Tuy nhiên dù có những bài không biết làm nhưng cô cũng không muốn hỏi Cố Tu Hạc.
Người này bây giờ giống như biến thành một người khác vậy. Trước mặt mọi người cậu vẫn lầm lì ít nói, không khác gì trước đây, nhưng chỉ cần không có ai hoặc không ai chú ý tới họ là cậu liền trở nên vô cùng gợi tình, thậm chí trong giờ học còn lén lút nắm tay cô dưới gầm bàn.
Đúng là gan to bằng trời.
Điều quá đáng nhất là tên này quản rất rộng, cậu không cho phép cô nói chuyện nhiều với những bạn nam khác, thậm chí ngay cả khi cô vô ý nhìn người khác thêm một cái là cậu cũng không vui.
Đúng là có bệnh mà!
Giờ ra chơi, hiếm khi Khương Hành lấy sách bài tập ra làm. Bài tập về nhà tuần trước giáo viên giao cô vẫn chưa làm xong, có vài câu khá khó, lúc đó cô còn nghĩ đợi Cố Tu Hạc quay lại sẽ hỏi cậu, còn bây giờ cô quyết định tự mình suy nghĩ.
Sau khi nói xong, Cố Tu Hạc hỏi cô: “Hiểu chưa?”
Khương Hành vô cùng cao ngạo lườm cậu một cái: “Đúng là lo chuyện bao đồng, vốn dĩ tớ đã biết làm rồi.”
Cố Tu Hạc bị dáng vẻ vô ơn này của cô làm cho buồn cười.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

