Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thời tiết tháng Năm mưa nắng thất thường, trời đang nắng chang chang, vậy mà thoắt cái mây đen đã kéo đến ùn ùn khiến cho bầu trời âm u như thể sắp sập xuống đến nơi.
Trợ lý Từ Tư Tư rầu rĩ nhìn trời, quay sang nói với người bên cạnh: "Chị Bán Hạ, sắp mưa to rồi, mình còn đợi nữa không ạ?"
Lê Bán Hạ nhìn về phía thang máy: "Cũng chẳng vội gì chốc lát này."
Từ Tư Tư có chút bất mãn, hạ giọng than thở: "Nhưng chúng ta đã đợi lâu lắm rồi, rõ ràng họ cố ý mà, chắc chắn họ sẽ không gặp mình đâu."
Lê Bán Hạ đương nhiên biết họ cố ý, nhưng hiện tại cô không còn cách nào khác. Nếu không thuyết phục được Mộ Vi Lương nhận vai nam chính thì chắc chắn cô cũng sẽ tuột mất vai nữ chính này.
Dù thế nào đi nữa, cô cũng phải thử một lần.
Du Dương vừa từ dưới sảnh công ty đi lên, trên tay xách một ly cà phê đi đến bên ghế sô pha rồi đưa cho Mộ Vi Lương: "Anh Mộ, cô Lê kia vẫn còn ở bên dưới đấy."
Mộ Vi Lương đặt kịch bản trên tay xuống, đón lấy ly cà phê, buột miệng hỏi: "Bao lâu rồi?"
Du Dương cúi đầu nhìn đồng hồ: "Chắc tầm ba tiếng rồi đấy ạ, hôm qua cô ấy cũng tới."
Mộ Vi Lương khẽ cười nhạt, trong giọng nói pha lẫn chút mỉa mai: "Kiên trì thật đấy."
"Chứ còn gì nữa, lễ tân đã nói bao nhiêu lần rồi mà cô ấy vẫn không chịu đi, xem ra không gặp được anh là cô ấy không bỏ cuộc đâu." Du Dương ngẫm nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Nhưng mà anh Mộ này, anh thật sự không cân nhắc bộ phim này sao? Anh không nhận phim lâu như vậy chẳng phải để chọn được một kịch bản ưng ý à? Giờ khó khăn lắm mới gặp được một kịch bản tốt, bỏ qua thì tiếc lắm…"
Mộ Vi Lương nhấp một ngụm cà phê: "Cậu lăn lộn trong cái giới này cũng vài năm rồi mà chẳng lẽ không biết tại sao tôi từ chối?"
Kịch bản có hay đến mấy mà gặp phải bạn diễn không ra gì thì cũng thành công cốc. Đây là một vấn đề rất thực tế, chẳng ai muốn vất vả quay phim mấy tháng trời để rồi cuối cùng bị ảnh hưởng bởi đủ thứ yếu tố bên ngoài.
Lê Bán Hạ hiện tại đang tai tiếng đầy mình, trên người còn mang tiếng xấu khắp trên cõi mạng. Bất kể những tin đồn đen tối về cô ấy là thật hay giả thì Mộ Vi Lương cũng sẽ không bao giờ đem sự nghiệp diễn xuất của mình ra đánh cược.
Du Dương hiểu rõ vấn đề, cậu khẽ thở dài, chỉ cảm thấy tiếc nuối. "Lại Một Mùa Xuân" quả thực là một kịch bản rất hay, lại do đạo diễn tên tuổi Tôn Nghị cầm trịch, nếu diễn tốt chắc chắn sẽ đại bạo. Nếu không có Lê Bán Hạ chen ngang thì có lẽ anh Mộ đã ký hợp đồng rồi.
"Vậy giờ làm sao đây anh? Cô ấy cứ không chịu đi, mà để mãi thế này cũng không phải cách."
Mộ Vi Lương đặt ly cà phê xuống, phủi phẳng nếp nhăn trên vạt áo rồi đứng dậy: "Vậy thì để cô ấy hết hy vọng đi."
Du Dương vội vàng đi theo sau.
Đang là giờ tan tầm nên người qua lại trong công ty vô cùng tấp nập với tiếng bước chân đây vội vã, ai nấy đều muốn về nhà trước khi cơn mưa lớn trút xuống.
