Bước chân Cố Tu Hạc rất rộng nên rất nhanh người đã biến mất, Khương Hành lo lắng chạy bước nhỏ đuổi lên, xung quanh đều là các công trình đang xây dựng, lúc rẽ vào một góc cô đột nhiên bị một lực đạo cực lớn mạnh mẽ kéo sang một bên, sau đó cơ thể cao lớn của chàng trai nhanh chóng áp sát tới.
Khương Hành đang ngơ ngác dường như cảm nhận được điều gì đó, cô bỗng trợn to mắt muốn lắc đầu từ chối: "Ưm..."
Chàng trai khẽ cười một tiếng, âm thanh như sương như khói lướt qua bên tai Khương Hành, ngay sau đó là lực đạo mãnh liệt hơn và bá đạo vô cùng.
Mọi quyền kiểm soát đều nằm ở trên người cậu chứ không phải cô.
Cứ như vậy không biết đã trôi qua bao lâu, cho đến khi Khương Hành dần lấy lại tinh thần thì chàng trai đã bao dung buông tha cho cô, nhưng môi vẫn chưa rời khỏi cánh môi cô, bốn cánh môi dán chặt lấy nhau, đôi mắt thâm trầm của cậu nhìn cô chăm chú.
Cậu dùng giọng nói khàn khàn hỏi: "Cậu đến tìm tôi làm gì, tôi là gì của cậu?"
Khương Hành vẫn còn hơi ngơ ngác, cô đờ đẫn ngước mắt nhìn cậu, sau đó đôi mắt dần dần có tiêu cự, giống như chợt nhớ ra chuyện gì đó nên giơ tay định đánh người.
Nhưng lúc này toàn thân cô đều mềm nhũn, đến cả sức lực để nhấc tay lên cũng không có, chứ đừng nói đến việc đánh người.
Cô cũng nhìn thấy bộ dạng thảm hại của chính mình nên mắt đỏ hoe, vừa xấu hổ vừa tức giận.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
