Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lâm Bội Bội lắc đầu: "Thế thì em cũng chẳng đi nữa, vốn dĩ cũng chẳng thân quen gì. Trước khi quay chương trình em hoàn toàn không ngờ anh ấy sẽ tham gia đâu, dù sao trước giờ anh ấy chưa từng tham gia loại show tạp kỹ thế này, chắc sau này cũng chẳng có cơ hội tiếp xúc."
Nói rồi điện thoại của cô bé vang lên: "Xe của em đến rồi, em đi trước nhé, hẹn gặp lại chị Bán Hạ."
"Có chỉ thị gì không chị Uyển?"
Kể từ lần trước nghe Lê Bán Hạ gọi bà là "chị Uyển", Mộ Vi Lương cũng bắt chước gọi theo cách xưng hô này.
Đồng Uyển chẳng hề để bụng, hỏi: "Ghi hình xong rồi hả?"
Mộ Vi Lương lười biếng đáp một tiếng "Vâng".
Giọng điệu Đồng Uyển rất vui vẻ, nghe ra tâm trạng đang rất tốt: "Mẹ xem livestream rồi, cũng được đấy, Mộ Vi Lương con cuối cùng cũng thông suốt rồi."
Mộ Vi Lương cảm thấy khó hiểu: "Cái gì cơ?"
Đồng Uyển: "Cái gì là cái gì, không phải con bế người ta rồi sao? Chứng tỏ con vẫn còn thuốc chữa. Mẹ đã nói sớm rồi mà, mắt nhìn người của mẹ rất chuẩn, Lê Bán Hạ là một cô gái tốt…"
Mộ Vi Lương vội vàng ngắt lời bà: "Dừng, dừng lại, mẹ thực sự xem livestream đấy à?"
"Đương nhiên là xem rồi, con còn dám nghi ngờ mẹ. Mẹ còn thấy con kéo người ta vào trong tủ…"
Đồng Uyển chưa nói hết câu đã bị Mộ Vi Lương cắt ngang lần nữa, anh cao giọng gọi một tiếng: "Mẹ" rồi nói tiếp: "Đó chỉ là…"
"Chỉ là cái gì? Từ nhỏ đến lớn mẹ chưa từng thấy con thân thiết với cô gái nào như vậy, con thành thật khai báo xem ở trong tủ hai đứa có xảy ra…"
Màu mắt Mộ Vi Lương thay đổi, trong đầu xẹt qua vài hình ảnh, nhưng rất nhanh đã bị anh đè xuống: "Không có, mẹ đừng có bát quái nữa. Trước kia không phải mẹ ghét nhất mấy tin đồn nhảm nhí trong giới giải trí sao? Bây giờ sao cũng hùa theo đoán già đoán non thế?"
Đồng Uyển đáp: "Mẹ ghét tin đồn của người khác, còn quan tâm con trai mình thì không được à?"
Mộ Vi Lương không thể để bà tiếp tục chủ đề này nữa: "Con vẫn ổn, không cần quan tâm đâu. Con còn có việc, cúp máy trước đây."
Đồng Uyển tức giận: "A lô, mẹ còn chưa hỏi xong mà!"
Mộ Vi Lương ném điện thoại sang một bên, day day mi tâm, đáy mắt hiện lên vẻ mệt mỏi.
Đêm qua mất ngủ, anh chỉ chợp mắt được hơn ba tiếng đồng hồ.
Người phụ nữ Lê Bán Hạ kia có phải thực sự biết dùng bùa ngải không? Rõ ràng chỉ là một nụ hôn lên trán, hơn nữa còn là sự cố ngoài ý muốn, tại sao cứ lởn vởn trong đầu anh không tan? Cảm giác nhịp tim rối loạn vào khoảnh khắc ấy anh vẫn có thể cảm nhận rõ ràng.
Tuy đến giờ anh chưa từng đóng cảnh hôn thật sự nào, nhưng khi ôm ấp thân mật với các diễn viên nữ khác cũng đâu có giống như thế…
Buổi tối.
Lê Bán Hạ tắm xong nằm lên giường, gửi một tin nhắn vào nhóm chat game: [Mọi người đang làm gì thế?]
Dã Quỷ: [Đang xem tivi.]
Hạ Cẩn: [A Dã hôm nay được nghỉ à?]
Dã Quỷ: [Đúng rồi, khó khăn lắm mới cho bản thân nghỉ một ngày, cuối cùng cũng không bị fan dí nữa.]
Hạ Cẩn: [Vậy cậu xem tiếp đi, tôi không làm phiền nữa.]
Dã Quỷ: [À đúng rồi, tối hôm qua sao hai người đều không online thế? Đi đâu vậy?]
Hạ Cẩn: [Bận làm việc không xem điện thoại, sau đó ngủ quên mất.]
Dã Quỷ: [Anh Cửu thì sao? Cũng bận việc à? @Mộ Cửu]
Một lúc sau Mộ Cửu mới trả lời một chữ: [Ừ.]
Dã Quỷ: [Được rồi, hai người đều là người bận rộn, xem ra tôi là đứa rảnh rỗi nhất, còn có thời gian xem show giải trí.]
Dã Quỷ: [Cơ mà cái show này thú vị phết đấy, hai người xem chưa? Cái show chạy trốn mới chiếu hai hôm nay ấy.]
Nhìn thấy tin nhắn của cậu ta, Lê Bán Hạ không nhịn được cười, không ngờ cậu ta cũng thích xem chương trình này.
Hạ Cẩn: [Xem được một ít, chưa xem hết.]
Mộ Cửu: [Chưa xem.]
Dã Quỷ: [@Mộ Cửu tôi cực lực đề cử cậu đi xem! Tập này hay lắm! Tiện thể chèo được một cặp CP.]
Hạ Cẩn: [Chèo CP của ai?]
Dã Quỷ: [Đương nhiên là Lê Bán Hạ và Mộ Vi Lương rồi, cậu không thấy hai người họ rất xứng đôi sao?]
Hạ Cẩn: [Xứng đôi chỗ nào chứ?]
Mộ Cửu: [Xứng đôi chỗ nào chứ?]
Hai người không sai lệch một chữ, gần như cùng lúc gửi câu hỏi nghi vấn.
Dã Quỷ vô cùng kinh ngạc: [Sự ăn ý của hai người đã đạt đến trình độ này rồi cơ à?]
Lê Bán Hạ cũng không ngờ tới, nhanh tay gõ vài chữ: [Tôi chẳng thấy họ xứng đôi tẹo nào.]
Dã Quỷ: [Tại sao? Tôi thấy tương tác của hai người họ dễ thương muốn xỉu.]
Lê Bán Hạ đang định trả lời thì cậu ta lại tự hỏi tự trả lời bằng một tin nhắn khác: [À, tôi hiểu rồi, cậu thích Mộ Vi Lương đúng không? Cho nên không muốn nhìn thấy anh ta ở bên cạnh sao nữ khác.]
Lê Bán Hạ tức quá hóa cười, gửi liền hai tin nhắn phủ nhận.
Hạ Cẩn: [Cậu nhìn ở đâu ra mà bảo tôi thích anh ta?]
Hạ Cẩn: [Tôi không những không thích anh ta, mà tôi còn rất ghét anh ta.]
Dã Quỷ còn chưa kịp hỏi nguyên do thì Mộ Cửu - người nãy giờ vẫn đang "lặn" - đã hỏi trước: [Tại sao lại ghét anh ta?]
"Ăn nói khó ưa, không có phong độ quý ông, còn tiêu chuẩn kép nữa." Lê Bán Hạ lầm bầm với cái điện thoại.
Ninh Giai Ngọc xin phương thức liên lạc thì anh ta đồng ý cái rụp chẳng nói hai lời, còn cô kết bạn thì lại bắt liên lạc qua chai thả trôi.
Chẳng lẽ đàn ông đều thích mấy cô ả bạch liên hoa hay trà xanh kiểu đó sao?
Mộ Vi Lương vốn dĩ cũng định hùa theo lời Hạ Cẩn, vì anh cũng chẳng thấy xứng đôi chỗ nào. Thế nhưng chữ mới gõ được một nửa đã thấy Dã Quỷ hỏi Hạ Cẩn: À, tôi hiểu rồi, cậu thích Mộ Vi Lương đúng không? Cho nên không muốn nhìn thấy anh ta ở bên cạnh sao nữ khác.
Anh vô thức siết nhẹ lòng bàn tay, trong lòng bỗng dấy lên một tia mong đợi mơ hồ.
Hạ Cẩn… liệu có thích anh không?
Vài giây sau, điện thoại rung lên hai cái, Hạ Cẩn trả lời hai câu.
[Cậu nhìn ở đâu ra mà bảo tôi thích anh ta?]
[Tôi không những không thích anh ta, mà tôi còn rất ghét anh ta.]
Mộ Vi Lương ngẩn người ra. Hai câu nói này cứ như vòng tuần hoàn vô tận xoay chuyển trong đầu anh. Anh thậm chí còn tưởng tượng ra được giọng điệu ghét bỏ cùng cực của cô ấy.
Rốt cuộc anh đắc tội gì với Hạ Cẩn? Hay Hạ Cẩn là antifan của anh?
Nghĩ mãi không ra lý do, Mộ Vi Lương bèn hỏi thẳng cô: [Tại sao lại ghét anh ta?]
Hạ Cẩn không trả lời ngay. Mộ Vi Lương nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại không chớp mắt, khoảng hơn mười giây sau điện thoại lại rung lên một cái.
Hạ Cẩn: [Chắc là do nhìn ngứa mắt thôi.]
Mộ Cửu: […]
Dã Quỷ: [Hóa ra cậu ghét Mộ Vi Lương à, cậu không phải là antifan của anh ta chứ?]
Hạ Cẩn: [Tôi bận muốn chết lấy đâu ra thời gian đi làm antifan của anh ta? Đợi sau này rảnh rỗi rồi tính.]
Dã Quỷ: [Hahahahaha cậu làm tôi cười chết mất, câu này mà để Mộ Vi Lương nhìn thấy chắc cũng cạn lời.]
Mộ Vi Lương: "…" Đã nhìn thấy và cũng đã cạn lời rồi.
Dã Quỷ: [Không sao, không thích trai đẹp thì ngắm gái xinh. Lê Bán Hạ đúng là gu của tôi, cô ấy xinh dã man, tấm ảnh mặt mộc đó đúng là phong thần! Tính cách lại tốt, đầu óc còn thông minh nữa!]
Hạ Cẩn: [Có mắt nhìn.]
Dã Quỷ gửi một cái icon bắt tay.
Mộ Vi Lương: "…" Không ai quan tâm anh ấy sống chết ra sao à?
Thời gian gia nhập đoàn phim đã được ấn định, đầu tháng Bảy sẽ đến Hoành Điếm.
Tối hôm trước khi đi, Lê Bán Hạ thu dọn đồ đạc cần dùng, dọn dẹp lại nhà cửa một lượt, mất ba tiếng đồng hồ mới xong việc.
Cô mệt nhoài nằm vật ra giường nghỉ ngơi một lát. Lúc chuẩn bị đi tắm, cô liếc thấy con búp bê trên tủ đầu giường. Ngập ngừng một chút, cô vẫn cầm lấy nó, đứng dậy nhét vào trong vali hành lý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


