Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Đừng để gánh nặng gì trong lòng, nếu không phải mẹ con cứu Đình Đình từ tay bọn buôn người thì bây giờ chẳng biết nhà chúng ta biến thành cái dạng gì rồi. Đương nhiên là chúng ta phải đối tốt với con, vì con là một đứa trẻ ngoan."
Bà Thẩm trìu mến xoa xoa tóc của cô, Lâm Vu rất xinh, mặt mày bây giờ còn chưa có dậy thì hết, tương lai nhất định xinh đẹp giống mẹ. Mẹ của Lâm Vu là Lâm Sam, khi Lâm Vu mới sinh ra chưa được bao lâu thì cha cô qua đời, Lâm Sam vì thương tâm quá mức nên mang theo con đi vào Tấn thành nam bộ, sống ở một tiểu thôn vâng vẻ.
Lâm Vu ở Thẩm gia chờ hai ngày trôi qua, đến cuối tuần lúc buổi chiều Thẩm gia lái xe đưa cô đến trường học.
Thẩm Nghi Đình đưa cô mấy quyển sách tham khảo, đều là do giáo viên có tiếng biên soạn. Mà bà Thẩm lại đưa cho cô một túi đồ ăn lớn. Người Thẩm gia đối với cô tốt như vậy, nhưng chẳng hiểu sao trong nội tâm cô lại sinh ra áp lực. Mẹ cô từ nhỏ đã dạy rằng không được dựa dẫm vào người khác quá nhiều, không được tham luyến ân huệ với người khác. Ký túc xá hiện tại chỉ có một mình Trần Đồng, cô gái này cũng là từ dưới ngoại ô huyện thi lên nhất trung, một tháng mới về nhà một lần.
"Mấy cậu ấy đều ra ngoài, vẫn chưa về."
Lâm Vu đem đồ đạc cất đi kĩ lưỡng.
Trần Đồng làm mặt hâm mộ: "Nhiều đồ ăn thật đấy."
Đúng thật, không chỉ nhiều mà còn rất đắt. Riêng này một hộp cherry đã hơn hai trăm. Lâm Vu nhìn giá mà mặt khiếp sợ. Ở núi Đông Lăng mỗi khi mùa hè đến, trên cây đều sẽ xuất hiện mấy quả màu đỏ, người trong thôn đều gọi cái đó là quả anh đào. Khi bọn học sinh bọn cô đi học về thường hay hái trên cây xuống mấy quả, vừa đi vừa ăn, mà kỳ thật quả này hương vị cũng không ngon, chát chát, thế nhưng khi nhớ lại thì thật đáng hoài niệm.
Trần Đồng: "Gia đình cậu đối với cậu thật tốt."
Lâm Vu không đáp lại: "Cậu định đi lên lớp rồi tự học sao?"
Trần Đồng gật đầu: "Đi chứ. Hôm nay lúc đầu tớ dự định đi mua mấy quyển sách bài tập, nhưng đi tiệm sách nhìn một chút thì giá quá cao mà lại còn không có chiết khấu."
Trước đó Lâm Vu cũng nhìn qua, một bản giáo phụ đều bốn mươi năm mươi, cô căn bản là mua không nổi.
Đầu tháng chín, thời tiết ban ngày của Tấn Thành vẫn khô hanh như cũ nhưng mà đến tối sẽ dịu đi một chút.
Hai người cầm áo khoác đồng phục đi đến phòng học.
Trần Đồng: "Nghe nói cuối tháng sẽ có một kì thi sát hạch."
Lâm Vu: "Là trưởng ban nói như vậy."
Trần Đồng: "Lâm Vu, cậu có cảm giác là có lắm người học cái gì cũng dễ dàng, tan học thường hay chơi mà kết quả học tập thành tích vẫn tốt không?"
Ánh nắng chiều rải khắp nơi. Hai người đi đường ngay gần sân bóng rổ của trường, một đám thiếu niên đang chơi bóng.
Chung quanh nam nữ đều chụp lên tay đến, từng tiếng vang lên liên tiếp.
"Tần Hành thật là lợi hại nha, học giỏi, dáng dấp lại đẹp trai nữa."
Trần Đồng nói.
Lâm Vu nhẹ nhàng mở miệng: "Đi."
Tần Hành cùng đồng đội thắng, hắn ngửa đầu tu nước ừng ực, mồ hôi ở thái dương từng giọt một giọt một chảy xuống.
Khuất Thần vỗ vỗ vai của hắn: "Hai tháng nghỉ không chơi bóng mà cũng tệ lắm nha."
Tần Hành uống sạch chai nước, tiện tay vứt vỏ vào trong thùng rác." Tớ vào trong lớp một tí đây."
"Không phải cậu nói muốn về tự học buổi tối à?"
"Lấy đồ, cậu đi trước đi, đừng chờ tớ."
Khuất Thần khoát khoát tay: "Ngày mai gặp."
Tần Hành đi vào phòng học bằng cửa sau, Lâm Vu đang ngồi tại chỗ ngồi của mình. Hắn ngồi tại chỗ mười phút, cô tựa hồ cũng không để ý là có người vào. Lâm Vu đang làm bài mà giáo viên dạy hóa học vừa giao cho cô vào thứ sáu, độ khó vượt xa nội dung trong sách giáo khoa. Đợi cô giải nốt xong câu hỏi cuối cùng, thân thể cô dựa về đằng sau, nhẹ nhàng buông lỏng chính mình.
Tần Hành thị lực tốt, thấy rõ cô đang làm đề. Chỉ là học sinh giỏi đều không có phát giác được chỗ ngồi phía sau mình có người đến sao? Hắn đưa tay giật giật bàn của mình. Lâm Vu giật mình, cái tóc đuôi ngựa hất lên, xẹt qua mặt Tần Hành. Tần Hành ngửi thấy cái mùi thơm nhàn nhạt của dầu gội đầu.
Lâm Vu quay đầu, nhìn hắn một chút. Tần Hành đưa tay lau lau mặt mình: "Cậu có khăn tay không?"
Lâm Vu: "..."
Cô tiện tay mò khăn giấy để trong cặp ra, rút mấy tờ giấy rồi đưa cho hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