Vừa xuống đến nơi, Mộ Vi Lương liếc mắt đã nhìn thấy Lê Bán Hạ đang đứng ở một góc đại sảnh. Cô đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, dáng vẻ cúi đầu khiến người ta không thấy rõ biểu cảm.
Cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn mình, Lê Bán Hạ theo bản năng ngẩng đầu lên. Ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau, dường như tóe lên một tia lửa vô hình trong không khí.
Giọng anh lạnh nhạt, thái độ xa cách ngàn dặm, không hề có chút cơ hội nào để thương lượng.
Lê Bán Hạ thừa biết đây chỉ là cái cớ để thoái thác, nhưng cô vẫn muốn tranh thủ: "Tôi biết anh đang e ngại điều gì, nhưng khẩn cầu anh hãy cho tôi một cơ hội, tôi xin đảm bảo sẽ dốc toàn lực…"
Mộ Vi Lương như nghe thấy chuyện gì nực cười lắm, anh nhướng mày, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt cô đầy áp bức: "Ý là bộ phim trước cô không dốc toàn lực?"
Lê Bán Hạ lắc đầu: "Không phải thế."
Mộ Vi Lương không nói gì, chờ cô giải thích tiếp.
Nhưng Lê Bán Hạ lại chẳng biết phải giải thích thế nào. Lúc này đây cô có trăm cái miệng cũng không bào chữa nổi. Bộ phim trước của cô bị khán giả bình chọn là một trong những bộ phim rác nhất năm, trở thành trò cười trong mắt mọi người, là vết nhơ vĩnh viễn trong sự nghiệp của cô.
Còn Mộ Vi Lương, ra mắt năm mười chín tuổi, là "nam thần đỉnh lưu" của dòng phim thanh xuân vườn trường, là con cưng của trời, hiện tại lại càng là đỉnh lưu không thể lay chuyển của làng giải trí.
Bọn họ vốn là mây và bùn khác biệt, vốn dĩ không nên có bất kỳ sự giao thoa nào.
Thấy cô mãi không nói gì, lòng kiên nhẫn của Mộ Vi Lương cũng đã cạn sạch. Anh mặc định là cô không tìm được lý do để biện hộ. Để khiến cô hết hy vọng nên lời anh nói ra càng thêm phũ phàng: "Nói thật nhé, nếu nữ chính của bộ phim này không phải là cô thì có lẽ tôi sẽ cân nhắc."
Nghe vậy, Lê Bán Hạ cụp mắt xuống, tia sáng cuối cùng nơi đáy mắt cũng vụt tắt.
Mộ Vi Lương nói tiếp: "Tôi rất ghét những người cứ bám riết không buông nên mong cô đừng đến nữa."
Lúc Lê Bán Hạ rời đi thì trời vừa hay đổ mưa lớn.
Những hạt mưa rơi xuống kèm theo tiếng sấm rền vang lên âm thanh ầm ầm chói tai, cả thành phố chìm trong màn mưa bão âm u, bọt nước bắn tung tóe trên mặt đường.
Dù bắt được taxi nhưng về đến nhà thì người cô vẫn ướt nhẹp.
Không biết có phải do trời mưa hay không mà trong không khí tràn ngập cảm giác ngột ngạt khiến cô hơi khó thở.
Lê Bán Hạ về phòng sạc điện thoại trước, nhìn thấy tin nhắn WeChat Từ Tư Tư gửi đến: [Chị Bán Hạ, chị đừng nghĩ nhiều quá nhé, về nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi, cùng lắm thì mình đi thử vai phim khác.]
Lê Bán Hạ siết chặt điện thoại, trả lời: [Ừ, em cũng thế nhé, thời gian qua vất vả cho em rồi.]
Nhưng trong lòng cô hiểu rõ, làm gì còn đoàn phim nào dám nhận cô nữa. Cô đã đắc tội với nhà sản xuất Lương Thiệu Hoa, làm sao chống lại được tư bản. Trong cái giới này chỉ có đạo diễn Tôn Nghị là không kiêng dè gã, nghe nói vì hai người họ đã có hiềm khích từ sớm, cho nên kịch bản này là cơ hội duy nhất để cô trở mình.
