Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chạy Về Phía Bán Hạ Chương 18: Có Phải Hơi Mờ Ám Rồi Không

Cài Đặt

Chương 18: Có Phải Hơi Mờ Ám Rồi Không

Lâm Bội Bội nhớ ra trên tủ đầu giường có cái đèn ngủ nhỏ: "Chị cầm cái này đi, lỡ có chuyện gì nhớ hét lớn lên."

Lê Bán Hạ cố ý hỏi: "Chị hét thì em có đến cứu chị không?"

Lâm Bội Bội mếu máo nói: "Ờ, em cũng muốn cứu chị lắm, nhưng lực bất tòng tâm, em mà đi khéo lại xảy ra sự cố khác."

"Đùa em thôi, chị đi đây."

Lê Bán Hạ vừa đi tới cửa, Lâm Bội Bội lại nhớ ra điều gì, vội vàng nói: "À đúng rồi chị Bán Hạ, nếu tối nay chị không dám ngủ một mình thì qua ngủ với em nhé."

Lê Bán Hạ cũng không vạch trần cô ấy, cong môi đáp một tiếng "được".

Đèn bên ngoài sáng trở lại.

Lê Bán Hạ đi dọc hành lang về hướng ngược lại với phòng mình, đi vòng khoảng nửa vòng mới thấy một chiếc gương đồng trên tường.

Lúc này đèn lại bắt đầu nhấp nháy.

Lê Bán Hạ không có thời gian do dự, vội vàng hỏi cái gương: "Gương thần, gương thần, xin hãy cho ta biết manh mối về chìa khóa."

Khoảng hai ba giây sau, viền gương đồng sáng lên ánh đỏ, Lê Bán Hạ theo phản xạ lùi lại một bước.

Xung quanh lại chìm vào bóng tối, gió thổi cửa sổ kêu "kẽo kẹt".

Trên mặt gương từ từ hiện ra bốn chữ lớn dính máu “Thư phòng tầng ba”.

Huyết tương theo mặt gương nhỏ xuống, mùi máu tanh nồng khiến Lê Bán Hạ nhíu mày.

Sau khi có được đáp án, cô do dự một lát. Trời tối quá, cô cũng không dám một mình đi lên tầng ba hoàn toàn xa lạ, nhưng nếu bây giờ không đi mà bị người khác nhanh chân đến trước thì sao?

Có lẽ do cô suy nghĩ quá nhập tâm nên không nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần.

Mãi đến khi trong gương xuất hiện thêm một bóng người, không nhìn thấy đầu, trên gương lại có máu, thực sự dọa Lê Bán Hạ giật mình, cô thảng thốt kêu lên: "Á!"

Người kia lại bật cười khẽ, giọng trầm thấp mang chút khàn khàn: "Tôi còn tưởng gan cô lớn lắm chứ."

Lê Bán Hạ mới phản ứng lại là Mộ Vi Lương, giọng nói thì hay đấy, nhưng tính nết vẫn đáng ghét như vậy.

Cô hít sâu một hơi, xoay người nhìn anh: "Sao anh đi đường không có tiếng động thế?"

Mộ Vi Lương nhìn thẳng vào cô: "Là do cô không nghe thấy thôi."

Nhờ ánh sáng yếu ớt từ đèn ngủ, hai ánh mắt chạm nhau.

Lúc này đèn trong lâu đài sáng rực lên.

Ánh mắt đối diện càng thêm trực diện, một bên trong veo sạch sẽ, một bên thâm sâu sắc bén, dò xét lẫn nhau.

Mộ Vi Lương dường như đã hiểu tại sao đạo diễn Tôn lại chọn Lê Bán Hạ đóng vai Hứa Chiêu Nguyệt. Đôi mắt cô quá sạch sẽ, lại ẩn chứa sự bướng bỉnh không chịu khuất phục. Trong giới giải trí vàng thau lẫn lộn, lừa lọc dối trá này, rất hiếm khi bắt gặp một ánh mắt thuần khiết như vậy.

Đôi mắt của một người không biết nói dối, cộng thêm hai lần tiếp xúc trước, khiến anh dần phát hiện ra những tin đồn đen tối trên mạng về cô dường như không giống những gì mắt thấy.

Một lát sau, Mộ Vi Lương thu hồi tầm mắt, lướt qua cô đi về phía trước.

"Anh đi đâu đấy?" Lê Bán Hạ hỏi.

Trong thang máy, Lê Bán Hạ chọn một góc xa Mộ Vi Lương nhất để đứng.

"Cô thân phận gì?" Mộ Vi Lương đột nhiên nghiêng đầu nhìn cô.

Lê Bán Hạ chần chừ hai giây, ngẩng đầu hỏi ngược lại: "Trông tôi ngốc lắm sao?"

Mộ Vi Lương nhướng mày: "Trông cô thông minh lắm sao?"

"…"

Khoảnh khắc hai người ở riêng khiến độ hot của phòng livestream đạt đỉnh điểm, lượt xem vẫn đang tăng nhanh chóng mặt.

[Cứu tôi với, đối thoại kiểu gì thế này! Rốt cuộc hai người họ thân hay không thân?]

