Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chạy Về Phía Bán Hạ Chương 13: Đáng Đời Không Tìm Được Vợ

Cài Đặt

Chương 13: Đáng Đời Không Tìm Được Vợ

Quay lại xe chuyên dụng, Từ Tư Tư rốt cuộc cũng không kìm nén được sự tò mò bèn hỏi: "Chị Bán Hạ, vừa rồi Mộ Vi Lương nói gì với chị thế?"

Lê Bán Hạ mân mê mép ốp điện thoại, cố gắng giữ tâm trạng bình tĩnh: "Nói chị và anh ta hợp với kiểu liên lạc thả chai trôi sông hơn."

"Hả?" Từ Tư Tư ngẩn người: "Thế thì chẳng ga lăng chút nào. Không ngờ anh ta lại là loại người như vậy."

Lê Bán Hạ nhấp một ngụm cà phê: "Vốn dĩ anh ta có dính dáng gì đến hai chữ quý ông đâu."

"Quan hệ của hai người thế này liệu có diễn được cảnh yêu nhau thắm thiết không đấy?" Từ Tư Tư đã bắt đầu lo lắng.

Lê Bán Hạ nhắm mắt lại, day day ấn đường: "Đi bước nào tính bước ấy vậy."

Từ Tư Tư sực nhớ ra chuyện chính: "Đúng rồi chị Bán Hạ, chị có hứng thú với trốn thoát khỏi mật thất không?"

Lê Bán Hạ khẽ nâng mi mắt: "Cũng được, sao thế?"

Từ Tư Tư hỏi: "Chị xem chương trình “Cầm Kịch Bản Chạy Trốn” chưa? Mùa hai sắp bắt đầu ghi hình rồi. Anh Xuyên có chút giao tình với đạo diễn của tổ chương trình này nên lấy được một suất, muốn hỏi chị có muốn đi không."

"Cầm Kịch Bản Chạy Trốn" là một chương trình giải trí phát sóng trực tiếp. Đối với Lê Bán Hạ mà nói thì đây chắc chắn là lựa chọn tốt nhất, bởi vì không cần lo lắng bị cắt ghép ác ý.

Hơn nữa, tỷ suất người xem của chương trình này năm ngoái rất cao, là chương trình phát sóng trực tiếp đầu tiên trong nước. Bất kể là bố trí bối cảnh hay đạo cụ hóa trang đều vô cùng chân thực, hiệu quả hình ảnh cực tốt nên đã thu hút một lượng lớn khán giả.

Có điều Lê Bán Hạ hơi bất ngờ. Nghệ sĩ dưới tay Tưởng Xuyên đâu chỉ có mình cô, cơ hội tốt như vậy sao lại rơi trúng đầu cô chứ?

"Bao giờ thì ghi hình? Tháng sau chị phải vào đoàn phim rồi, lịch trình có bị trùng không?"

Từ Tư Tư giải thích: "Nghe nói lần này không phải hình thức khách mời cố định, có thể chỉ tham gia một hai tập thôi, sẽ không làm lỡ việc quay phim đâu."

Nếu vậy thì Lê Bán Hạ tự nhiên không có lý do gì để từ chối: "Vậy em giúp chị nói với anh Xuyên một tiếng, chị sẽ tham gia."

"Vâng." Từ Tư Tư lập tức nhắn tin trả lời Tưởng Xuyên.

Suốt cả quãng đường, Du Dương cứ ấp a ấp úng muốn nói lại thôi. Mộ Vi Lương dù nhắm mắt cũng cảm nhận được ánh nhìn không thể phớt lờ của cậu, đôi môi mỏng khẽ mở: "Nói."

"Anh Mộ, anh làm thế có phải không hay lắm không? Dù sao sau này cũng cùng một đoàn phim, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy."

Mộ Vi Lương nhíu mày, giọng không vui: "Rốt cuộc cậu là trợ lý của tôi hay trợ lý của Lê Bán Hạ thế?"

Du Dương lập tức ngậm miệng. Vài phút sau, cậu lại cẩn thận dè dặt mở miệng: "Còn chuyện này nữa anh Mộ, anh có một chương trình giải trí bắt đầu ghi hình vào tuần sau."

Mộ Vi Lương mở mắt, sắc mặt sa sầm: "Chương trình gì? Cậu đang thông báo cho tôi đấy à? Cậu không biết tôi không tham gia show giải trí sao?"

Du Dương gật đầu rồi lại vội vàng lắc đầu: "Không phải. Chương trình này do tổng giám đốc Mộ đầu tư, ông ấy chỉ đích danh anh tham gia đấy."

Mộ Vi Lương hỏi lại: "Bố tôi?"

Mộ Trạch xưa nay không can thiệp vào công việc của anh nên chỉ có một khả năng là ý của Đồng Uyển.

Mộ Vi Lương hít sâu một hơi, lấy điện thoại ra bấm số gọi đi: "Mẹ, mẹ đừng xen vào chuyện của con được không? Con không thích tham gia show giải trí."

"Đằng nào con chẳng rảnh rỗi, tham gia show giải trí một chút thì làm sao?" Đồng Uyển tuyệt đối sẽ không nói là do dạo này bà thích xem mấy chương trình mật thất trốn thoát nên muốn nhìn thấy anh tham gia.

Mộ Vi Lương đáp: "Con rảnh chỗ nào? Hôm nay con vừa nhận kịch bản, tháng sau phải vào đoàn rồi, không có thời gian."

Sự chú ý của Đồng Uyển lập tức bị di dời, bà tò mò hỏi: "Là bộ “Lại Một Mùa Xuân” hả? Nữ chính là ai thế?"

Mộ Vi Lương không biết bà có hứng thú với mấy chuyện này từ bao giờ, bất lực gọi một tiếng: "Mẹ."

Đồng Uyển cam đoan với anh: "Con yên tâm, mẹ tuyệt đối giữ bí mật, ngay cả bố con mẹ cũng không nói."

Mộ Trạch đang ngồi ngay bên cạnh nghe điện thoại loa ngoài cũng chỉ biết im lặng.

Hồi lâu sau, Mộ Vi Lương mới trầm giọng trả lời: "Lê Bán Hạ."

Đồng Uyển vui vẻ thốt lên: "Đúng là Bán Hạ thật hả? Thế thì hai đứa có duyên thật đấy."

"Mẹ, con cúp máy đây."

Mộ Vi Lương nói tắt là tắt. Đồng Uyển trừng mắt nhìn điện thoại: "Đáng đời không tìm được vợ."

Mộ Trạch vội vàng dỗ dành để bà bớt giận.

Đồng Uyển hối hận không kịp: "Biết thế năm xưa nên đẻ thêm đứa nữa."

"Cầm Kịch Bản Chạy Trốn" ấn định ngày phát sóng là 20 tháng 6. Trước ngày 17 tháng 6, phía chính thức vẫn chưa công bố danh sách khách mời, ngay cả Lê Bán Hạ cũng không biết mình sẽ ghi hình cùng ai.

Mãi đến ngày 18 tháng 6, khi đi chụp ảnh tuyên truyền cho chương trình, cô mới gặp bốn vị khách mời còn lại.

Thế nên mới có cảnh tượng lúng túng như hiện giờ.

Lê Bán Hạ đứng ở cửa phòng chụp ảnh, mắt trừng lớn nhìn Mộ Vi Lương.

Trong ánh mắt của cả hai không hẹn mà cùng truyền đạt một thông điệp: Sao lại là cô/anh nữa?

Còn chưa đợi Lê Bán Hạ giả bộ chào hỏi xã giao, sau lưng lại vang lên một giọng nói: "Trùng hợp thật, lại gặp nhau rồi."

Giọng nói nghe hơi quen tai. Lê Bán Hạ quay đầu lại, nhìn thấy Lăng Uyên đang đi tới.

Lại là khung cảnh quen thuộc này.

Mộ Vi Lương nheo mắt lại: "Đúng là hơi quá trùng hợp."

Lê Bán Hạ cảm tưởng như cô nhìn thấy ánh mắt bọn họ đã giao chiến tám trăm hiệp trên không trung, không ai chịu yếu thế.

Lăng Uyên nhếch khóe miệng: "Không ngờ cậu cũng tới tham gia show giải trí, hơi bất ngờ đấy."

"Tôi cũng rất bất ngờ." Ý cười của Mộ Vi Lương chẳng hề chạm tới đáy mắt.

Lăng Uyên thu hồi tầm mắt, quay sang gật đầu chào Lê Bán Hạ: "Nhanh như vậy đã gặp lại rồi, Bán Hạ."

Lê Bán Hạ lịch sự đáp lại: "Anh Lăng cũng tới tham gia chương trình này ạ?"

"Ừ, không cần xa lạ thế đâu, gọi tên anh là được." Lăng Uyên ngẫm nghĩ rồi bổ sung thêm một câu: "Hoặc gọi anh là anh cũng được."

Dù sao trong phim anh ta cũng đóng vai anh trai cô.

"Thầy Mộ, thầy Lăng, Bán Hạ, hóa ra là mọi người."

Chủ nhân của giọng nói này Lê Bán Hạ quen thuộc hơn ai hết, Ninh Giai Ngọc.

Tổ chương trình tính gom hết oan gia ngõ hẹp vào một chỗ đấy à?

"Chào hai thầy, tôi là Ninh Giai Ngọc, xin chỉ giáo nhiều hơn."

Cô ta vừa giới thiệu bản thân xong thì tổng đạo diễn cũng đúng lúc từ bên trong đi ra: "Đứng hết ở cửa làm gì thế? Vào ngồi đi chứ."

Ông ấy đếm số người: "Còn một người nữa đâu?"

Vừa dứt lời thì vị khách mời cuối cùng chạy tới, hơi thở hổn hển: "Tôi tới rồi, tôi tới rồi đây! Ngại quá, đồ ăn sáng ở đây ngon quá, không nhịn được ăn thêm mấy miếng nên suýt quên mất giờ giấc."

Đạo diễn dở khóc dở cười: "Chụp xong vẫn có thể ăn tiếp mà."

Lâm Bội Bội mắt sáng lên: "Vậy chúng ta chụp nhanh lên nhé."

Lê Bán Hạ có thể nhìn ra cô gái này thực sự thích ăn, bây giờ trên tay vẫn còn xách theo một túi bánh quy nhỏ.

Lâm Bội Bội là thành viên của một nhóm nhạc nữ ra mắt năm ngoái, ngoại hình ngọt ngào đáng yêu, tính cách hoạt bát cởi mở. Tuy ăn nhiều nhưng lại chẳng béo chút nào, có lẽ là tạng người ăn mãi không béo bẩm sinh.

Đạo diễn sắp xếp chuyên viên trang điểm làm tạo hình cho bọn họ.

Rất nhanh sau đó, tổ đạo diễn phát hiện ra một vấn đề, những khách mời được mời đến lần này yên tĩnh quá mức, chẳng sôi nổi chút nào.

Khách mời các số khác lên chương trình chụp ảnh đều cười nói hi hi ha ha đùa giỡn ầm ĩ. Còn mấy người này thì hoàn toàn như người xa lạ, ngồi cùng một phòng trang điểm cũng chẳng nói chuyện với nhau.

Phó đạo diễn tỏ vẻ lo ngại: "Độ hot thì có rồi đấy, nhưng hiệu quả chương trình có khi lại không tốt lắm đâu."

Tổng đạo diễn khá bình tĩnh: "Có độ hot là có hiệu quả, không cần lo lắng quá."

Lúc trang điểm Lâm Bội Bội vẫn không quên ăn, thỉnh thoảng lại nhét một miếng bánh quy vào miệng. Sợ ảnh hưởng đến chuyên viên trang điểm, cô nàng cũng không dám nhai mạnh, trông cứ như một con chuột hamster nhỏ.

Cô ấy mời những người khác nhưng họ đều không ăn.

Mộ Vi Lương trang điểm khá nhanh. Ngũ quan của anh vốn ưu việt, không cần tạo khối đã rất lập thể, da dẻ cũng đẹp quá mức, một chút khuyết điểm cũng không có, rất nhanh đã đến bước làm tóc.

Anh rảnh rỗi đến phát chán, dứt khoát mở game ra chơi một ván sinh tồn đơn đấu.

Lê Bán Hạ ngồi ở bàn bên cạnh phía bên phải anh, khóe mắt vô tình liếc thấy anh đang chơi game.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc