Ánh mắt của người khác đối với cậu ra sao vốn dĩ không quan trọng, những lời đàm tiếu cậu cũng chỉ coi như gió thoảng mây bay. Cậu tham gia cái đại hội thể thao đó cũng chỉ là muốn làm cho danh tiếng của mình nghe lọt tai hơn một chút mà thôi.
Ít nhất thì khi ở bên cạnh cô, cậu có thể đường đường chính chính bước đi trước mặt mọi người.
Tuy nhiên Cố Tu Hạc vẫn tỏ vẻ trầm mặc đúng lúc. Cậu nhìn Khương Hành một cái rồi lại quay đầu đi tiếp tục viết bài.
Cô lo lắng đến mức gãi gãi đầu. Chuyện này nếu đổi lại là cô thì có lẽ cô đã tức đến phát khóc rồi. Bị giáo viên sỉ nhục trước mặt cả lớp, lại còn lôi vết thương đau lòng nhất của mình ra để nói thì sức đả kích lớn tới nhường nào.
“Cậu đừng buồn nữa. Giáo viên này xấu tính lắm, tớ cảm thấy cô ta cố ý nhắm vào cậu, để làm ảnh hưởng đến tâm lý khiến thành tích của cậu giảm sút đấy. Cậu đừng có trúng kế của cô ta.”
“Ừ.”
Nam sinh khẽ đáp lại một tiếng.
Nhưng trông cậu vẫn không có vẻ gì là đã được an ủi cả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
