Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vì chiều cao nổi trội nên Mộ Vi Lương vốn phải khom lưng, động tác vô cùng hạn chế, chỉ đành trầm giọng cảnh cáo: "Đừng lộn xộn."
"Thế anh trả chìa khóa cho tôi đi." Lê Bán Hạ suýt chút nữa là với tới tay anh rồi.
Mùi hoa nhài thoang thoảng trên người cô không ngừng len lỏi vào cánh mũi Mộ Vi Lương. Không giống mùi nước hoa gay mũi, nó giống hương hoa tự nhiên hơn, tinh tế, dịu dàng và mang theo sự mê hoặc.
Cực chẳng đã, anh túm lấy eo Lê Bán Hạ để giữ cô không lung tung nữa, nhưng người trong lòng do quán tính mà chúi về phía trước.
Một sự mềm mại bất ngờ chạm vào trán cô.
Hai người đồng thời sững sờ.
Không khí xung quanh như ngưng đọng lại.
Trán của Lê Bán Hạ đập vào môi Mộ Vi Lương, dính sát vào nhau không một kẽ hở.
Lần đầu tiên trong đời, Mộ Vi Lương nếm trải cảm giác não bộ hoàn toàn "đứng hình".
Vẫn là Lê Bán Hạ hoàn hồn trước, vội vàng kéo giãn khoảng cách, đẩy đẩy cánh tay anh, lí nhí: "Anh… anh buông tay ra."
Mộ Vi Lương không phản ứng, Lê Bán Hạ lại gọi một tiếng: "Mộ Vi Lương!"
Mới phát hiện giọng cô rất hay, lúc tức giận còn mang theo chút nũng nịu. Kiểu nũng nịu không hề giả tạo này anh chỉ từng nghe ở Hạ Cẩn, hơn nữa chỉ nghe thấy khi lồng tiếng.
Mộ Vi Lương buông tay, Lê Bán Hạ được giải thoát, thở phào nhẹ nhõm.
Cửa thư phòng bên ngoài bị đẩy ra, mấy tên lính canh giả vờ lục soát một vòng rồi bẩm báo: "Báo cáo thủ lĩnh, không phát hiện điều gì bất thường."
"Không có? Tăng cường nhân lực canh gác nghiêm ngặt cho ta! Các nơi khác cũng phải lục soát kỹ càng!"
"Rõ!"
Tiếng bước chân rời khỏi thư phòng.
Lê Bán Hạ xác nhận bên ngoài không còn động tĩnh mới vội vàng mở tủ đi ra. Trán cô rịn một lớp mồ hôi mỏng, tóc mái bên thái dương dính bết vào mặt, hai má nóng bừng đỏ ửng.
May mà bên ngoài tối om, không ai nhìn thấy vẻ chật vật của cô.
Mộ Vi Lương cũng chẳng khá hơn là bao. Lần đầu tiên bị người ta quấy nhiễu đến mức tâm thần bất an, nhịp tim loạn xạ, trên môi dường như vẫn còn vương vấn mùi hương thơm ngát kia.
Anh đứng bên cạnh tủ ngẩn người một lúc lâu.
Lý trí của Lê Bán Hạ dần quay về, chợt nhớ ra đây là livestream! Trong tủ chắc chắn có camera…
Toang rồi.
Giờ chắc cô đang bị fan của Mộ Vi Lương "tế sống" rồi.
Phòng livestream quả thực đã bùng nổ.
Bởi vì trong tủ chỉ có một cái camera, lại còn là góc chết, ngoài quần áo ra thì chẳng quay được gì cả.
Trùng hợp hơn nữa là mic của Lê Bán Hạ đã bị rơi lúc tìm đồ bên ngoài mà cô không hề hay biết, còn mic của Mộ Vi Lương cũng khéo thế nào lại hết pin. Cho nên chuyện xảy ra trong tủ giữa hai người không hề có người thứ ba biết được.
[Ý gì đây? Xảy ra chuyện gì mà không có tiếng?]
[Họ trốn trong tủ làm gì thế??? Trực giác mách bảo chắc chắn có biến!]
[Hình ảnh đâu? Tối thui thế này ai mà thấy được? Đánh giá 1 sao! Chương trình rác rưởi gì thế?]
[Tôi không muốn cho sao nào luôn! Khúc hay nhất lại mất!]
[Có biết làm chương trình không thế? Mic nghệ sĩ hỏng mà còn quay cái gì?]
[Trai đơn gái chiếc đêm hôm khuya khoắt ở chung một phòng, chồng tôi ngoại tình rồi tổ chương trình có chịu trách nhiệm không?]
[Tuy chồng tôi không mê gái, nhưng sao đỡ được nhan sắc tuyệt trần của hồ ly tinh kia chứ! Nên là làm ơn đừng để họ ở cùng nhau!]
Mặt đạo diễn đen sì. Tư liệu tốt như vậy, chắc chắn là điểm bùng nổ của chương trình, thế mà lại mất toi! Giờ còn chọc giận khán giả.
"Đổi mic rồi đưa đến phòng cho họ, không được để xảy ra sai sót nữa."
Nhân viên không dám chậm trễ: "Vâng thưa đạo diễn."
Thời lượng livestream kỳ một đã đủ, vừa khéo kết thúc bằng sự cố bất ngờ này.
Khán giả đành phải chuyển sang chiến đấu trên Super Topic Weibo, đẩy liền mấy cái hot search lên top.
Camera tắt, đèn trong lâu đài sáng trưng.
Lê Bán Hạ và Mộ Vi Lương vô tình chạm mắt nhau, giây tiếp theo lại đồng loạt nhìn sang chỗ khác.
Bầu không khí vô cùng quái dị.
Loa phát thanh đột nhiên vang lên: "Livestream hôm nay đã kết thúc, mời các vị khách mời trở về phòng nghỉ ngơi."
Lê Bán Hạ đã muốn rời khỏi đây từ lâu, không nói hai lời rảo bước nhanh ra ngoài. Vừa đến cửa chợt nhớ ra điều gì, cô lại quay lại tìm Mộ Vi Lương, có chút không tự nhiên mở miệng: "Anh trả chìa khóa cho tôi."
Mộ Vi Lương hơi rũ mắt, hàng mi dày che khuất cảm xúc nơi đáy mắt. Anh im lặng hồi lâu, lâu đến mức Lê Bán Hạ tưởng anh sẽ không thèm để ý đến mình nữa, đang định bỏ cuộc thì anh bỗng nhiên nhét chìa khóa vào tay cô rồi sải bước bỏ đi.
Lê Bán Hạ đứng chôn chân tại chỗ nhìn theo bóng lưng anh, ngẩn người. Trả dễ vậy sao?
Vì sự cố xảy ra buổi tối mà Lê Bán Hạ về phòng nằm trên giường cứ trằn trọc mãi không ngủ được.
Điện thoại bị tổ chương trình thu rồi, cô hoàn toàn không biết tình hình trên mạng ra sao.
Lúc đó tối như vậy, chế độ quay ban đêm chắc không quay rõ đâu nhỉ?
Điều may mắn duy nhất là mic của cô bị rơi, không thu được tiếng, nếu không thì càng thảm.
Đều tại Mộ Vi Lương, nếu anh không cướp chìa khóa của cô thì đã chẳng có chuyện này xảy ra.
Đêm hôm đó Lê Bán Hạ nằm mơ cũng thấy mình bị fan của Mộ Vi Lương truy sát, ai nấy đều cầm cây đao dài bốn năm mươi mét lao tới chém cô.
Hậu quả là sáng hôm sau thức dậy thần sắc cô có chút tiều tụy, phải trang điểm mới che đi được.
Tổ chương trình chuẩn bị bữa sáng cho họ ở dưới lầu.
Ai ngờ vừa ra khỏi cửa phòng đã đụng mặt kẻ đầu têu khiến cô cả đêm không ngủ ngon.
Cách ba bốn mét, hai người bất ngờ chạm mắt nhau hai giây.
Lê Bán Hạ thực ra không muốn để ý đến anh, nhưng dưới ống kính thì vẫn phải diễn một chút.
Mấp máy môi còn chưa kịp phát ra tiếng thì một giọng nói khác đã truyền tới trước.
"Anh Mộ, chị Bán Hạ, chào buổi sáng." Lâm Bội Bội chạy tới.
Lê Bán Hạ quay đầu đáp: "Chào em."
Mộ Vi Lương khẽ gật đầu chào rồi xuống lầu trước.
Lâm Bội Bội thì thầm to nhỏ: "Anh Mộ sao thế nhỉ, trông như mất ngủ ấy? Chẳng lẽ giống em? Bị dọa không ngủ được?"
Lê Bán Hạ cảm thấy cô bé nghĩ nhiều rồi: "Anh ta có sợ đâu."
Lâm Bội Bội chớp mắt: "Sao chị biết anh ấy không sợ?"
Lê Bán Hạ mím môi: "Tối qua lúc đi tìm manh mối có gặp anh ta." Còn bị anh dọa giật mình trong gương nữa chứ.
"Cũng phải, anh ấy trông không giống người sợ ma, có khi NPC còn sợ anh ấy ấy chứ, cho nên mới chuyên nhắm vào đứa nhát gan như em." Nhớ tới tối qua, Lâm Bội Bội lại hỏi: "Phải rồi chị Bán Hạ, sao tối qua chị không qua tìm em? Chị không biết em sắp bị dọa chết đâu!"
Lê Bán Hạ áy náy nói: "Xin lỗi nhé, chị quên mất."
Tối qua cứ mải nghĩ đến chuyện kia.
"Thế chị tìm được manh mối chưa? Em nghe thấy bên ngoài động tĩnh lớn lắm."
"Mới tìm được một cái."
"Tìm được đồng đội chưa?"
"Vẫn chưa."
"Được rồi, có chỗ nào cần em giúp cứ nói."
Lê Bán Hạ buồn cười nhắc nhở cô: "Em giúp chị? Em quên chúng ta không cùng một phe à?"
Lâm Bội Bội ghé sát tai cô thì thầm: "Không sao, em có thể phản bội, miễn là chị đưa em ra ngoài!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)