[Bảo thân thì giữa họ như có một ranh giới rõ ràng, bảo không thân thì lại đấu võ mồm như bạn bè.]

[Tôi chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung: Oan gia ngõ hẹp.]

[Quan hệ của hai người này chắc chắn không đơn giản! Mộ Vi Lương trước đây đối với người khác giới đều khách sáo xa cách, có bao giờ như thế này đâu?]

[Bỏ qua chuyện khác, nhan sắc hai người này xứng đôi thật, một người đẹp trai đến mức người gặp người mê, một người xinh đẹp đến mức thiên lý bất dung! Hơi muốn đẩy thuyền thì phải làm sao?]

[Đẩy gì thì đẩy coi chừng chìm đấy.]

[Internet không có ký ức à? Mấy người đầy "phốt" đừng có đến cọ nhiệt! Ôm Mộ Vi Lương đi chỗ khác!]

[Đừng ké fame Mộ Vi Lương, trước đây hai người họ chẳng có chút liên hệ nào, chỉ là quay chương trình bình thường nên đừng tung tin đồn.]

Bố cục tầng ba hoàn toàn khác tầng hai, quanh co khúc khuỷu như mê cung.

Ánh trăng ảm đạm hắt vào từ cửa sổ sát đất, rèm cửa bị gió thổi bay phấp phới, ngoài cửa sổ là màn sương mù dày đặc không thấy điểm cuối, âm u đáng sợ.

Trên tường treo đầy tranh sơn dầu, trong mỗi bức tranh đều vẽ một người sống động như thật, Lê Bán Hạ cứ cảm thấy có vô số đôi mắt đang nhìn chằm chằm mình, trong lòng hơi sờ sợ.

Cô đi theo sau Mộ Vi Lương giữ khoảng cách không xa không gần, đi vòng vèo mấy vòng cuối cùng cũng tìm được thư phòng.

Thư phòng này rất lớn, có cả một bức tường sách và rất nhiều đồ trang trí cổ điển.

Lê Bán Hạ và Mộ Vi Lương cùng bắt đầu tìm chìa khóa, hai người không nói một lời, mạnh ai nấy tìm, suốt quá trình không hề giao tiếp.

"Không biết còn tưởng chúng ta đang chiếu kịch câm." Đạo diễn đành phải cho người chuyển ống kính sang phía Lăng Uyên và Ninh Giai Ngọc.

Nhưng bên đó rõ ràng chẳng có gì thú vị, bị một câu đố làm khó hồi lâu vẫn chưa có manh mối. Trong cái tủ kia vốn có một NPC ẩn nấp, chỉ cần họ mở ra là sẽ có cảnh tượng cao trào, ai ngờ NPC suýt ngủ gật trong đó mà vẫn chưa thấy họ mở khóa tủ.

Kênh chat đều đang gào thét đòi xem bên Mộ Vi Lương và Lê Bán Hạ.

Mấy phút sau, tổ đạo diễn căn đúng giờ dặn dò: "Nhanh nhanh nhanh, chuyển hình ảnh về lại!"

Lê Bán Hạ tìm thấy chìa khóa dưới một chậu cây, cầm trong tay còn chưa kịp ấm đã bị người ta cướp mất.

Kẻ đầu têu đang cầm chìa khóa cô tìm được mà ngắm nghía.

Lê Bán Hạ túm lấy cánh tay anh định cướp lại: "Anh trả cho tôi! Là tôi tìm thấy trước!"

"Giờ nó là của tôi rồi." Mộ Vi Lương ỷ vào lợi thế chiều cao giơ tay lên, Lê Bán Hạ hoàn toàn không chạm tới, kiễng chân cũng không với được.

Cả hai đều không để ý vì động tác này mà khoảng cách giữa họ đã gần đến mức nào.

Kênh chat đã phát điên.

[A a a có phải hơi mờ ám rồi không! Mộ Vi Lương anh đang làm gì thế, mau đẩy cô ta ra đi!]

[Đừng cản tôi, tôi muốn vào trong quyết đấu với Lê Bán Hạ!]

[Đó là chồng tôi! Lê Bán Hạ cô tránh xa anh ấy ra!]

[Dao của tôi đâu, dao của tôi đâu?!]

Lê Bán Hạ hoàn toàn không biết gì, cô chỉ muốn lấy lại chìa khóa.

Lúc này đèn lại bắt đầu nhấp nháy, chốc lát liền chìm vào bóng tối.

Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân của một nhóm người, còn có một giọng nói thô kệch: "Có phải có kẻ đột nhập không? Các ngươi chia nhau ra lùng sục, nhất định phải bắt được người!"

"Rõ!"

Lê Bán Hạ khựng lại.

Mộ Vi Lương phản ứng rất nhanh, kéo cô trốn vào cái tủ bên cạnh, khóa trái cửa tủ từ bên trong.

Không gian chật hẹp kín mít, vừa bí vừa nóng.

Các giác quan bị phóng đại vô hạn.

Hơi thở trên người đối phương đều nghe rõ mồn một.

Lê Bán Hạ vô thức nín thở, tranh thủ cơ hội lấy lại chìa khóa trong tay Mộ Vi Lương, cả người theo đó nghiêng về phía anh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc