng rất vui vẻ.

Lúc rảnh rỗi ngồi tán gẫu, Lê Bán Hạ hỏi anh: "Lăng Uyên, anh nhận bộ phim này là vì thích nhân vật sao?"

Lăng Uyên cười cười: "Năm mươi năm mươi thôi."

Lê Bán Hạ gật đầu, cũng không hỏi thêm nữa: "Nhân vật này đúng là dễ mến hơn nam chính thật."

Lăng Uyên nghĩ đến cốt truyện trong phim, bỗng hỏi: "Hỏi cô một câu, nếu có người mình thích, cô có chủ động theo đuổi không?"

Lê Bán Hạ suy nghĩ một chút rồi cười đáp: "Tôi không biết nữa, hiện tại tôi chưa từng nghĩ đến vấn đề này."

Với tình trạng hiện giờ của cô, cô hoàn toàn không có tâm trí đâu để cân nhắc những việc ngoài sự nghiệp.

Cách đó không xa, sắc mặt Mộ Vi Lương trầm xuống khi nhìn thấy Lê Bán Hạ và Lăng Uyên vừa nói vừa cười diễn tập.

"Anh Mộ, uống nước không?" Du Dương đưa tới một chai nước khoáng.

Anh nhận lấy uống một ngụm, mày nhíu chặt: "Khó uống."

Du Dương ngơ ngác không hiểu: "Hả?"

Đây chẳng phải là nước khoáng bình thường thôi sao? Sao lại khó uống được?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc