Kênh livestream bùng nổ ngay lập tức!
[!]
[Aaaaa tôi điên mất chị em ơi! Bế kiểu công chúa!]
[Đây là lần đầu tiên Mộ Vi Lương bế con gái ngoài lúc đóng phim nhỉ?!]
[Tôi có thể xuyên vào người Lê Bán Hạ được không?]
[Ông xã tôi cuối cùng vẫn ngoại tình rồi aaaaa!]
[Đường dâng tận miệng sao có thể không hít!]
[Tại sao tôi lại đi chèo thuyền trong show chạy trốn thế này!]
Cả người Lê Bán Hạ bỗng nhiên bị nhấc bổng lên. Theo bản năng, cô quàng tay lên vai Mộ Vi Lương nhưng không dám bám quá chặt, chỉ dám túm lấy một góc áo của anh.
Trước hành động bất ngờ này của anh, đầu óc Lê Bán Hạ trống rỗng. Cô đờ đẫn mất vài giây mới khẽ mở miệng: "Anh thả tôi xuống đi, tôi tự đi được…"
Đây là đang livestream đấy, cô sẽ bị fan của anh mắng chết mất!
Mộ Vi Lương tăng tốc, bế cô chạy mà giọng vẫn nhẹ tênh, chẳng tốn chút sức lực nào: "Tôi chỉ không muốn cô làm vướng chân tôi thôi."
"…"
Được rồi, họ là đồng đội, nếu chỉ có một mình anh trốn thoát thì đúng là chẳng có tác dụng gì thật.
Tuy nhiên, Lê Bán Hạ đã có thể tưởng tượng ra cảnh mình bị mắng thê thảm đến mức nào rồi.
Mộ Vi Lương có một chiếc chìa khóa trong tay, cộng thêm hai chiếc chỗ Lâm Bội Bội là vừa đủ ba chiếc, thuận lợi mở được cửa mật đạo.
Sau khi trốn thoát thành công, Lê Bán Hạ không chần chừ một giây nào, vội vàng leo xuống khỏi người Mộ Vi Lương. Cô nói cảm ơn rồi lùi lại hai bước.
Đúng như cô dự đoán, kênh livestream ngập tràn tiếng chửi rủa. Khó khăn lắm mới bắt được thóp của cô, đám antifan đời nào chịu buông tha dễ dàng.
[Không nhìn ra cô ta làm màu thế nào à? Va một cái là không đi nổi?]
[Không có mệnh công chúa mà mắc bệnh công chúa, va chạm tí thì đau đớn gì, ẻo lả thế thì nên ở nhà luôn đi đừng đi đâu hết, đỡ làm hại người khác.]
[Có khi nào người ta cố tình giả vờ không, đàn ông thích chiêu này nhất mà. Đến Mộ Vi Lương còn cắn câu là đủ hiểu thủ đoạn cao tay cỡ nào.]
[Đã bảo cô ta hay làm màu rồi mà, hồi trước lúc quay phim cũng thế, hơi tí là NG, không đau chỗ này thì đau chỗ kia, cố tình ăn vạ.]
[Cầu xin đừng làm hại Mộ Vi Lương, xui xẻo quá đi mất.]
[Loại người này nên bị phong sát vĩnh viễn, thế mà vẫn còn được tham gia show tạp kỹ.]
[Ai bảo người ta có kim chủ chống lưng chứ, chịu thôi.]
Lâm Bội Bội đỡ lấy Lê Bán Hạ, ân cần hỏi: "Chị Bán Hạ, chân chị sao thế?"
"Hồi trước lúc đóng cảnh treo cáp chị từng bị thương, vừa nãy không cẩn thận va trúng thôi. Không sao đâu, chị nghỉ một lát là ổn."
Lâm Bội Bội hơi ngạc nhiên: "Chị không nói em cũng không biết đấy."
Cô bé đã cày hết phim truyền hình của Lê Bán Hạ, cũng coi như là một fan của cô, chỉ không ngờ sau này cô lại bị bôi đen thê thảm đến vậy.
Lê Bán Hạ mím môi: "Trước đây chị từng giải thích trong phỏng vấn rồi."
Nhưng đã bị cắt ghép ác ý.
Nửa câu sau cô không nói ra, nhưng mọi người đều ngầm hiểu.
Lâm Bội Bội vỡ lẽ: "Hóa ra là vậy, hèn gì."
Trong đáy mắt Mộ Vi Lương thoáng qua một tia khác lạ.
Hướng gió bình luận trên kênh livestream cũng dần thay đổi.
[Trời ơi cắt ghép ác ý tởm lợm quá đi mất!]
[Lê Bán Hạ đắc tội với ai à? Người qua đường nhìn vào cũng thấy mất cảm tình giùm.]
[Hóa ra cái gọi là "bệnh công chúa làm màu" là từ đây mà ra, được mở mang tầm mắt rồi.]
[Tôi có một thắc mắc, nếu Lê Bán Hạ có kim chủ thì sao lại bị bôi đen thảm hại thế này?]
[Vụ kim chủ cũng do antifan bịa đặt chứ đâu, ai nhìn thấy cô ấy có kim chủ nào?]
[Diễn xuất tệ là sự thật nhé, dù sao tôi vẫn ghét cô ta.]
[Người ta cũng đâu cần bạn thích, đừng tự coi mình là cái rốn vũ trụ.]
