Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chào Anh, Bác Sĩ Tần Chương 10: Tôi Làm Sai Gì À?

Cài Đặt

Chương 10: Tôi Làm Sai Gì À?

Tần Hành: “I prefer by myself. For the single traveler, the greatest advantage is freedom.”

(Tôi thích đi một mình. Lợi thế lớn nhất đối với người đi du lịch một mình, chính là sự tự do.)

Tôn Dương: “You are so brave....”

(Bạn thật can đảm. . .)

Sau năm sáu phút đối thoại, mọi người rất nhanh liền nhớ kỹ, bất quá lần này phát âm ở các trình độ khác nhau, thấy rõ ràng. Bình thường làm bài là một chuyện, mở miệng ra nói lại là một chuyện khác.

Lâm Vu phát hiện, ngữ điệu của Tần Hành chuẩn âm, cùng với người nước ngoài không có mấy khác biệt vậy, cô còn tưởng rằng mình đang nói chuyện với người nước ngoài cơ.

Tần Hành: "Cứ như vậy đi. Mọi người đem câu của mình nhớ thật kỹ, nhớ ngữ pháp đừng sai nhé."

Tôn Dương: "Chưa chắc là đến nhóm chúng ta mà."

Tần Hành nhìn thoáng qua Lâm Vu.

Lâm Vu: "Tôi làm sai gì à?"

Tần Hành: "Dáng dấp của tôi rất đáng sợ sao?"

Ba người khiếp sợ mà nhìn hắn.

Tần Hành: "Bối cảnh trong cuộc đối thoại như vậy mà cậu cũng không nhìn tôi một chút, như vậy chúng ta làm sao mà phối hợp?"

Khương Hiểu nhìn một: "Tần Hành, làm sao mà tiếng anh của cậu lại tốt như vậy?"

Lâm Vu cũng tò mò, ánh mắt không để lại dấu vết mà nhìn hắn.

Tần Hành nói: "Hồi tớ còn học mẫu giáo, mẹ tớ đăng ký ngay trên mạng cho tớ 1 khóa học, mỗi tuần cũng sẽ cùng người nước ngoài luyện tập giao tiếp."

Khương Hiểu thở dài một hơi: "Hồi cậu học nhà trẻ đã vất vả như vậy rồi sao, còn tớ hồi đấy thì ngày nào cũng chơi."

Lâm Vu đáy mắt lóe lên một tia kinh ngạc rồi biến mất, mới mẫu giái đã học tiếng anh, khó trách phát âm lại tốt như vậy.

Cô giáo Đào vỗ vỗ tay: "Chuẩn bị xong chưa? Tôi sẽ mời hai nhóm đi lên làm làm mẫu."

Bà nhìn lướt qua phía dưới: "Nhóm của Thẩm Nghi Đình."

Thẩm Nghi Đình là học sinh đại diện lớp Anh ngữ, từ vừa thốt ra khỏi miệng đã khiến các bạn học khâm phục.

Lâm Vu nhìn lướt qua trên bục giảng, hơi nheo mắt. Thẩm Nghi Đình không chỉ có phát âm tốt, lại còn rất tự nhiên qua các hành động, điểm này rất đáng khen.

Cô giáo Đào nhẹ gật đầu: "Rất tốt. Bốn người phối hợp rất tốt, không có ai phạm sai lầm, mà phát âm của Thẩm Nghi Đình rất thuần khiết."

Thẩm Nghi Đình từ hồi tiểu học đã bắt đầu tham gia mấy cuộc thi tiếng Anh, đã từng đạt giải phát âm tốt nhất, cái bài tập phát âm nho nhỏ hôm nay đối với cô là không đáng kể chút nào.

"Nhóm kế tiếp."

Cô giáo Đào nhìn một lần quanh lớp, nói: "Lâm Vu..."

Thời khắc đó, Lâm Vu đứng dậy, ba người kia cũng tự giác đứng lên.

Tôn Dương còn lẩm bẩm một câu: "Chúng ta phải đi! Đen thật lại còn bị gọi lên!"

Có nhóm đầu tiên đã đọc bài, nhóm thứ hai biểu hiện hơi có vẻ bình thường. Ngoại trừ Tần Hành, ba người khác mặc dù đều có thể đọc, bất quá phát âm vẫn thiếu sót một chút, nhất là Lâm Vu.

Cô giáo Đào nói: "Ngữ pháp đều không có gì sai, cần luyện tập thêm phát âm. Có thể trong các cô cậu có người cảm thấy luyện phát âm là tốn thời gian, còn tôi lại không thấy như thế. Học Anh ngữ không chỉ là để thi cử, nếu bây giờ các em còn có phát âm tốt nữa thì sẽ trợ giúp cho việc học tập sau này."

Lâm Vu lẳng lặng nhìn bảng đen, phát âm tiếng Anh không tốt, cô cũng không cảm thấy có cái gì mất mặt. Mỗi người đều có điểm xuất phát không đồng dạng, chỉ là cô không biết làm sao mới có thể luyện phát âm tốt đây.

Vào giờ nghỉ ngơi giữa tiết, Lâm Vu ngồi chỉnh bài tập, Khương Hiểu ngoẹo đầu, lại gần hỏi nhỏ giọng nói: "Lâm Vu, cậu thích Tần Hành à?"

Lâm Vu sững sờ: "Không có."

Khương Hiểu: "Thế nhưng tớ cứ có cảm cậu đối với cậu ấy cứ là lạ."

"Có à?"

"Cậu không phát hiện đấy thôi, mỗi lần cậu có việc cần nhờ đều chỉ nhờ Tôn Dương."

Lâm Vu: "..."

"Cậu chưa từng chủ động nói chuyện với Tần Hành, như cái lúc vừa nãy ý, giữa hai người một điểm thích ứng cũng không có."

Lâm Vu: "Khả năng là tớ không có thích ứng đi."

Khương Hiểu: "Cậu không cần thẹn thùng, Tần Hành lớn lên so với mấy đứa con trai khác đúng là đẹp hơn một chút, nhìn nhiều sẽ thành quen thôi."

Lâm Vu: "..."

Khương Hiểu: "Đi thôi, đi học thể dục."

Đến cấp ba, khóa thể dục thật sự rất xa xỉ. Nam sinh đã sớm chạy đến sân bóng chơi bóng, nữ sinh túm năm tụm ba ngồi trên bãi cỏ nghỉ ngơi. Lâm Vu chạy bộ dọc ở trên thao trường. Lúc cấp hai trường cũng cô có sân thể thao, chỉ là xếp thành từ những cục đá thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc