Mẹ Khương cũng biết chuyện này, bà lắc đầu thở dài: "Đúng là trên đời loại người nào cũng có. Năm nay con gái của chị Lưu ở khoa mẹ cũng đang ôn thi, mới có hai tháng mà con bé đã sút đi mấy cân thịt. Người ta thì đổ mồ hôi sôi nước mắt chuẩn bị, có người thi rớt mấy năm trời, vậy mà lại có kẻ đi giở trò bại hoại này, đúng là một con sâu làm rầu nồi canh."
Ngày hôm sau Khương Hành đến trường, lại nghe người ta đồn mụ Dương ngày xưa là "tiểu tam" giật chồng người khác, chẳng những cướp đàn ông của bạn học mà còn cướp luôn cả công việc của người ta. Năm đó trường học tuyển dụng giáo viên, vốn dĩ người được chọn là bạn học của mụ ta, nhưng mụ ta đã dùng quan hệ để nẫng tay trên.
Tin này là do một học sinh khối 10 nói ra, bởi vì người bị cướp vị trí năm đó chính là chị họ của cậu ấy, hồi đó hai người họ suýt chút nữa đã bàn đến chuyện cưới xin, cuối cùng đành phải thôi.
Quá mức chặt chẽ. Toàn bộ sự việc từ khi bắt đầu cho đến lúc kết thúc giống như một bài toán được giải đạt điểm tuyệt đối, có luận cứ luận chứng rõ ràng, logic chặt chẽ, các bước thực hiện không một vết gợn.
Nhưng cũng quá... quá mức trùng hợp...
Khương Hành cảm thấy dùng từ "trùng hợp" để miêu tả thì có chút không chính xác. Thực ra cô cũng chẳng rõ rốt cuộc là sai ở chỗ nào, chỉ là có một loại cảm giác, cảm giác như bên trong dường như còn có điều gì đó đã bị bỏ sót. Thế nhưng bảo cô ngồi nghĩ kỹ lại thì cô có nghĩ thế nào cũng không thông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