Lê Bán Hạ đặt điện thoại xuống, tâm trí lơ đễnh lấy bộ đồ ngủ từ trong tủ rồi vào phòng tắm.
Đứng dưới vòi hoa sen, đầu óc cô hỗn độn, dòng suy nghĩ không kiểm soát được mà trôi về cái đêm ác mộng ấy.
Nửa năm trước, tại một buổi tiệc đóng máy, cô bị người ta bỏ thuốc rồi đưa lên giường của Lương Thiệu Hoa. Chỉ thiếu chút nữa thôi là cô đã bị gã hủy hoại. Cô liều chết chống cự, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc đã dùng đèn bàn đập bị thương hạ bộ của gã, cũng vì thế mà chọc giận gã hoàn toàn. Lúc bỏ chạy, cô trượt chân ngã lăn xuống cầu thang va đập phần đầu dẫn đến xuất huyết não khiến cô hôn mê bất tỉnh.
Đợi đến khi cô tỉnh lại trên giường bệnh thì đã là ba tháng sau. Mọi thứ đều thay đổi. Bộ phim truyền hình cô đóng bị cắt ghép ác ý, tất cả những cảnh quay đắt giá đều bị xóa sạch sẽ, bao gồm cả những video phỏng vấn trước đây cũng bị cắt đầu bỏ đuôi, xuyên tạc ý nghĩa. Chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi mà cô từ một nữ ngôi sao lưu lượng thế hệ mới biến thành đối tượng bị người người cười chê, chửi rủa và công kích, bạo lực mạng ập đến rợp trời dậy đất.
Khoảng thời gian đó cô không dám mở điện thoại, càng không dám xem tin nhắn riêng. Chờ đợi cô là bản giải ước của công ty và khoản tiền vi phạm hợp đồng khổng lồ.
Hơi nước nóng bốc lên mịt mù trong phòng tắm, ở lâu khiến não bắt đầu thiếu oxy. Lê Bán Hạ kéo lại dòng suy nghĩ đã trôi xa, tắt vòi hoa sen, lau khô người, thay đồ ngủ rồi nằm lên giường.
Mưa ngoài cửa sổ vẫn rơi không ngớt, hạt mưa đập vào kính cửa sổ "lộp bộp" dồn dập và dữ dội.
Chân phải của Lê Bán Hạ đau âm ỉ, cứ mỗi khi trời mưa là lại như vậy.
Cô rút sạc điện thoại, mở danh bạ ra xem, đầu ngón tay dừng lại ở mục "Mẹ" do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không ấn nút gọi.
Cả ngày chẳng ăn uống gì mấy nhưng cô lại không thấy đói chút nào, nằm sấp trên giường cũng chẳng buồn ngủ.
Chuông điện thoại reo vang, mắt Lê Bán Hạ sáng lên một chút, nhưng khi liếc thấy tên người gọi thì lại vụt tắt. Cô ấn nút nghe, giọng nói lo lắng của Từ Tư Tư truyền đến từ đầu dây bên kia: "Chị Bán Hạ, chị xem hot search chưa?"
"Chưa." Cô mở Weibo lên xem, chỉ thấy tên mình lại bị treo trên bảng hot search, còn nằm trong top 3.
Lê Bán Hạ tham gia thử vai "Lại Một Mùa Xuân"
[Không phải nghe nói "Lại Một Mùa Xuân" định chọn Mộ Vi Lương làm nam chính sao? Lê Bán Hạ mà cũng vọng tưởng đóng cặp với Mộ Vi Lương á? Cô ta đang nằm mơ giữa ban ngày à?]
[Đừng có mà đến gần, tránh xa ra hết cho tôi! Con trà xanh Lê Bán Hạ kia tránh xa chồng tao ra!]
[Người đàn bà không biết xấu hổ này sao ngày nào cũng mua hot search thế nhỉ? Với cái diễn xuất đấy của cô ta mà cũng xứng sao?]
[Ngoài cái mặt ra thì chẳng được tích sự gì, làm ơn đừng ra ngoài hại người nữa được không, kịch bản hay như "Khuynh Nhan" đều bị cô ta diễn hỏng rồi!]
[Biết đâu mặt mũi cũng là đồ dao kéo đấy.]
[Giờ loại người nào cũng có thể đi đóng phim của đạo diễn Tôn rồi sao?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






