Có lẽ vài ngày nữa sẽ đến, cũng có thể sau này sẽ không bao giờ đến nữa.
Gương mặt Mục Cảnh Sơ đen kịt đến mức gần như có thể nhỏ ra mực.
Khương Hành không còn tâm trí đâu mà để ý tới cậu ta, cô xoay người bỏ đi.
Chiều tan học, Khương Hành lại đến phòng thuê của Cố Tu Hạc tìm người nhưng phát hiện phòng đã khóa chặt, bên trong không có ai.
Cô về nhà tìm bà nội Vương ở tầng dưới thì bà cũng bảo Cố Tu Hạc hôm nay gọi điện cho bà, nói sau này không đến nữa.
Khương Hành nhìn chiếc điện thoại gọi mãi không thông, trong lòng chợt dâng lên một nỗi buồn khó tả, rõ ràng cậu chẳng làm gì sai cả nhưng người bị tổn thương luôn luôn là cậu.
Ngày hôm sau, Khương Hành đến trường vẫn không thấy Cố Tu Hạc, nhưng lại gặp Tạ Sầm vào buổi trưa.
Cậu ta đứng ở cổng trường, cô ra ngoài hơi muộn nên cổng trường không có mấy người, vì vậy cô liếc mắt một cái đã nhìn thấy cậu ta.
Chàng trai đã nhuộm đen và cắt ngắn tóc, quần áo cậu ta mặc cũng là kiểu dáng bình thường, cậu ta nhìn cô và hỏi: "Khương Hành, chúng ta có thể làm lại từ đầu không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


