Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lê Bán Hạ cau mày: "Sao tôi lại gà chứ?"
"Không phải, ý tôi là hồi mới chơi thao tác chưa thành thạo lắm thôi mà, chuyện bình thường, bình thường." Dã Quỷ vội vàng biện giải.
Lê Bán Hạ nghĩ ngợi một chút: "Mộ Cửu, cậu cũng thấy tôi gà à?"
Anh trả lời không chút do dự: "Không có, tuyệt đối không có."
[Ngọt chết tôi rồi! Mộ Cửu sau này chắc chắn là người sợ vợ! Nhìn cái khao khát sinh tồn này xem!]
[Bao giờ mới hợp tác kịch truyền thanh tiếp đây! Lương thực tinh thần của con dân hết sạch rồi!]
Dã Quỷ nhân cơ hội chuyển chủ đề: "Fan hỏi bao giờ hai người hợp tác kịch truyền thanh tiếp kìa."
Lê Bán Hạ: "Phải có kịch bản phù hợp đã, hơn nữa mấy tháng tới tôi có thể sẽ rất bận nên tạm thời chưa có ý định nhận lồng tiếng."
Tâm trạng Dã Quỷ lập tức trùng xuống: "Vậy chẳng phải là không thể tìm cậu chơi game nữa sao?"
Lê Bán Hạ: "Thỉnh thoảng vẫn được."
Dã Quỷ: "Được rồi."
"Chuyện công việc của cậu giải quyết xong rồi à?" Mộ Cửu hỏi.
Lê Bán Hạ đặt điện thoại xuống vươn vai một cái: "Ừ, xong rồi, không dễ dàng gì."
Mộ Cửu: "Coi như việc tốt thường trắc trở đi."
Lê Bán Hạ: "Ừ, cảm ơn lời chúc của cậu."
Kể từ sau cuộc điện thoại với Đạo diễn Tôn hôm đó, Mộ Vi Lương không liên lạc lại với ông ấy nữa.
Du Dương hoàn toàn không biết Mộ Vi Lương đang nghĩ gì trong lòng: "Anh Mộ, kịch bản của Đạo diễn Tôn rốt cuộc anh có nhận hay không thế?"
Mộ Vi Lương đang đọc sách, đầu cũng không ngẩng lên, giọng nhàn nhạt hỏi ngược lại: "Tôi thiếu kịch bản lắm sao?"
Đã Đạo diễn Tôn nói thế rồi, anh còn sấn tới làm gì?
Du Dương lẩm bẩm một mình: "Hèn gì, xem ra tin đồn trên mạng là thật rồi, Lăng Uyên sắp đóng nam chính."
Dứt lời, Mộ Vi Lương nhíu mày: "Ai?"
Du Dương tưởng anh không nhớ người này, bèn giúp anh nhớ lại: "Chính là đối thủ một mất một còn của anh ấy, trước đây hay tranh giành tài nguyên với anh đó."
Một năm trước Lăng Uyên ra nước ngoài tu nghiệp, trong thời gian đó rất ít xuất hiện trước công chúng, nhưng độ nổi tiếng vẫn rất cao.
Mộ Vi Lương không vui nói: "Cậu ta về lúc nào vậy?"
"Hôm qua, còn lên hot search nữa, anh không biết sao?" Du Dương nói tiếp: "Hôm nay cậu ta còn gặp Đạo diễn Tôn rồi, trên mạng đều đang đồn cậu ta sẽ đóng vai nam chính của Lại Một Mùa Xuân."
Mộ Vi Lương tìm điện thoại mở Weibo.
#LăngUyênGặpGỡĐạoDiễnTônNghị#
#LăngUyênNghiVấnThamGiaLạiMộtMùaXuân#
[Nam chính không phải Mộ Vi Lương sao? Sao lại đổi thành Lăng Uyên rồi?]
[Tôi vẫn thích Mộ Vi Lương hơn, cảm giác khí chất của anh ấy hợp với nam chính hơn.]
[Nam chính trong lòng tôi là Lăng Uyên! Anh ấy đóng tôi nhất định sẽ xem!]
[Lăng Uyên cuối cùng cũng về rồi! Mong chờ Lăng Uyên!]
Người ủng hộ Lăng Uyên cũng không ít.
Sắc mặt Mộ Vi Lương trầm xuống, thoát khỏi Weibo rồi bấm gọi cho Đạo diễn Tôn.
Chuông reo vài tiếng thì đầu dây bên kia bắt máy.
"Đạo diễn Tôn, nghe nói nam chính của Lại Một Mùa Xuân đã chốt rồi?" Mộ Vi Lương mở lời hỏi trước.
"Cậu nghe ở đâu thế? Không có chuyện đó đâu, cậu biết người tôi ưng ý nhất vẫn là cậu mà, nhưng cậu không đồng ý thì tôi cũng không thể ép buộc nên đành phải xem còn ứng viên nào phù hợp hơn không thôi." Giọng Đạo diễn Tôn đầy vẻ bất lực.
Mộ Vi Lương nói: "Tôi nhận."
Nghe vậy, Đạo diễn Tôn ngạc nhiên: "Sao cơ? Cậu đồng ý rồi hả? Không đổi ý chứ?"
"Không."
"Vậy thứ sáu tuần này cậu có rảnh không? Chúng ta ký hợp đồng chốt luôn nhé?"
"Được."
Cúp máy, Mộ Vi Lương tắt màn hình điện thoại để sang một bên, làm như không có chuyện gì tiếp tục đọc sách.
Du Dương ở bên cạnh nghe mà ngây người: "Anh Mộ, anh nhận rồi hả?"
Mộ Vi Lương "Ừ" một tiếng.
Không muốn để tên Lăng Uyên kia hưởng lợi.
Du Dương thầm phàn nàn trong lòng: Đúng là gió chiều nào xoay chiều ấy, giây trước còn bảo không diễn, giây sau đã gọi điện đồng ý rồi.
Lê Bán Hạ cũng nhận được thông báo của Đạo diễn Tôn, thứ sáu này ký hợp đồng. Bản điện tử đã gửi trước cho cô xem rồi, không có vấn đề gì thì chỉ còn thủ tục ký kết thôi.
Vẫn là chỗ cũ, khách sạn Đế Hào.
Quá trình ký hợp đồng diễn ra rất nhanh, chỉ trong vài phút.
Đạo diễn Tôn đóng nắp bút, sắp xếp lại tệp tài liệu trước mặt: "Hợp tác vui vẻ, tháng sau vào đoàn, thời gian cụ thể sẽ thông báo sau."
"Cảm ơn Đạo diễn Tôn." Lê Bán Hạ khựng lại một chút, vẫn hỏi thêm một câu: "Nam chính vẫn là Thầy Mộ chứ ạ?"
Đạo diễn Tôn cười: "Đương nhiên, lát nữa cậu ấy sẽ qua ký hợp đồng."
Cũng không uổng công ông tốn bao tâm tư.
Lê Bán Hạ không biết tại sao Mộ Vi Lương lại đồng ý, nhưng đây cũng không phải chuyện cô nên quan tâm. Chào hỏi Đạo diễn Tôn xong cô liền rời đi.
Mấy ngày nay thời tiết oi bức, cứ đến chiều là dễ buồn ngủ. Lê Bán Hạ không muốn làm đảo lộn giờ giấc sinh hoạt của mình, chiều ngủ thì tối lại mất ngủ, thế nên cô xuống sảnh khách sạn mua một cốc cà phê. Lúc thanh toán mới nhớ ra điện thoại mình đang để trong túi Từ Tư Tư, cô ấy vừa ra ngoài gọi điện thoại xử lý công việc.
"Xin lỗi, điện thoại tôi đang ở chỗ bạn, cô ấy sẽ tới ngay…"
Lê Bán Hạ chưa nói dứt lời thì bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp êm tai: "Một cốc Espresso, thanh toán cùng luôn."
Ngay sau đó, một bàn tay thon dài đưa mã thanh toán qua.
Nhân viên phục vụ quét mã, gật đầu ra hiệu: "Vâng, xin chờ một chút ạ."
Lê Bán Hạ quay đầu nhìn theo hướng giọng nói. Người đàn ông bên cạnh cũng đeo khẩu trang, dáng người cao gầy, có vẻ là một nam nghệ sĩ nào đó, nhưng chắc cô không quen. Cô cũng không thích nợ người khác, bèn lịch sự lên tiếng: "Cảm ơn anh, bạn tôi sắp tới rồi, lát nữa tôi sẽ chuyển khoản lại cho anh."
Người đàn ông khẽ cười, hạ thấp giọng nói: "Chỉ là một cốc cà phê thôi mà, chúng ta sắp là đồng nghiệp rồi, coi như kết bạn trước nhé?"
Lê Bán Hạ nghe vậy thì sững sờ, đồng nghiệp? Chẳng lẽ anh ta cũng là người trong đoàn phim?
Liên tưởng đến hot search mấy ngày trước, trong lòng Lê Bán Hạ đã đoán được phần nào: "Anh Lăng?"
Anh ta khẽ gật đầu: "Ừ."
Lê Bán Hạ hơi ngẩn người. Đạo diễn Tôn nói nam chính vẫn là Mộ Vi Lương, vậy thì Lăng Uyên chỉ có thể là nam phụ.
Không phải trên mạng đồn rằng quan hệ giữa Mộ Vi Lương và Lăng Uyên không tốt sao? Chẳng lẽ cũng là tin đồn nhảm? Nếu không thì với địa vị của Lăng Uyên sao lại chịu diễn nam phụ?
"Cà phê của hai vị xong rồi ạ." Nhân viên phục vụ đưa hai cốc cà phê đã đóng gói ra.
Lăng Uyên cầm lấy một cốc: "Tôi đi trước đây, hẹn gặp lại."
Đúng lúc này Từ Tư Tư quay lại, Lê Bán Hạ bảo anh ta đợi một chút, lấy điện thoại từ chỗ Từ Tư Tư: "Kết bạn WeChat đi, tôi chuyển tiền lại cho anh."
Lăng Uyên xoay xoay điện thoại trong tay: "Kết bạn WeChat thì được, chuyển khoản thì thôi, có lẽ lần sau cô có thể mời lại tôi."
"Đã lâu không gặp, Mộ Vi Lương." Lăng Uyên mở lời chào hỏi trước.
Biểu cảm của Mộ Vi Lương rất nhạt nhẽo, giọng nói cũng chẳng nghe ra chút cảm xúc nào: "Đúng là đã lâu không gặp."
Lăng Uyên giơ tay xem đồng hồ: "Tôi phải đi chạy lịch trình rồi, hôm nào có dịp sẽ mời cậu bữa cơm để ôn chuyện cũ."
Mộ Vi Lương cạn lời, bọn họ thì có chuyện cũ gì mà ôn với không ôn?
Từ Tư Tư ghé sát tai Lê Bán Hạ thì thầm: "Sao không khí giữa họ có vẻ kỳ quặc thế nhỉ? Chúng ta có cần qua chào hỏi không?"
Lê Bán Hạ: "Qua đó đi, sau này ở đoàn phim cũng gặp nhau suốt, không thể cứ như người lạ mãi được."
Đạo diễn Tôn còn bảo họ tiếp xúc nhiều hơn để làm quen, tiện cho việc trao đổi kịch bản, nếu không đến lúc đó sẽ khó nhập vai.
Từ Tư Tư gật đầu: "Nói cũng đúng."
Lăng Uyên đã rời đi.
Lê Bán Hạ đi tới, vừa định mở miệng chào hỏi thì Mộ Vi Lương đã hỏi trước: "Hai người quen nhau?"
Chữ "hai người" này chắc là chỉ cô và Lăng Uyên.
Lê Bán Hạ khẽ lắc đầu.
Mộ Vi Lương không nói gì nữa, chuẩn bị đi thang máy.
Lê Bán Hạ nhớ lời dặn của Đạo diễn Tôn, vội vàng lên tiếng: "Anh Mộ, chúng ta có thể kết bạn liên lạc không? Sau này…"
Chưa đợi cô giải thích xong, Mộ Vi Lương đã bước tới bên cạnh cô, hơi cúi người xuống, dùng giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe thấy mà bảo: "Có một số người vẫn thích hợp liên lạc qua chai thả trôi sông hơn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)