Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chạy Về Phía Bán Hạ Chương 14: Cùng Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Chạy Trốn Cực Hạn

Cài Đặt

Chương 14: Cùng Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Chạy Trốn Cực Hạn

Cách một khoảng, Lê Bán Hạ nhìn không rõ lắm, nhưng liếc qua giao diện thì hình như là cùng một tựa game mà cô đang chơi.

Kể ra cũng khéo, bởi vì bây giờ không còn mấy ai chơi trò này nữa. Nó từng bùng nổ ba năm trước, nhưng hiện tại lượng người chơi đã sụt giảm rất nhiều.

"Thầy Mộ, trang điểm và làm tóc xong rồi ạ. Nếu không có vấn đề gì thì anh qua chụp bộ ảnh tuyên truyền cá nhân trước nhé." Chuyên viên trang điểm của Mộ Vi Lương lên tiếng nhắc nhở.

"Ừ." Mộ Vi Lương cất điện thoại, đứng dậy.

Lâm Bội Bội khẽ cảm thán, tốc độ trang điểm của con trai đúng là nhanh thật.

Tóc Lê Bán Hạ khá dài, việc tết tóc hơi tốn thời gian nên cô là người trang điểm xong cuối cùng.

Chuyên viên trang điểm đi lấy đồng phục cho cô thì mới phát hiện nhầm kích cỡ: "Bộ đồng phục này có phải nhầm size rồi không? Bán Hạ gầy thế này chắc chắn không mặc vừa size M đâu."

Trợ lý nhỏ phụ trách trang phục không dám hó hé. Bộ size M này vốn dĩ chuẩn bị cho Ninh Giai Ngọc, nhưng gần đây cô ta gầy đi một chút, có thể mặc vừa size S nên chẳng hỏi han gì đã trực tiếp lấy bộ đó đi rồi.

"Còn size nhỏ không?" Đạo diễn hỏi.

Trợ lý nhỏ lắc đầu: "Phải gửi về cửa hàng để sửa nhỏ lại, chắc phải đợi một tiếng nữa ạ."

Trang phục đều là hàng đặt may riêng, do khâu chuẩn bị quá gấp rút nên không kịp làm thêm vài bộ dự phòng.

"Vậy mau đi đi." Đạo diễn nhíu mày.

Lê Bán Hạ nhìn vòng eo của chiếc váy, đúng là rộng hơn cả một vòng, nhưng mặc tạm thì cũng không phải không được. Hơn nữa, cô cũng ngại để nhiều người như vậy phải chờ đợi một mình mình.

"Có ghim băng không? Tôi dùng ghim gài lại một chút chắc là được thôi."

Chuyên viên trang điểm lo lắng: "Rộng hơi nhiều đấy, e là sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả lên hình."

Lê Bán Hạ thuộc tạng người mình hạc xương mai, vòng eo thon nhỏ chỉ vừa một nắm tay, nhưng "khúc nào ra khúc nấy", tỷ lệ cơ thể rất đẹp.

"Tôi sẽ chú ý góc chụp."

Đạo diễn gật đầu: "Được, vậy cô cứ chụp thử ảnh đơn trước đi, nếu không có vấn đề gì thì tiếp tục chụp ảnh chung."

Lê Bán Hạ cầm quần áo vào phòng thay đồ, trợ lý tìm vài chiếc ghim băng mang vào cho cô.

Để cố định cho váy không bị tuột xuống, cô dùng thêm vài chiếc ghim cài lại. Chiếc váy xếp ly vốn rộng thùng thình giờ ôm khít lấy vòng eo. Áo khoác bên trên là dáng ngắn, để lộ ra một khoảng eo thon trắng ngần.

Làn da cô trắng đến phát sáng, khi lướt qua trước mặt Mộ Vi Lương liền thu hút tầm mắt khiến anh thất thần trong giây lát.

Eo nhỏ như vậy cảm giác chỉ cần bóp nhẹ một cái là gãy, gầy cứ như thể ăn không đủ no vậy.

Nhận ra mình đang suy nghĩ lung tung, Mộ Vi Lương chợt hoàn hồn, lập tức tống khứ ý nghĩ vừa rồi ra khỏi đầu.

Lê Bán Hạ thuận lợi hoàn thành bộ ảnh tuyên truyền cá nhân, ngoại trừ chiếc váy không thoải mái làm hạn chế động tác và tư thế ra thì không có vấn đề gì lớn.

Lâm Bội Bội vẻ mặt đầy ngưỡng mộ nhìn chằm chằm vào eo cô, vừa ăn bánh quy vừa cảm thán: "Sao lại có vòng eo nhỏ thế này chứ."

Cô là con gái mà nhìn còn thấy mê nữa là!

Ngồi bên cạnh, Lăng Uyên cười khẽ: "Cô cũng không tệ đâu, ăn được mà vẫn không béo."

Từ nãy đến giờ chưa thấy miệng cô dừng hoạt động phút nào.

Lâm Bội Bội quay sang nhìn anh ta hỏi: "Anh Lăng, anh đang khen tôi hay là chê tôi ăn nhiều đấy?"

Lăng Uyên: "Khen cô."

Nhiếp ảnh gia vỗ tay gọi mọi người: "Được rồi, được rồi, mọi người lại đây chụp vài tấm ảnh chung nào. Đây là nước uống do nhà tài trợ cung cấp, mỗi người cầm một chai, lát nữa mở ra uống vài ngụm nhé."

Lâm Bội Bội ăn bánh quy xong đang khát nước, chưa kịp chụp đã uống ừng ực hết nửa chai.

