Cảm giác tê dại, râm ran từ mu bàn chân chạy thẳng một mạch lên đến đại não.
Khuôn mặt Khương Hành ngay lập tức đỏ bừng lên. Nhìn thấy hành động của cậu, trong một thoáng cô thậm chí còn không dám đối diện với ánh mắt của cậu, ấp úng mãi nửa ngày trời: "Cậu... cậu... miệng cậu thối chết đi được."
Cố Tu Hạc bật cười: "Không thối, thơm lắm."
......Cố Tu Hạc đưa Khương Hành về xong rồi quay lại nhà thuê thì trời đã hơn sáu giờ chiều.
Trời hơi sẩm tối, căn phòng cậu thuê hiện tại tốt hơn trước một chút vì có điều hòa và sàn cũng được lát gạch men. Thực ra đối với cậu thì tốt hay xấu đều như nhau, cậu vốn không mấy quan tâm đến chuyện này, chỉ là nghĩ đến việc thỉnh thoảng Khương Hành có thể sẽ ghé qua.
Phòng thuê nằm ở tầng một, rộng khoảng năm mươi mét vuông và còn nhỏ hơn cả nơi cậu thuê trước đó. Chủ nhà là một người đàn ông ngoài bốn mươi cho cậu thuê với giá hai trăm tệ một tháng. Sở dĩ giá rẻ như vậy là vì bà cụ từng sống ở đây đã qua đời, căn nhà muốn bán cũng chẳng ai mua. Chuyện này ông chủ nhà không hề nói với cậu mà là do hàng xóm trên lầu kể lại.
Nhưng nụ cười ấy chợt tan biến khi cậu nhìn thấy một người đàn ông đang đứng ở cửa phòng thuê.
Người đàn ông mặc một bộ quần áo đầy những mảnh vá và trông rất bẩn thỉu. Dù là chất vải màu xám đen nhưng vẫn có thể nhìn ra những vết bẩn lem luốc trên đó. Người này có một khuôn mặt trông rất thật thà, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy trong mắt hắn ta đang lóe lên những tia nhìn đầy toan tính.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


