Khương Hành bực bội nói: “Sợ cô ta, sợ cô ta được chưa hả!”
Tay cô bực mình đẩy cái khuôn mặt đang áp sát lại của cậu ra.
Cố Tu Hạc bật cười, bàn tay to lớn đang đặt ở eo đột nhiên trượt lên trên, sau khi bóp nhẹ một cái thì cậu mới khàn giọng hỏi: “Vậy tại sao lại không sợ tớ?”
Khương Hành thẹn quá hóa giận gạt tay cậu ra: “Cậu mà còn thế nữa là tớ giận thật đấy!”
Cậu hơi nâng cằm lên rồi hôn nhẹ vào khóe miệng cô: “Ngoan, để tớ thương em.”
“...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

