Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tần Hành xoa xoa mồ hôi trên mặt, đột nhiên cảm giác trên mặt có đồ vật gì. Hắn theo thói quen sờ soạng một chút thì thấy được một tờ giấy mỏng mỏng.
"Lâm Vu, tờ giấy này là gì vậy?"
Lâm Vu lấy từ túi khăn giấy ra, tinh tế nhìn các chữ được in trên tờ giấy, sắc mặt càng ngày càng đỏ.
Tần Hành nghiêng thân mình hướng về phía trước, lại nhìn thấy tờ giấy ghi "Tránh thai, phá thai mời tới bệnh viện XX."
Nhìn hàng chữ kia một lúc, khóe miệng của hắn chậm rãi nhếch lên: "Tờ giấy cậu lấy đâu ra đây?"
Lâm Vu cắn cắn khóe môi: "Tối qua khi trở về, ở cổng trường học có người phát tờ rơi đưa cho tôi."
Lúc ấy cô vội vã về ký túc xá cũng không để ý mấy liền nhận lấy rồi tiện tay nhét vào trong cặp luôn.
Tần Hành à một tiếng.
Lâm Vu: "..."
...
Lời tác giả:
Tần Hành: Về sau người lạ đưa đồ, không nên tùy tiện nhận lấy nha.
Lâm Vu: "..."
A, cậu cũng quản hơi nhiều rồi đó.
...
Lâm Vu tâm sinh lý phát triển kém hơn các bạn cùng lứa chút xíu, lại là lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy, đã vậy còn là trước mặt bạn nam học cùng lớp, sắc mặt cô càng lúc càng xấu hổ, cuối cùng mới bình tĩnh lại. Cô không nói lời gì, quay đầu tiếp tục làm bài tập.
Tần Hành chà xát mặt, đem khăn giấy lau mặt sạch sẽ.
Trong nhất thời, phòng học yên tĩnh. Hắn dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn bóng lưng Lâm Vu. Hôm nay là cuối tuần, cô không mặc đồng phục, mà vẫn như cũ mặc áo ngắn tay cùng quần bò.
Hắn lấy chân của mình đá đá vào ghế bên trên: "Hóa học câu thứ 2 đếm ngược lên đáp án là gì?"
Lâm Vu nhéo nhéo mi: "..."
Cô lấy sách bài tập ra, lật lật vài tờ, xoay người đưa cho hắn lần nữa.
Tần Hành tự nhiên cảm cô đang kiềm chế bực bội, không nói chuyện cùng hắn nữa.
Thật buồn cười, hỏi mượn cô bài tập, mượn sách chơi chơi vậy mà cô đều cho mượn. Hắn xem hết trình tự giải bải tập kia, khép vở lại, nhưng mà không có lập tức trả lại cho cô, ánh mắt rơi vào nhãn vở ở trên quyển vở, trên đó có một chữ viết tinh tế thanh tú.
Lâm Vu.
Hắn lục lọi trong ký ức của mình, không có chút ấn tượng nào với cái tên này. Người phía sau không có động tĩnh. Tần Hành xuất hiện phía sau cũng là ngoài ý muốn, bất quá với Lâm Vu cũng chỉ là một cái chớp mắt.
Gió đêm nhẹ nhàng thổi, trong không khí tựa hồ cũng xen lẫn một chút mùi mồ hôi. Hương vị nam tính của tuổi trẻ để cho người ta tự nhiên phải mặt đỏ tim run. Cô cúi đầu,
Tóc đuôi ngựa rũ xuống tai trái.
Trong phòng học từng tiếng từng tiếng lật sách xào xạc.
Tần Hành đại vương tử ngồi dung dung ở đằng kia, cùng toàn bộ hoàn cảnh này có vẻ hơi không hợp nhau cho lắm. Hắn lẳng lặng mà nhìn cô, đột nhiên phát hiện một chuyện thú vị.
Tai phải của Lâm Vu có bấm lỗ tai, trường học quản học sinh rất nghiêm, bấm lỗ tai là tuyệt đối không cho phép.
Ờ, mà cô là thiếu nữ ở Miêu tộc mà, tự nhiên sẽ có điểm khác biệt thôi.
Tần Hành bĩu môi, tay mò đến ngăn kéo rút ra cái tai nghe, kết quả lấy ra mấy phong thư, còn có mấy cái hộp màu hồng.
Hắn nhíu nhíu mày, lúc đứng dậy, cái ghế trên mặt đất đổ gây ra tiếng vang chói tai. Mọi
Khương Hiểu cùng Lâm Vu quay người, ghép nhóm vói Tần Hành cùng Tôn Dương.
Tôn Dương cướp lời nói: "Tớ chọn A."
A có thoại ít nhất, cũng dễ nhớ kỹ nhất.
Khương Hiểu bưng lấy sách, nhỏ giọng dò hỏi: "Tớ không có chuẩn bị bài, tớ chọn D nhé?"
Hai người cùng nhau nhìn Lâm Vu và Tần Hành.
Phát âm của Lâm Vu là một nhược điểm cực kỳ lớn, giáo viên ở nông thôn trình độ có hạn, việc cô học Anh ngữ đã phải bỏ ra rất nhiều thời gian, phát âm được đại khái chỉ được 70%.
Tần Hành: "Tớ chọn B."
Hắn nhìn về phía Lâm Vu: "Có vấn đề gì không?"
Lâm Vu không có ý kiến. B là người có thoại nhiều nhất.
Tần Hành: "Vậy bắt đầu đi."
Tôn Dương: “Do you like traveling?”
(Bạn có thích đi du lịch không?)
Khương Hiểu: “Sure! I really like it! Travel can widen our knowledge of geography.”
(Chắc chắn rồi! Tôi rất thích! Đi du lịch có thể mở mang kiến thức địa lý của tôi.)
Tần Hành: “Travel is the best way of pastime. We can enjoy eating various foods and seeing beautiful sceneries.”
(Đi du lịch là một cách giải trí tuyệt vời. Chúng ta có thể thưởng thức nhiều món ăn khác nhau và ngắm nhìn những phong cảnh tuyệt đẹp.)
Lâm Vu: “What is your choice? By oneself or traveling in a group organized by travel agencies?”
(Lựa chọn của bạn là gì? Bạn đi du lịch một mình hay theo nhóm do công ty du lịch tổ chức?)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