Nhân viên mang thuốc trị thương tới xử lý vết thương trên tay cho Lê Bán Hạ.
Lâm Bội Bội ngồi bên cạnh ăn hoa quả, một lúc sau mới sực nhớ ra: "Hình như chúng ta quên cái gì đó thì phải?"
Lê Bán Hạ nhắc nhở: "Anh Lăng và Giai Ngọc hình như vẫn chưa ra."
Động tác cắn táo của Lâm Bội Bội khựng lại: "Thôi xong, tiêu đời rồi. Thế thì chắc là em chung đội với anh Lăng Uyên, lát nữa anh ấy ra kiểu gì cũng đánh em cho xem!"
Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến.
Lăng Uyên sa sầm mặt bước ra, nghiến răng nghiến lợi: "Lâm Bội Bội, em cứ thế bỏ mặc anh chạy ra ngoài à? Em quên mất thân phận của mình rồi hả?"
Lâm Bội Bội sợ rúm ró, không nói hai lời liền vội vàng xin lỗi: "Em có cố ý đâu, tại em sợ mà. Với lại em ngốc thế này cũng đâu có cứu được anh…"
"…"
Lăng Uyên bị cô nàng chọc tức đến mức cạn lời. Anh hít sâu một hơi, quay sang nhìn đạo diễn bên cạnh: "Đạo diễn, lần sau mấy người phát thân phận có thể nhìn người mà phát không? Ông nhìn cô ấy xem, có điểm nào dính dáng đến phản diện không?"
Ngừng một chút, anh lại nói tiếp: "Ông nhìn lại Mộ Vi Lương xem, chỗ nào cũng giống phản diện cả!"
Đạo diễn gật gù hùa theo: "Khụ khụ, đúng là chúng tôi suy nghĩ chưa chu toàn."
Thực ra người đáng đề phòng nhất phải là Lê Bán Hạ mới đúng, hoàn toàn không làm theo kịch bản.
"Mọi người vất vả rồi, tổ chương trình đã chuẩn bị bữa trưa thịnh soạn, giờ các bạn có thể về khách sạn rồi."
Lâm Bội Bội lập tức vui vẻ trở lại: "Tuyệt quá, cuối cùng cũng được ăn rồi!"
Lăng Uyên liếc cô một cái: "Không phải em vẫn luôn mồm ăn nãy giờ sao? Nghe nói còn ăn luôn cả đạo cụ?"
Hot search số 1 đang treo tên cô và Mộ Vi Lương.
#Mộ Vi Lương bế Lê Bán Hạ kiểu công chúa#
#Lê Bán Hạ từng bị thương khi treo cáp đóng phim#
Mặc dù người mắng cô vẫn rất nhiều, nhưng tình hình đã khá hơn trước kia, cô còn tăng thêm mười mấy nghìn fan.
Tuy nhiên Lê Bán Hạ không để tâm đến mấy chuyện này. Cô bận đeo tai nghe xem lại livestream tối qua.
Xem xong cô mới thở phào nhẹ nhõm, đúng là trong cái rủi có cái may.
Buổi ghi hình kết thúc, đánh giá trên mạng đều khá tốt, có nhiều điểm gây cười và tình tiết gay cấn.
Đặc biệt là phân đoạn Lê Bán Hạ giả làm đạo diễn tổ đạo cụ để cứu người, hoàn toàn không đi theo kịch bản của chương trình, giúp cô thu về một lượng fan không nhỏ.
Tương tác giữa Lâm Bội Bội và Lăng Uyên cũng vô cùng thú vị.
Còn Mộ Vi Lương và Lê Bán Hạ thì vẫn luôn là "máy tạo nhiệt" của chương trình.
Qua hai tập, người mờ nhạt nhất ngược lại là Ninh Giai Ngọc, không để lại ấn tượng gì đặc sắc.
Ăn trưa xong ở khách sạn, mọi người chuẩn bị đường ai nấy đi, bận rộn với lịch trình riêng.
Lâm Bội Bội không nỡ ôm cánh tay Lê Bán Hạ nói: "Lần sau gặp lại không biết là bao giờ nữa, em sẽ nhớ chị lắm đó chị Bán Hạ."
Gương mặt cô bé mềm mại như cái bánh nếp, Lê Bán Hạ không kìm được đưa tay lên véo nhẹ: "Sẽ gặp lại mà, chúng ta cũng có thể liên lạc qua điện thoại."
Lâm Bội Bội lúc này mới nhớ ra: "Đúng ha, em suýt thì quên mất, nhanh nhanh kết bạn WeChat đi chị!"
Lê Bán Hạ lấy điện thoại từ trong túi ra, quét mã kết bạn với cô bé.
"Ơ, chị Giai Ngọc với anh Mộ hình như cũng đang kết bạn kìa." Lâm Bội Bội huých nhẹ vào khuỷu tay Lê Bán Hạ, ra hiệu cho cô nhìn sang bên kia. "Chị nói xem chúng ta có nên qua đó kết bạn luôn không?"
Lê Bán Hạ nhìn theo tầm mắt của cô bé, thấy Mộ Vi Lương và Ninh Giai Ngọc đang đứng trước quầy lễ tân, vừa nói chuyện vừa lấy điện thoại ra quét mã.
Lê Bán Hạ khẽ nhíu mày, bàn tay cầm điện thoại siết chặt hơn một chút.
"Em đi đi, chị không đi đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


