Trong ký túc xá chỉ có hai người bọn họ, Khương Hành lại ngồi trên giường đợi cậu thu dọn đồ đạc vì nghĩ rằng cậu sắp đưa mình ra ga tàu.
Khương Hành sững sờ, kinh ngạc nhìn cậu.
“Cậu làm cái gì vậy? Tôi muốn đi ra ga tàu hỏa.”
Động tác mặc quần áo của Cố Tu Hạc vẫn không dừng lại.
Khương Hành đã hiểu ý của cậu là gì rồi, cậu căn bản không hề muốn đưa cô đi. Trong lòng cô đột nhiên dâng lên một nỗi uất ức, đôi mắt cũng theo đó mà đỏ hoe.
Cô đứng dậy định lấy ba lô của mình: “Tôi tự đi.”
Nào ngờ vừa mới đứng lên đi được hai bước thì cánh tay đã bị người phía sau dùng lực giữ chặt lấy.
Cơn nóng nảy của Khương Hành cũng bùng lên, cô vung tay hai lần nhưng không thoát được, bèn quay đầu lại giận dữ lườm cậu.
Nhưng sắc mặt của Cố Tu Hạc còn đáng sợ hơn, hay nói đúng hơn là cô chưa bao giờ thấy một mặt này của cậu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)