Lăng Uyên tỏ vẻ kinh ngạc trước sức ăn uống của cô: "Xem ra quảng cáo trong chương trình đều phải dựa vào cô rồi."

Lâm Bội Bội vỗ ngực tự tin: "Khoản ăn uống thì tôi cân được."

Ninh Giai Ngọc không vặn được nắp chai, ngượng ngùng cầu cứu Mộ Vi Lương đang đứng bên cạnh: "Anh Mộ có thể giúp em mở nắp chai được không? Chặt quá."

Mộ Vi Lương không nói gì, nhận lấy vặn nắp ra rồi đưa lại cho cô ta.

Ninh Giai Ngọc cười nói: "Cảm ơn anh."

Lê Bán Hạ cũng không mở được, Mộ Vi Lương thấy cô vặn có vẻ chật vật, vừa định mở miệng nói gì đó thì đã thấy cô dùng vạt áo bọc lấy nắp chai rồi dùng sức xoay mạnh, tiếng ga sủi bọt vang lên "xì xì".

Lời ra đến khóe miệng lại bị Mộ Vi Lương nuốt ngược trở vào.

Chụp ảnh chung mất khá nhiều thời gian, dù sao cũng phải chú ý đến biểu cảm và động tác của từng người nên không thể nhanh gọn như chụp đơn được.

Chụp gần một tiếng đồng hồ mới kết thúc.

Thời tiết này cho dù trong studio có quạt công suất lớn thì vẫn oi bức không chịu nổi, vừa chụp xong là mọi người vội vàng đi thay đồ ngay.

Lê Bán Hạ đi phía sau cùng. Phần thắt lưng bị ghim băng cọ vào hơi đau, chưa đi được hai bước thì một chiếc ghim bất ngờ bật mở, mũi kim đâm vào thịt: "A…"

Mộ Vi Lương nghe thấy tiếng động liền ngoảnh lại nhìn, dùng ánh mắt hỏi cô có chuyện gì.

Lê Bán Hạ nén đau lắc đầu: "Không sao."

Mộ Vi Lương trực tiếp vòng ra sau lưng cô kiểm tra. Làn da cô rất trắng nên vết đỏ do bị cọ xát hiện lên rõ mồn một, thậm chí còn rớm máu.

Lê Bán Hạ nín thở, cơ thể cứng đờ như bị người ta điểm huyệt.

Không khí xung quanh dường như cũng trở nên loãng hơn.

Một lát sau, Mộ Vi Lương cầm chiếc ghim băng vừa tháo xuống, buông lại một câu "Xong rồi" rồi sải bước rời đi.

Lê Bán Hạ thầm thở phào nhẹ nhõm, nhìn theo bóng lưng anh vài giây. Anh ta tốt bụng như vậy từ bao giờ thế?

Hôm sau, Weibo chính thức của chương trình "Cầm Kịch Bản Chạy Trốn" đã đăng tải ảnh tuyên truyền.

Hot search bùng nổ.

#Cầm Kịch Bản Chạy Trốn phát sóng 7h tối mai# #Mộ Vi Lương tham gia show tạp kỹ# #Mộ Vi Lương Lăng Uyên# #Lê Bán Hạ Ninh Giai Ngọc lại chung khung hình# #Cùng kẻ thù không đội trời chung chạy trốn cực hạn#

[Rốt cuộc là ai chọn khách mời mà có trình độ thế này! Đây là muốn độc chiếm hot search rồi!]

[Đội hình này, tổ đạo diễn chắc chắn muốn gây chuyện!]

[Cơ mà tổ đạo diễn làm sao thuyết phục được Mộ Vi Lương tham gia show giải trí vậy? Người đàn ông này ra mắt bao nhiêu năm số lần đi show đếm trên đầu ngón tay! Cuối cùng cũng đợi được rồi! Tôi xin dập đầu lạy tổ đạo diễn một cái!]

[Thật sự không sợ bọn họ đánh nhau trong chương trình à?]

[Đánh nhau mới có cái để xem chứ! Hóng quá đi mất!]

[Mấy khách mời khác tôi không có ý kiến gì, nhưng tại sao lại mời Lê Bán Hạ? Vì có cô ta nên tôi quyết định không xem nữa.]

[Trước đó không spoil là sợ bị chửi chứ gì? Ai dạy các người mời khách mời kiểu này vậy?]

[Lê Bán Hạ là cái thá gì, tại sao lại được lên show này?]

[Cô ta không phải hết thời rồi sao, sao vẫn nhận được thông cáo? Cái này mà bảo không có kim chủ chống lưng thì ai tin?]

Du Dương gọi Mộ Vi Lương đến lần thứ ba: "Anh Mộ, anh đang nghĩ gì thế?"

Nhìn chằm chằm vào điện thoại cả nửa tiếng đồng hồ rồi mà chẳng thấy lướt màn hình gì cả.

Du Dương tưởng anh đang phiền lòng vì phải quay show chung với Lăng Uyên bèn mở lời an ủi: "Anh Mộ, anh cứ cố nhịn một chút, dù sao cũng chỉ có hai tập thôi mà." Ngừng một chút, cậu lại thở ngắn than dài bồi thêm một câu: "Cái khó chịu nhất còn ở phía sau kia kìa, hai người còn phải ở chung một đoàn phim mấy tháng trời nữa."

Cũng chẳng biết Lăng Uyên nghĩ cái gì nữa, kịch bản khác thì không nhận, cứ nằng nặc đòi diễn nam phụ trong "Lại Một Mùa Xuân". Anh ta cố tình muốn chọc tức anh Mộ hay sao?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc