Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chạy Về Phía Bán Hạ Chương 15: Va Vào Tôi Thì Thôi Đi, Cô Còn Đẩy Tôi Nữa À?

Cài Đặt

Chương 15: Va Vào Tôi Thì Thôi Đi, Cô Còn Đẩy Tôi Nữa À?

Nhắc đến nguồn cơn ân oán giữa Mộ Vi Lương và Lăng Uyên, phải kể từ thời hai người còn học đại học. Khi đó, trường tổ chức tuyển chọn nam chính cho một vở kịch ngắn dự thi. Giảng viên hướng dẫn muốn chọn một trong hai người họ đảm nhận vai này. Mộ Vi Lương vốn không hứng thú với vở kịch, anh cũng đã nói rõ với Lăng Uyên rằng mình không có ý định cạnh tranh. Thế nhưng cuối cùng, giảng viên vẫn điền tên Mộ Vi Lương vào danh sách. Lăng Uyên vì vở kịch này mà chuẩn bị rất lâu, bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, thành thử đâm ra ghi hận trong lòng.

Mộ Vi Lương từng giải thích, nhưng Lăng Uyên không tin. Sau này khi vào nghề, Lăng Uyên không ít lần ngáng chân, chơi xấu anh. Cái thù ấy cứ thế kết lại, hai người nhìn nhau mãi chẳng thuận mắt.

Du Dương thu lại dòng suy nghĩ, thấy Mộ Vi Lương vẫn giữ nguyên tư thế nhìn chằm chằm vào điện thoại, đầu óc như đang để trên mây, bèn tò mò ghé sát lại liếc mắt nhìn, lập tức kinh ngạc thốt lên: "Anh Mộ, sao anh lại xem video về cô Lê thế?"

Âm lượng của cậu ta lớn đến mức khiến Mộ Vi Lương nhíu mày, tai nghe cũng không chắn nổi. Anh tắt màn hình, cố tỏ ra bình thản nói: "Tình cờ lướt thấy thôi."

Du Dương há hốc mồm: "Nhưng mà…"

Mộ Vi Lương liếc xéo cậu trợ lý: "Nhưng mà cái gì? Công việc giao cho cậu làm xong chưa? Xong rồi thì sắp xếp lịch trình tháng sau đi."

Du Dương lập tức "hèn" ngay: "Dạ vâng, em cút ngay đây."

Đợi ra khỏi văn phòng của Mộ Vi Lương, cậu chàng vẫn tiếp tục lẩm bẩm: "Nhưng mà anh nhìn chằm chằm video của người ta hơn nửa tiếng đồng hồ rồi, đã thế hình như còn là video của mấy tài khoản marketing bóc phốt cô ấy nữa chứ."

Kể cả là tình cờ lướt thấy thì chẳng lẽ anh ấy không nên tự kiểm điểm xem tại sao thuật toán lại đề xuất video về Lê Bán Hạ cho mình à?

Trong văn phòng.

Mộ Vi Lương mở lại điện thoại, lướt qua video vừa rồi, nhưng vài giây sau lại lướt ngược trở lại, dứt khoát ấn nút báo cáo. Lý do báo cáo: Tin đồn ác ý.

Tuy người phụ nữ Lê Bán Hạ kia có hơi đáng ghét, nhưng rõ ràng Ninh Giai Ngọc còn nhiều tâm cơ hơn. Dìm Lê Bán Hạ để nâng Ninh Giai Ngọc sao? Mắt mũi mấy người này có vấn đề cả rồi à?

Ngày ghi hình chương trình.

Tổ chương trình cho xe buýt chở thẳng các khách mời đến trước cổng một tòa lâu đài cổ.

Mặt trời đã xuống núi, màn đêm buông xuống, xung quanh bị bao phủ bởi vẻ u ám mờ ảo. Trên những bức tường cổ loang lổ rêu phong phủ đầy dây leo, ánh đèn đường tỏa ra những vầng sáng quỷ dị.

Bao quanh lâu đài là rừng cây rậm rạp, thỉnh thoảng lại có đàn chim vỗ cánh phạch phạch bay về phía chân trời.

Tất cả các máy quay đều đã vào vị trí.

Đúng bảy giờ tối, nhân viên phụ trách giám sát hình ảnh livestream mở kênh phát sóng đúng giờ. Số lượng người xem tăng vọt theo cấp số nhân, bình luận tràn ngập màn hình.

[Đến rồi đến rồi! Người đầu tiên!]

[Cuối cùng cũng đợi được đến giờ lên sóng!]

[Bầu không khí này "cuốn" thực sự!]

[Tôi thấy mùi tiền đang bốc lên! Tổ chương trình giàu quá!]

[Chỉ thích chủ đề kinh dị thôi! Không sợ không xem!]

[Chồng yêu Mộ Vi Lương của em đâu? Làm ơn cho chồng em lên hình nhiều chút!]

[Đến đây vì anh Lăng, hóng quá!]

[Trừ Lê Bán Hạ ra thì khách mời nào tôi cũng mong chờ…]

[Lê Bán Hạ không cần lên hình đâu, cảm ơn…]

Ống kính chuyển sang phía các khách mời.

Lâm Bội Bội rùng mình một cái, xoa xoa cánh tay: "Tập đầu tiên đã chơi chủ đề kinh dị rồi á? Chẳng phải tổ chương trình bảo không đáng sợ sao?"

Lăng Uyên thẳng thắn nói: "Lời của tổ chương trình nghe cho vui thôi, chẳng có câu nào thật đâu."

Lâm Bội Bội tức tối cắn một miếng táo, phát ra tiếng "rộp" giòn tan: "Là do em quá ngây thơ!"

Lăng Uyên ngạc nhiên nhìn cô: "Em lấy đâu ra quả táo thế?"

Lâm Bội Bội: "Em xin bác tài xế đấy."

Lăng Uyên: "…" Đến quả táo của tài xế mà em cũng không tha?

Nhân viên công tác đi tới phát cho mỗi người một chiếc bịt mắt: "Mọi người đeo bịt mắt vào nhé, xếp hàng theo thứ tự."

Ninh Giai Ngọc hỏi: "Trong các vị ai gan dạ đi đầu tiên nào?"

Lăng Uyên lập tức tiếp lời: "Mộ Vi Lương to gan lớn mật, để cậu ta đi đầu."

Mộ Vi Lương không có ý kiến: "Được, vậy cậu chốt đoàn đi."

Lăng Uyên gật đầu: "Được thôi."

Lâm Bội Bội vội vàng nói: "Vậy em đứng áp chót nhé! Em nhát gan lắm!"

Chỉ còn lại Ninh Giai Ngọc và Lê Bán Hạ nhìn nhau, Ninh Giai Ngọc hỏi: "Bán Hạ, cậu đi thứ hai hay thứ ba?"

"Mình sao cũng được."

"Vậy cậu đi trước mình nhé?"

"Được."

Lê Bán Hạ lờ mờ đoán được Ninh Giai Ngọc đang tính toán điều gì. Dưới ống kính máy quay, đi quá gần Mộ Vi Lương chẳng phải chuyện tốt lành gì, rất dễ bị fan của anh công kích.

Thế nên Lê Bán Hạ chẳng dám nắm chặt áo Mộ Vi Lương, chỉ dám túm rón rén một góc áo bé xíu.

Cả đoàn đeo bịt mắt, đi theo sự hướng dẫn của nhân viên về phía trước. Càng đến gần lâu đài, những âm thanh rùng rợn càng rõ mồn một, thậm chí còn ngửi thấy những mùi lạ lùng.

Nhắm mắt lại càng khiến người ta cảm nhận rõ sự âm u xung quanh.

Lâm Bội Bội hít hít mũi: "Sao có mùi máu tanh thế này? Tổ chương trình không cần làm giống thật đến mức ấy chứ?"

Mộ Vi Lương nói: "Chỉ là mùi rỉ sắt thôi."

"Được rồi." Lâm Bội Bội vẫn hơi sợ, quay đầu lại nói với Lăng Uyên: "Anh này, anh nắm chặt chút nhé, em sợ anh đi một hồi rồi mất hút luôn đấy."

Lăng Uyên nghẹn lời: "Em nói chuyện bớt dọa người được không? Cái gì gọi là đi một hồi rồi mất hút?"

Lúc này, khu bình luận cười như điên.

[Hahahaha cười chết tôi, làm như hồn ma bóng quế hay sao mà đi một hồi rồi mất hút.]

[Trước đây sao không phát hiện ra Lâm Bội Bội thú vị thế nhỉ, hợp đi show giải trí ghê!]

[Tự dưng thấy "đẩy thuyền" Lâm Bội Bội với Lăng Uyên là sao ta?]

Cánh cổng lớn của lâu đài từ từ mở ra, tiếng xích sắt va vào nhau leng keng vang lên, hòa cùng tiếng gió rít thê lương, cảm giác áp bách ập thẳng vào mặt.

Nhân viên nhắc nhở: "Phía trước có bậc thang, mọi người cẩn thận."

Lời vừa dứt chưa được bao lâu thì Ninh Giai Ngọc đã vấp chân, va vào Lê Bán Hạ ở phía trước. Lê Bán Hạ vốn dĩ đã nắm không chắc, cơ thể không có điểm tựa, lập tức mất thăng bằng lao thẳng vào lưng Mộ Vi Lương.

Mùi gỗ sam lạnh nhàn nhạt trên người anh xộc vào mũi.

Lê Bán Hạ chẳng màng đến cái trán đang đau điếng vì va đập, vội vàng tránh xa Mộ Vi Lương. Nhưng chỗ cô đứng chật hẹp, không có không gian lùi lại, thế là theo phản xạ có điều kiện, cô đẩy nhẹ người phía trước một cái.

Dáng vẻ ấy hoàn toàn là kiểu tránh còn không kịp.

Mộ Vi Lương: "?"

[Lê Bán Hạ: Tôi không phải, tôi không có, mọi người nghe tôi giải thích!]

[Cô gái này khôn ra rồi đấy.]

Mặc dù cú đẩy của Lê Bán Hạ chẳng đau chẳng ngứa, nhưng Mộ Vi Lương vẫn thấy khó chịu, anh quay người lại nói: "Va vào tôi thì thôi đi, cô còn đẩy tôi nữa à?"

Anh là thú dữ hay là virus bệnh dịch chắc?

Lê Bán Hạ vừa rồi cũng chỉ là hành động trong vô thức, cô lúng túng giải thích: "Xin lỗi, tôi đứng không vững."

Ninh Giai Ngọc cũng áy náy lên tiếng: "Ngại quá, là do mình bị vấp, mọi người không sao chứ?"

Mộ Vi Lương khẽ nhíu mày một cái rất khó nhận ra, giọng bình thản: "Không sao."

Sau khúc nhạc đệm nhỏ đó, nhân viên đưa họ đến sảnh lớn của lâu đài rồi rời đi.

Ngay sau đó, tiếng loa phát thanh vang lên: "Mời các người chơi tháo bịt mắt."

Âm thanh còn vọng lại trong phòng ăn rộng lớn.

Lê Bán Hạ tháo bịt mắt, nhìn quanh bốn phía.

Đây là một tòa lâu đài mang phong cách Pháp của thế kỷ trước với nội thất tráng lệ, những bức bích họa tinh xảo vô cùng, bộ đồ ăn bằng bạc sáng loáng, chân nến hoa lệ, ánh nến chập chờn… dường như có thứ gì đó đang dần thức tỉnh sau giấc ngủ say.

Lâm Bội Bội liếc mắt liền thấy trái cây trên bàn, tiện tay cầm một quả chuối bóc ra ăn, sau đó mới phát hiện bên cạnh có một tấm thẻ nhiệm vụ: "Hóa ra hôm nay không phải là chiến đấu đồng đội!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc