Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chạy Về Phía Bán Hạ Chương 22: Cô Từng Học Lồng Tiếng À?

Cài Đặt

Chương 22: Cô Từng Học Lồng Tiếng À?

Lê Bán Hạ phủi sạch cát dính trên cánh tay.

Lâm Bội Bội rút vài tờ khăn giấy trên bàn lau cho cô: "Để em đi tìm nhân viên lấy thuốc nhé."

Lê Bán Hạ không muốn làm phiền người khác: "Không cần đâu, chỉ bị xước chút da thôi mà."

Vì sự cố nhỏ này mà trong phòng livestream lại nổ ra một trận tranh cãi.

[Trời ơi xem mà tức đau tim, người ta vất vả tìm toát cả mồ hôi, cô ta không làm mà hưởng cướp chìa khóa thì thôi đi, còn làm người ta bị thương nữa.]

[Ninh Giai Ngọc có cần phải kinh tởm thế không? Xin lỗi nhé, người qua đường chuyển sang anti đây.]

[Chỉ là trò chơi thôi mà, các người có cần nâng cao quan điểm quá không? Hơn nữa Ninh Giai Ngọc cũng đâu cố ý.]

[Nói đúng đấy, đã tham gia show thì phải chấp nhận chơi, chơi game nghiêm túc thì có gì sai?]

[Chơi game cũng phải có chừng mực chứ? Xin lỗi nhưng tôi ghét nhất mấy kẻ không có ranh giới như thế.]

[Chương trình này làm tôi có cái nhìn khác về Lê Bán Hạ, cảm giác cô ấy và người trong lời đồn của mấy blogger cứ như hai người khác nhau vậy.]

[Trước giờ toàn nghe nói Lê Bán Hạ giả tạo, sao tôi chẳng thấy thế chút nào nhỉ? Tôi chỉ thấy tính tình cô ấy rất tốt, lại còn tỉ mỉ thông minh nữa.]

[Tôi thừa nhận lúc trước tôi nói hơi to, tôi thích tính cách của cô ấy rồi đấy!]

Lê Bán Hạ và Lâm Bội Bội dùng tốc độ nhanh nhất tìm được thêm một chiếc chìa khóa nữa ở phòng tranh.

Lâm Bội Bội lo lắng: "Còn thiếu một chiếc nữa thì làm sao? Chúng ta lục tung gần hết chỗ này rồi."

Lê Bán Hạ đưa chìa khóa cho cô nàng: "Không thiếu đâu, em cầm hai chiếc chìa khóa này đi tìm mật thất lối ra trước đi, trên đường nhớ để lại ký hiệu cho chị. Chị đi cứu người, lát nữa sẽ hội họp với em."

Lâm Bội Bội tò mò: "Chị định cứu ai thế?"

Lê Bán Hạ khẽ cong môi: "Ai có chìa khóa thì chị cứu người đó."

Mộ Vi Lương và Lăng Uyên bị nhốt tách biệt trong hai căn phòng.

Mấy tên lính gác đứng canh ở cửa, đợi mãi không thấy ai tới, không nhịn được bắt đầu xì xào bàn tán.

"Sao mãi vẫn chưa tới? Không phải là tìm được chìa khóa rồi bỏ mặc bọn họ chạy mất rồi đấy chứ?"

"Chắc không đâu… nhưng cũng có khả năng lắm."

"Thôi kệ, đây không phải chuyện chúng ta cần bận tâm, cứ nghe theo tổ đạo diễn là được."

Trong "nhà giam" có đồ ăn thức uống, Lăng Uyên chẳng hề hoảng hốt chút nào. Ngồi đây ghi hình hết tập này cũng tốt, ra ngoài lại phải chạy đôn chạy đáo tìm manh mối mệt muốn chết.

Anh ta cao giọng hét vọng sang phòng bên cạnh: "Này, Mộ Vi Lương, đồng đội của cậu là ai thế? Không phải là Lâm Bội Bội đấy chứ? Thế thì đời này cậu đừng hòng ra ngoài được."

"…"

Mộ Vi Lương: "Cậu cứ lo xem bản thân làm sao ra ngoài trước đi đã."

Lăng Uyên dửng dưng nói: "Sao cũng được, chẳng phải còn có cậu ở lại chơi với tôi à."

Một lát sau, đạo diễn tổ đạo cụ đi tới.

Lính gác ở cửa gọi một tiếng: "Chị Lily, có chuyện gì không ạ?"

Người tới hạ thấp giọng nói: "Các cậu thả Mộ Vi Lương ra đi."

"Hả? Không phải nói là phải đợi đồng đội của anh ta cầm chìa khóa đến cứu sao?" Lính gác tỏ vẻ khó hiểu.

"Đồng đội của cậu ta chạy mất rồi, cứ giữ người mãi thì chương trình này không quay tiếp được."

"Vâng." Lính gác gật đầu làm theo, xoay người mở cửa nói với Mộ Vi Lương: "Anh có thể đi rồi."

Mộ Vi Lương ngước mắt nhìn, đáy mắt lướt qua một tia kinh ngạc, nhưng cũng biến mất rất nhanh.

"Chị Lily, thế còn người kia thì sao?" Lính gác lại hỏi.

Người tên Lily kia suy nghĩ một chút: "Người kia để sau đi, đợi khoảng hai mươi phút nữa nếu vẫn không có ai đến thì thả cậu ta đi."

Lăng Uyên nghe thấy động tĩnh bên ngoài, lập tức bất mãn chất vấn: "Ý gì đấy? Mộ Vi Lương được đi mà tôi không được đi à? Tổ đạo diễn có ý kiến với tôi hả?"

Trong khi đó, mấy vị đạo diễn đang nhìn màn hình trong phòng điều khiển đều ngơ ngác nhìn nhau.

"Tình huống gì thế này? Lê Bán Hạ còn chưa tới sao đã thả người ra rồi?"

"Lê Bán Hạ đâu? Sao lâu thế rồi không thấy cô ấy đâu nhỉ."

Tổng đạo diễn quyết đoán, lập tức cầm bộ đàm lên nói: "Đó không phải là Lily, đừng để bọn họ chạy thoát!"

Tên lính gác NPC nhận được tin thì ngẩn người: "Hả?"

Thừa dịp bọn họ còn chưa phản ứng kịp, Lê Bán Hạ kéo tay Mộ Vi Lương bỏ chạy: "Chạy mau!"

[Vãi chưởng! Lê Bán Hạ giả giọng giống quá vậy! Hoàn toàn là giọng của người khác luôn!]

[Ngoài hai từ "đỉnh cao" ra tôi không biết phải nói gì nữa.]

[Cô ấy vậy mà lại lừa được cả tổ đạo diễn một vố!]

[Hóa ra Lê Bán Hạ biết Mộ Vi Lương là đồng đội, cô ấy cố tình trêu chọc NPC đấy.]

[Lê Bán Hạ nên làm khách mời thường trú show tạp kỹ luôn đi! Cần gì phải đi đóng phim nữa.]

[Màn highlight của tập này bị cô ấy thầu hết rồi!]

[Cơ mà có thể đừng nắm tay chồng tôi được không!]

[Buông người đàn ông đó ra để tôi! Còn không buông tay là tôi báo cảnh sát đấy!]

Lê Bán Hạ hoàn toàn không nghĩ nhiều đến thế, cô kéo Mộ Vi Lương vội vàng chạy vào thang máy, ấn nút lên tầng sáu.

Đợi cửa thang máy đóng lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng buông tay Mộ Vi Lương ra, tháo mũ lưỡi trai và khẩu trang xuống, để lộ ngũ quan tinh tế nhỏ nhắn, giọng nói cũng khôi phục như bình thường: "Anh có chìa khóa đúng không? Không lừa tôi chứ?"

Cô ngẩng đầu nhìn Mộ Vi Lương.

Anh lại đáp một đằng hỏi một nẻo, ánh mắt rơi thẳng vào gương mặt Lê Bán Hạ: "Cô từng học lồng tiếng à?"

"Tôi không học chuyên nghiệp, chỉ là sở thích thôi." Lê Bán Hạ quay lại chủ đề chính: "Chuyện đó không quan trọng, quan trọng là rốt cuộc anh có chìa khóa hay không?"

Mộ Vi Lương nhíu mày, ngẩn người trong giây lát. Chắc chắn anh bị tai nạn tối qua làm cho thần trí không tỉnh táo rồi. Lê Bán Hạ và Hạ Cẩn là hai người bắn đại bác cũng không tới, làm sao có thể là cùng một người được. Trên đời này người biết giả giọng nhiều vô kể, huống hồ Lê Bán Hạ là diễn viên, từng lồng tiếng cho nhân vật trong phim, biết thay đổi giọng nói cũng là chuyện bình thường.

Thấy anh im lặng không nói, Lê Bán Hạ có dự cảm chẳng lành, hỏi lại lần nữa: "Không phải anh lừa tôi đến cứu anh đấy chứ?"

Mộ Vi Lương hoàn hồn: "Không có."

Trái tim đang treo lơ lửng của Lê Bán Hạ cuối cùng cũng được thả lỏng.

"Ting…" Cửa thang máy từ từ mở ra.

Lê Bán Hạ bước ra khỏi thang máy, quan sát những bức tường xung quanh, tìm thấy ký hiệu mà Lâm Bội Bội để lại: "Hướng này."

"Đứng lại! Bắt lấy bọn họ! Đừng để bọn họ chạy thoát!" Phía sau đột ngột vang lên tiếng hét.

Một đám lính gác NPC đuổi theo sát nút.

Lê Bán Hạ và Mộ Vi Lương chỉ có thể tăng tốc chạy về phía trước.

Lâm Bội Bội đứng ở cuối hành lang ra sức vẫy tay với họ: "Chị Bán Hạ, anh Mộ, nhanh qua đây, lối ra ở chỗ này!"

Tuy nhiên càng vội càng dễ xảy ra sự cố. Lê Bán Hạ không chú ý, lúc ở khúc cua vô tình va phải kệ để chậu hoa.

"A…" Chân phải của cô có vết thương cũ, cú va chạm vừa rồi đau đến mức khiến cô run lên, cảm giác đau đớn lan truyền từ xương cốt đến tận dây thần kinh.

Mộ Vi Lương phát hiện ra sự khác thường liền lập tức dừng bước: "Sao thế?"

Lê Bán Hạ nén đau vịn vào tường: "Mọi người đi đi đừng lo cho tôi, chân tôi đau…"

Mắt thấy NPC sắp đuổi tới nơi, Lâm Bội Bội sốt ruột không thôi: "Hai người làm gì thế? Mau qua đây đi!"

Mộ Vi Lương chần chừ trong tích tắc, giây tiếp theo bỗng nhiên khom người, bế thốc Lê Bán Hạ lên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc