Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Công chúa thật ra là nam giới! Truyền thuyết kể rằng từ rất lâu về trước, có một chàng kỵ sĩ đem lòng yêu nàng công chúa xinh đẹp, nhưng lại bị phù thủy nguyền rủa. Mụ phù thủy đã biến công chúa thành đàn ông, để bọn họ mãi mãi không thể đến được với nhau."
Lê Bán Hạ ph đoán: "Cho nên kỵ sĩ cũng vì tình yêu mà chuyển giới luôn?"
"Cây Hành Lớn" gật đầu: "Đúng là như vậy."
Lê Bán Hạ đăm chiêu suy nghĩ: "Vậy công chúa hẳn là anh Lăng rồi?"
"Cây Hành Lớn" trừng to mắt. Vốn dĩ trên mặt anh ta đã dính đầy bùn đất, cú trợn mắt này càng khiến biểu cảm thêm phần khôi hài: "Không phải, làm sao mà cô lại đưa ra kết luận đó thế?"
Anh ta đã gợi ý rõ ràng đến mức này rồi mà!
"Dùng phương pháp loại trừ thôi. Đã biết thầy Mộ không thể nào chung đội với tôi, cho nên đồng đội của tôi là anh Lăng. Được rồi anh ngủ tiếp đi, tôi không làm phiền nữa." Lê Bán Hạ cắm lại cọng hành vừa nhổ lên đầu anh ta rồi bỏ đi.
"Cây Hành Lớn" vội vàng hét với theo: "Điều kiện đã biết của cô chưa chắc đã đúng đâu, cô nghĩ lại đi…"
Lê Bán Hạ không thèm quay đầu lại, bỏ ngoài tai lời anh ta nói mà rời đi thẳng.
[Mộ Vi Lương cầm kịch bản công chúa? Vấn đề là Lê Bán Hạ hoàn toàn không tin, ha ha ha ha.]
[Cười chết mất, tối qua anh ấy vừa cướp chìa khóa của người ta xong, giờ bảo người ta tin thế nào được?]
[Sao lại là hai người này nữa? Tổ chương trình đúng là biết cách tạo nhiệt.]
Lê Bán Hạ đang mải suy nghĩ, lúc đi qua khúc cua hành lang không chú ý nên suýt chút nữa đụng phải người ta: "Xin lỗi…"
Cô còn chưa kịp ngẩng đầu nhìn rõ người đối diện thì đã nghe thấy giọng nói không vui của anh: "Diễn hay lắm."
Lê Bán Hạ cũng hơi chột dạ, cô cụp mắt xuống, lí nhí nói: "Thầy Mộ quá khen."
[Khoan đã, khoan đã! Ý là sao? Lê Bán Hạ đang nói dối à? Mộ Vi Lương trả lại chìa khóa cho cô ấy rồi!]
[Vậy là trả lại lúc trốn trong tủ sao?]
[Đồ đã tới tay mà còn trả lại được ư? Đây đâu phải phong cách làm việc của Mộ Vi Lương?]
[Truyền xuống dưới, diễn xuất của Lê Bán Hạ đã được Mộ Vi Lương công nhận!]
"Chìa khóa đâu?" Mộ Vi Lương hỏi.
Lê Bán Hạ cảnh giác nhìn anh: "Anh muốn làm gì? Làm người phải nói lý lẽ chứ, rõ ràng là tôi tìm thấy trước mà."
Lê Bán Hạ lùi về sát tường, trưng ra vẻ mặt vô tội: "Chúng tôi không cố ý, hay là các anh thả chúng tôi ra đi?"
"Nằm mơ! Giao chìa khóa trong tay các người ra đây!"
Lê Bán Hạ lắc đầu: "Chúng tôi không có chìa khóa."
"Vậy thì bắt trước một người, người còn lại đi tìm chìa khóa, mang đủ ba chiếc chìa khóa đến để đổi người!" Tên lính gác cầm đầu hỏi: "Ai trong hai người sẽ đi tìm chìa khóa?"
Lê Bán Hạ và Mộ Vi Lương không hẹn mà cùng nhìn nhau.
Mộ Vi Lương liếc mắt một cái đã nhìn thấu cô: "Cô muốn đi tìm chìa khóa, sau đó cầm chìa khóa bỏ chạy một mình chứ gì?"
Lê Bán Hạ lập tức phủ nhận: "Tôi không phải loại người như thế."
Mặc dù trong lòng rất muốn làm vậy, nhưng cô không muốn bị cư dân mạng "tế sống".
Tên lính gác cầm đầu mất kiên nhẫn, tùy tiện chỉ vào Lê Bán Hạ: "Lề mề cái gì thế hả? Là cô đấy, cô đi tìm chìa khóa, còn anh ta đi theo chúng tôi!"
Lê Bán Hạ mím môi, tỏ vẻ bất lực với Mộ Vi Lương. Đây là ý của tổ chương trình chứ không phải ý của cô đâu nhé.
Mộ Vi Lương bị NPC giải đi, Lê Bán Hạ đành phải tiếp tục đi tìm chìa khóa.
Tại phòng thí nghiệm ở tầng ba, cô gặp Lâm Bội Bội và Ninh Giai Ngọc. Hai người họ đang ủ rũ nhìn chằm chằm vào một câu đố.
Lê Bán Hạ bước vào hỏi: "Sao thế?"
Lâm Bội Bội ấp a ấp úng nói: "Cái đó… đạo cụ để giải đề em lỡ ăn mất rồi…"
"Hả?"
"Chuyện này đều tại tổ chương trình cả, dùng bánh quy làm đạo cụ làm gì chứ, em còn tưởng họ sợ bọn mình đói nên chuẩn bị đồ ăn vặt cho." Lâm Bội Bội vừa than vãn vừa hối hận.
Lê Bán Hạ nhìn chiếc đồng hồ cát khổng lồ bên cửa sổ, nó cao gần bằng người cô: "Chìa khóa nằm trong đó sao?"
Ninh Giai Ngọc gật đầu: "Đúng vậy, lẽ ra nhập mật mã thì cát sẽ tự động lọc xuống, sau đó tìm thấy chìa khóa, nhưng bây giờ…"
Lê Bán Hạ ngẫm nghĩ một lát: "Vậy thì đập vỡ đồng hồ cát rồi trực tiếp tìm thôi."
Ninh Giai Ngọc: "Nhiều cát thế này, mà chìa khóa lại nhỏ, tìm đến bao giờ mới xong?"
Lê Bán Hạ: "Hết cách rồi, chỉ có thể thử thôi."
Lâm Bội Bội: "Ừm, dù sao cứ đứng đực ra đây cũng chỉ tốn thời gian."
Lê Bán Hạ nhìn quanh, tìm được một chiếc ghế chắc chắn, dùng chân ghế đập mạnh vào đồng hồ cát. Lập tức tiếng "loảng xoảng" vang lên, kính vỡ tan tành đầy đất, cát đổ xuống tạo thành một đống lớn.
Lê Bán Hạ lấy hai đôi găng tay trên bàn đưa cho họ: "Ở đây có găng tay này, cẩn thận kẻo bị kính đâm phải."
Lâm Bội Bội nhận lấy rồi nói lời cảm ơn.
Ninh Giai Ngọc nói: "Mình muốn đi vệ sinh trước một lát rồi quay lại ngay."
Lê Bán Hạ: "Được."
Lâm Bội Bội đeo găng tay vào, xắn cái tay áo vốn không tồn tại lên, bắt đầu làm việc.
Lê Bán Hạ thu dọn sơ qua mấy mảnh kính vỡ gạt sang một bên để tránh bị thương.
"Chị nói xem bọn mình làm thế này có tính là phá hoại đạo cụ không? Đạo diễn sẽ không bắt đền chứ?" Lâm Bội Bội thở dài, cam chịu số phận: "Thôi kệ, đền thì đền, miễn là ra được khỏi đây thì sao cũng được."
Lê Bán Hạ mỉm cười, thuận miệng hỏi một câu: "Bội Bội, em có nhìn thấy anh Lăng không?"
Lâm Bội Bội: "Bị bắt đi rồi."
Lê Bán Hạ ngạc nhiên: "Cũng bị bắt đi rồi á?"
"Còn ai bị bắt nữa? Anh Mộ hả?" Lâm Bội Bội cảm thấy thật kỳ lạ: "Sao họ cứ nhè đàn ông ra mà bắt thế nhỉ? Tuyển nam sủng à?"
Lê Bán Hạ bị cô nàng chọc cười: "Vậy ai sẽ đi cứu anh ấy ra đây?"
Lâm Bội Bội xua tay: "Không cần cứu đâu, đợi chúng ta lấy được chìa khóa ra ngoài là mọi người đều được tan làm rồi, còn cứu làm gì nữa."
"…"
[Ha ha ha ha ha, tôi sớm muộn gì cũng cười chết với Lâm Bội Bội mất thôi.]
[Cái người đồng đội số nhọ kia chắc là Lăng Uyên rồi nhỉ?]
[Tôi rất mong chờ phản ứng của Lăng Uyên khi biết sự thật!]
[Không đúng nha, Lê Bán Hạ chắc chắn sẽ cứu Lăng Uyên chứ?]
[Thế thì toang rồi, Mộ Vi Lương phải làm sao?]
Khoảng hai mươi phút sau, cuối cùng Lê Bán Hạ cũng tìm thấy chiếc chìa khóa kia.
Trên trán cả hai người đều đã lấm tấm mồ hôi.
Lâm Bội Bội ngồi bệt xuống đất, dùng tay quạt gió: "Khó khăn quá đi mất, vậy bây giờ là có hai chiếc chìa khóa rồi đúng không?"
Lê Bán Hạ gật đầu, tháo găng tay ra.
Đúng lúc này Ninh Giai Ngọc từ bên ngoài bước vào: "Tìm thấy nhanh vậy sao?"
Lâm Bội Bội vươn vai: "Không nhanh đâu, em mỏi nhừ cả eo rồi này."
Lê Bán Hạ vừa định cất chìa khóa vào túi, Ninh Giai Ngọc đột nhiên lao tới giật phắt chiếc chìa khóa từ tay cô, vẻ mặt đầy áy náy nói: "Xin lỗi nhé Bán Hạ, mình cũng là bất đắc dĩ thôi."
Cô ta cầm chìa khóa bỏ chạy. Lê Bán Hạ đang ngồi xổm một chân trên đất nên chưa kịp phản ứng, bị lực giật của cô ta làm mất trọng tâm. Lúc sắp ngã, cô theo phản xạ chống khuỷu tay xuống đống cát bên cạnh, ai ngờ lại xui xẻo chống trúng mảnh kính vỡ.
Lâm Bội Bội kinh ngạc há hốc mồm: "Hả? Chuyện này…"
Vốn dĩ cô định đuổi theo, nhưng nhìn thấy Lê Bán Hạ bị thương liền vội vàng chạy lại đỡ cô dậy: "Tay chị chảy máu rồi kìa, trời ơi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








