Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chạy Về Phía Bán Hạ Chương 20: Nói Dối Không Chớp Mắt

Cài Đặt

Chương 20: Nói Dối Không Chớp Mắt

Lê Bán Hạ dở khóc dở cười: "Em chắc chứ? Đồng đội em mà biết có đánh em không đấy?"

Lâm Bội Bội thề thốt: "Cho nên bây giờ em phải ẩn giấu thân phận chứ. Từ giờ trở đi em sẽ cải tà quy chính làm lại cuộc đời, đồng đội gì tầm này, đó là kẻ địch. Người tốt như em sao có thể là vai phản diện được."

Lê Bán Hạ bị cô chọc cười: "Được rồi."

Livestream đã bắt đầu.

Tuy nhiên chuyện tối qua vẫn chưa lắng xuống.

[Tổ chương trình các người lấy gì đền cho tôi đây! Hại tôi cả đêm không ngủ được! Mơ thấy chồng tôi bị hồ ly tinh Lê Bán Hạ câu hồn hu hu hu!]

[Bà chị phía trước giống tôi thế! Tuy Mộ Vi Lương luôn giữ mình trong sạch, nhưng Lê Bán Hạ thì khác, cô ta đẹp kiểu vừa ngây thơ vừa quyến rũ, đến con gái nhìn còn rung động nữa là! Nhỡ đâu Mộ Vi Lương không kiềm chế được thì sao!]

[Cô ta có bao nhiêu "phốt" đen nhưng tuyệt nhiên không ai chê cô ta xấu cả.]

[Mọi người có cảm thấy ánh mắt hai người họ nhìn nhau lúc nãy sai sai không? Với kinh nghiệm hóng biến nhiều năm của tôi, chắc chắn có vấn đề!]

[Chẳng lẽ không phải là ánh mắt ghét bỏ nhau à? Mộ Vi Lương còn chẳng chào Lê Bán Hạ câu nào đã bỏ đi rồi.]

[Hai người họ tuyệt đối không có khả năng đâu, đừng đẩy thuyền lung tung, trừ khi Mộ Vi Lương đầu óc có vấn đề mới đi dây dưa với cô minh tinh hạng ba chìm nghỉm như cái đáy nồi ấy.]

Nhà hàng dưới lầu.

Năm người ngồi bên bàn ăn chuẩn bị dùng bữa sáng.

Lăng Uyên chào hỏi trước: "Chào buổi sáng, tối qua có chuyện gì thế?"

Lê Bán Hạ rũ mắt, cúi đầu húp cháo.

Lâm Bội Bội nhét nửa quả trứng gà vào miệng, mơ hồ lên tiếng phủi sạch quan hệ: "Đừng nhìn em, em là người tốt, tối qua em ở trong phòng chẳng đi đâu cả."

Lăng Uyên quan sát Mộ Vi Lương và Lê Bán Hạ: "Còn hai người?"

"Lên tầng ba thì gặp người đến lùng sục." Lê Bán Hạ không nhắc đến chuyện mình tìm thấy chìa khóa.

Lăng Uyên nhướng mày: "Cô đi một mình à?"

Lê Bán Hạ im lặng một chút rồi thành thật trả lời: "Đi cùng thầy Mộ."

Thầy Mộ?

Mộ Vi Lương hơi sa sầm mặt mày. Gọi Lăng Uyên thì là "anh Lăng", gọi anh lại là "thầy Mộ"?

"Hai người đi cùng nhau à? Cùng một đội?" Ánh mắt Lăng Uyên mang theo vẻ dò xét.

Lê Bán Hạ lắc đầu phủ nhận: "Không phải! Tôi là người tốt."

Khóe miệng Mộ Vi Lương khẽ nhếch lên, nhìn chằm chằm vào cô: "Ý cô là tôi không phải người tốt?"

"Anh có phải người tốt hay không làm sao tôi biết được." Lê Bán Hạ lí nhí nói.

Lăng Uyên lập tức hùa theo cô: "Đúng đấy, nhìn cậu ta cũng chẳng giống người tốt."

Mộ Vi Lương nghiêng đầu: "Cậu trông giống người tốt chắc?"

Lăng Uyên: "Giống hơn cậu một chút."

Lâm Bội Bội nuốt miếng sandwich trong miệng xuống, chen vào một câu: "Thực ra thì, hai anh chẳng ai giống người tốt cả."

[Tôi rất tò mò ai là kẻ oan gia đen đủi vớ phải người đồng đội tốt thế này.]

[Có Lâm Bội Bội đúng là "phúc khí" của người đó.]

Không khí trò chuyện của bốn người khá vui vẻ, Ninh Giai Ngọc hơi khó chen lời nên cảm giác tồn tại rất thấp. Khó khăn lắm cô ta mới tìm được cơ hội hỏi: "Anh Mộ, vậy mọi người có phát hiện gì không?"

Mộ Vi Lương chậm rãi ăn thịt xông khói trong đĩa, lười biếng liếc nhìn người đối diện: "Cô hỏi cô ấy đi."

Lê Bán Hạ đột nhiên bị nhắc tên nên động tác hơi khựng lại, ngay sau đó liền tỉnh bơ nói: "Tìm được một chiếc chìa khóa, nhưng bị thầy Mộ cướp mất rồi."

Nghe câu trả lời này, Mộ Vi Lương chợt cười khẽ một tiếng: "Hừ." Được lắm.

Lăng Uyên cuối cùng cũng bắt thóp được Mộ Vi Lương: "Cướp mất á? Hơi quá đáng rồi đấy, Mộ Vi Lương cậu có chút phong độ quý ông nào không vậy?"

Mộ Vi Lương không thèm để ý đến anh ta, đặt dao nĩa trong tay xuống, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Lê Bán Hạ: "Tôi cướp á? Cô chắc chưa?"

Lê Bán Hạ thẳng thắn nhìn vào mắt anh, vẻ mặt chân thành: "Tôi chắc chắn mà, chắc chắn nhất định và khẳng định anh cướp chiếc chìa khóa tôi tìm thấy trước."

Mộ Vi Lương mím môi, gật đầu.

Diễn xuất cũng khá đấy.

Vậy bộ phim trước cô diễn kiểu gì thế?

"Cô chắc là tôi chưa trả lại cho cô không?" Mộ Vi Lương nheo mắt, hỏi ngược lại một câu.

Lê Bán Hạ cũng rất bình tĩnh: "Chúng ta đâu cùng một đội, tại sao anh phải trả cho tôi?"

Lăng Uyên hoàn toàn tin lời cô: "Đúng đấy, cậu có lý do gì để trả cho cô ấy?"

"…"

Mộ Vi Lương phát hiện suy nghĩ hôm qua của mình sai quá sai rồi. Lê Bán Hạ chỉ có khuôn mặt là ngây thơ vô hại thôi, còn bản lĩnh nói dối không chớp mắt đúng là đã đạt đến trình độ thượng thừa.

Khán giả trong phòng livestream cũng không biết rốt cuộc Mộ Vi Lương và Lê Bán Hạ ai mới là người nói thật.

[Thế tóm lại là Mộ Vi Lương đã trả chìa khóa hay chưa?]

[Chuyện này lại quay về vấn đề ban đầu, họ đã làm gì trong tủ quần áo…]

[Tổ đạo diễn ra đây nhận gạch đá!]

[Nhìn ánh mắt Lê Bán Hạ chân thật lắm, chắc Mộ Vi Lương chưa trả đâu.]

[Nếu Lê Bán Hạ nói dối thì chứng tỏ người phụ nữ này diễn rất sâu!]

[Cô ta diễn sâu? Ý mấy bà là diễn xuất trong "Khuynh Nhan" ấy hả? Tôi đang đắp mặt nạ, làm ơn đừng chọc tôi cười được không?]

Ăn sáng xong, năm người lại chia nhau hành động.

Lê Bán Hạ một mình đến một nhà kính trồng hoa trong nhà, tìm kiếm kỹ một vòng cũng không phát hiện được gì. Lúc định rời đi cô mới chú ý bên cạnh cửa có một chậu hành lớn, đặt ở nơi đầy hoa cỏ thế này trông có vẻ lạc quẻ.

Cô vạch lá của cây hành ra, chậu hành đó bỗng nhiên cử động, một cái đầu từ bên dưới chui ra, mặt mũi lấm lem đất cát, chỉ lộ ra hai con mắt đen láy.

Lê Bán Hạ giật mình lùi lại hai bước, trấn tĩnh lại rồi hỏi: "Anh là ai?"

"Cây hành" khó chịu nói: "Đương nhiên tôi là người làm vườn ở đây rồi, còn cô là ai? Sao lại làm phiền tôi ngủ?"

Đội chậu hành lên đầu mà ngủ? Sở thích này cũng đặc biệt thật.

Lê Bán Hạ: "Tôi vô tình đi lạc vào đây thôi, anh có biết đường ra không?"

"Cây hành" ngáp một cái, giọng điệu gợi đòn: "Biết chứ, nhưng tại sao tôi phải nói cho cô?"

"Cây hành này trông ngon đấy." Nói rồi Lê Bán Hạ thuận tay nhổ một cây hành trên đầu anh ta.

"Cây hành" cuống lên, ngửa đầu né tránh về phía sau: "Ê ê ê, có gì từ từ nói, đừng nhổ hành của tôi! Mọc mấy tháng mới ra được đấy!"

Lê Bán Hạ đe dọa: "Vậy anh nói cho tôi biết đi, nếu không tôi nhổ trụi hết của anh đấy."

"Cây hành" hết cách, đành phải khai: "Tôi đúng là có biết một chút tin tức nội bộ, nhưng tôi không đảm bảo là thật hay giả đâu nhé."

"Nói nghe thử xem."

"Cây hành" úp mở: "Cô có biết người mà Hiệp sĩ cần bảo vệ là ai không?"

Lê Bán Hạ lắc đầu.

"Người cô ấy cần bảo vệ là người yêu của cô ấy, nghe nói là người đàn ông đẹp trai nhất, chân dài nhất ở đây…"

Anh ta còn chưa nói hết câu, Lê Bán Hạ đã ngắt lời: "Thôi được rồi tin giả đấy, còn gì khác không?"

"Cây hành" nghệt mặt ra dấy lên dấu hỏi chấm: "Sao lại là giả?"

"Nghe là biết giả rồi, Hiệp sĩ thích Công chúa, không thích đàn ông." Lê Bán Hạ khẳng định chắc nịch.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc