Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kênh chat bùng nổ vì một câu nói của Mộ Vi Lương.
["Trí nhớ của cô chắc không tệ chứ?" là ý gì? Hai người quen nhau từ trước à?]
[Nghe giọng điệu này thì chắc chắn là vậy rồi!]
[Khoan đã, sao hai người lại có quan hệ được? Phi khoa học quá! Tôi không tin!]
[Đừng suy diễn quá, cùng là diễn viên thường xuyên phải học thoại, trí nhớ lẽ ra không thể quá tệ.]
Mộ Vi Lương lướt nhanh qua màn hình rồi bắt đầu nhập đáp án.
Lâm Bội Bội cố gắng nhớ dòng cuối cùng, kết quả chẳng dùng được chút nào thì trò chơi đã kết thúc: "Đầu óc mấy người làm bằng gì thế, sao chỉ có mình em là ngoài ăn ra thì chẳng biết gì cả."
Lê Bán Hạ không nhịn được chọc chọc vào gương mặt bầu bĩnh của cô, an ủi: "Biết ăn cũng là một kỹ năng, ăn mãi không béo lại càng là bản lĩnh."
Lâm Bội Bội cảm thấy được an ủi phần nào: "Chị nói có lý!"
"Cô không phân biệt được màu gì?" Mộ Vi Lương đột nhiên lên tiếng hỏi Lê Bán Hạ.
"Tôi…"
Cô còn chưa kịp trả lời thì tiếng còi báo động đã vang lên.
Tít tít tít…
"Mời người chơi trở về phòng của mình, ban đêm có tuần tra, xin đừng đi lại lung tung, nếu không hậu quả tự chịu."
Dứt lời, ánh đèn bắt đầu nhấp nháy như điềm báo trước khi mất điện, đèn chùm trên đỉnh đầu phát ra tiếng "xè xè", sáng tối đan xen, dường như giây tiếp theo sẽ chìm vào bóng tối.
Lâm Bội Bội lập tức như chuột chạy trốn, chưa bao giờ chạy nhanh đến thế: "Em về phòng trước đây, hai người bảo trọng!"
Nói xong liền chạy biến vào trong phòng.
Mộ Vi Lương cũng xoay người rời đi, Lê Bán Hạ vội vàng vào phòng ngủ đóng cửa lại.
Cách ly khỏi sự quấy nhiễu bên ngoài, trong phòng rất yên tĩnh.
Lê Bán Hạ phát hiện một tấm thiệp trên sô pha, bên trên viết: Bạn là Hiệp sĩ, hãy tìm đối tượng bạn cần bảo vệ và cùng người đó thoát khỏi đây. Mỗi đêm trong lâu đài cổ đều xảy ra chuyện kỳ lạ, có sinh vật không xác định xuất hiện, chúng sợ ánh sáng và thích bóng tối, thường hoạt động vào ban đêm. Bạn cần tránh né chúng để tìm chiếc gương thần trong lâu đài, lấy manh mối về đồng đội cũng như ba chiếc chìa khóa mở mật thất. Chúc may mắn.
Cô phân tích sơ bộ, Hiệp sĩ thường bảo vệ Công chúa, cho nên người đó hoặc là Lâm Bội Bội hoặc là Ninh Giai Ngọc.
Chỉ mong đừng là Ninh Giai Ngọc.
Lê Bán Hạ đi tới cửa, hé một khe hở nhìn ra ngoài, bên ngoài tối đen như mực, tiếng gió rít bốn phía.
Cô quay lại phòng tìm khắp nơi nhưng cũng không thấy thứ gì có thể chiếu sáng.
May mà nửa phút sau, đèn bên ngoài lại sáng lên, âm thanh quỷ dị cũng biến mất, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lê Bán Hạ quyết định đi tìm Lâm Bội Bội trước vì cô ấy ở gần nhất, tiện thể thăm dò thân phận của cô ấy luôn.
Tranh thủ lúc đang có đèn, cô chạy nhanh đến cửa phòng Lâm Bội Bội gõ gõ.
Lần đầu không có phản ứng.
Lê Bán Hạ tưởng cô ấy không nghe thấy nên lại gõ mạnh hai cái.
Bên trong truyền ra một giọng nói: "Vắng nhà, xin đừng làm phiền!"
[Mau thả Lê Bán Hạ vào đi, tôi sợ bên ngoài tối đen bất cứ lúc nào.]
[Tại sao tôi lại xem show kinh dị vào ban đêm thế này?]
[May mà tôi có bình luận che bớt, tôi không sợ.]
Lúc này Lâm Bội Bội đang quấn chăn co rúm người trên giường.
"Chị là Lê Bán Hạ đây, mở cửa đi Bội Bội."
Mãi đến khi nghe rõ giọng nói ngoài cửa cô mới vội vàng xuống giường mở cửa: "Chị Bán Hạ là chị à, em còn tưởng là sinh vật lạ nào đến bắt em chứ, dọa chết em rồi."
"Chị mà không đến là em sắp bị sinh vật lạ bắt đi…"
Lê Bán Hạ chưa dứt lời thì đèn bên ngoài đột nhiên "bụp" một tiếng tắt ngấm. Trên lan can bất ngờ xuất hiện một gương mặt đầy máu không có ngũ quan, tóc tai rũ rượi treo ở đó, kinh dị tột cùng.
"A a a…" Tiếng hét chói tai của Lâm Bội Bội vang thấu trời xanh: "Có ma!"
Cô bị dọa đến mức hồn xiêu phách lạc nhưng vẫn không quên kéo Lê Bán Hạ vào trong, rầm một tiếng đóng sập cửa lại rồi khóa trái, động tác liền mạch lưu loát. Giây tiếp theo, cô ngồi phịch xuống đất, hồn bay phách lạc.
Khán giả trong phòng livestream cũng giật mình thon thót.
[Cứu mạng, cú vừa rồi suýt tiễn tôi đi luôn.]
[A a a a tối nay gặp ác mộng mất! Phải có Mộ Vi Lương ngủ cùng mới ngủ được!]
[Bà chị phía trước tính toán giỏi quá, tôi ở nước ngoài cũng nghe thấy tiếng đánh bàn tính của bà rồi!]
[Đi ra hết đi, chồng tôi bảo tối nay chỉ ngủ với tôi thôi.]
[Tôi không tranh Mộ Vi Lương với các bà đâu, tôi chỉ cần Lăng Uyên thôi.]
[Giờ phút kinh dị thế này mà mấy người nói chuyện đó có thích hợp không? Mấy người chọn hết hai chồng tôi rồi thì tôi tính sao?]
[Ha ha ha ha chúng ta có thể dùng chung chồng.]
[Tôi không bị ma dọa chết mà suýt bị Lâm Bội Bội làm ồn chết.]
[Lâm Bội Bội chơi được đấy, bản thân sợ chết khiếp mà không quên kéo Lê Bán Hạ vào, tôi còn lo cô ấy nhốt người ta ở ngoài cửa chứ.]
"Hu hu hu em muốn về nhà." Lâm Bội Bội ôm đầu gối ngồi dưới đất kêu gào: "Tiền cát-xê em không cần nữa đâu, cho em đi đi."
Lê Bán Hạ may mắn hơn, lúc nãy đứng quay lưng lại nên không nhìn thấy, thoát được một kiếp.
"Em đừng ngồi dưới đất nữa, lên sô pha ngồi đi." Cô đỡ Lâm Bội Bội dậy, đưa tờ khăn giấy cho cô ấy lau mồ hôi.
Lâm Bội Bội trấn tĩnh một lúc lâu mới hoàn hồn, túm lấy tay Lê Bán Hạ hỏi: "Chị Bán Hạ, chị có thân phận gì thế? Em là Phản diện, chị có cùng đội với em không?"
Lê Bán Hạ câm nín: "…"
Con bé này tự khai thân phận luôn rồi hả? Cô ấy có biết Hiệp sĩ còn một nhiệm vụ ẩn là phải tìm cách giữ chân Phản diện ở lại đây, không cho bọn họ ra ngoài không?
Tuy sự thật hơi tàn nhẫn nhưng Lê Bán Hạ vẫn phải nói cho cô biết: "Có thể chúng ta không cùng một đội đâu."
Kênh chat đã cười điên đảo.
[Ha ha ha ha đạo diễn có đưa nhầm thân phận cho người chơi không vậy?]
[Mọi người đã từng thấy vai phản diện nào ngốc nghếch đáng yêu thế này chưa?]
[Xin hỏi diện tích bóng ma tâm lý của vai phản diện còn lại.]
[Lâm Bội Bội làm Lê Bán Hạ cạn lời luôn rồi.]
[Phản diện tự khai thân phận trước mặt tôi thì phải làm sao]
"Không cùng đội á? Thế đồng đội của chị là ai? Để em đi trộm thẻ thân phận của người đó đổi cho chị." Lâm Bội Bội nói với vẻ mặt nghiêm túc.
Tổ đạo diễn đang ngồi trước màn hình giám sát tập thể im lặng: "…"
Lần đầu tiên gặp khách mời không chơi theo kịch bản.
Lê Bán Hạ cũng không biết trò chơi này còn có thể chơi như vậy, đúng là mở ra tư duy mới.
"Chị vẫn chưa biết đồng đội là ai, cho nên bây giờ chị phải đi tìm manh mối."
Lâm Bội Bội trợn tròn mắt: "Ra ngoài bây giờ á? Chị không cần mạng nữa hả?"
"Nhưng gương thần chỉ có tác dụng vào ban đêm thôi." Lê Bán Hạ cũng rất bất lực.
"Hay là chị đi tìm anh Mộ đi, phòng anh ấy hình như cách đây không xa. Dù sao thì trước khi trời sáng em cũng không thể nào bước ra khỏi cửa phòng này đâu, cho nên xin lỗi chị Bán Hạ, em không đi cùng chị được." Lâm Bội Bội nhớ lại cảnh tượng vừa rồi mà vẫn còn sợ hãi.
Lê Bán Hạ nghĩ thầm, cô phải nghĩ quẩn đến mức nào mới đi tìm Mộ Vi Lương chứ?
"Không sao, chị tự ra ngoài xem thử."
Lâm Bội Bội dặn dò: "Vậy chị nhất định phải cẩn thận đấy, vừa rồi chị không nhìn thấy con ma nữ tóc tai rũ rượi không có ngũ quan kia đâu, mặt đầy máu, kinh khủng lắm! Em cảm giác em sẽ gặp ác mộng cả tháng mất!"
Lê Bán Hạ vốn dĩ không nhìn thấy, nhưng nghe cô mô tả như vậy thì trong đầu đã hiện ra hình ảnh rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


