Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chào Anh, Bác Sĩ Tần Chương 7: Cậu Bảo Đến Thăm Nhà Của Người Ở Ban Nào?

Cài Đặt

Chương 7: Cậu Bảo Đến Thăm Nhà Của Người Ở Ban Nào?

Hắn lạnh như băng ném hai chữ: "Xin phép bỏ quyền."

Còn một giao lộ, Tần Hành liền muốn về nhà. Xe đạp rẽ ngoặt, hắn đột nhiên đè lại phanh lại: "Cậu bảo đến thăm nhà của người ở ban nào?"

Khuất Thần: "Gì cơ?"

Hắn chậm nửa nhịp: "Cậu cũng biết đấy, cùng trường với chúng ta, Tôn Sơ Văn."

Hắn khẽ hừ một tiếng: "Tớ cũng đến."

Lâm Vu cùng Khương Hiểu tạm biệt nhau, cô đi vào đường cái đối diện. Xe của Thẩm gia đã đợi được mười phút. Anh em Thẩm gia đều đang ở trên xe. Lâm Vu lên xe: "Thật xin lỗi, để mọi người phải chờ lâu."

Cô hướng phía Thẩm Nghi Đình gật gật đầu, lại chào Thẩm Nghi Hành một tiếng.

Thẩm Nghi Hành mở miệng: "Không có việc gì hết. Đã quen ở trường chưa?"

"Rất tốt ạ."

Từ sau khi học ở nhất trung thì cuộc sống sinh hoạt của cô tốt hơn trước nhiều lắm.

"Anh nghe Đình Đình nói em được làm đại diện học sinh giỏi hóa."

"Là do chủ nhiệm lớp chọn."

"Nhất trung ngọa hổ tàng long, em có thể được chọn là vì em có năng lực."

Thẩm Nghi Hành biết Lâm Vu rất thông minh, trong 3 năm học ở nhất trung này, cô sẽ càng ngày càng tiến bộ.

"Bình thường có việc gì cần cứ tìm anh hoặc Đình Đình nhé."

"Em biết."

"Đình Đình cũng thế, Lâm Vu học giỏi, nếu em có vấn đề gì cứ tìm Lâm Vu mà hỏi."

Thẩm Nghi Đình ngọt ngào nói: "Anh trai à, anh cứ yên tâm đi."

Lâm Vu: "Về sau cậu có cái gì không hiểu, đợi giữa trưa tôi có thể giảng cho cậu."

Học sinh học ở trường giữa trưa có thể về kí túc xá để nghỉ ngơi, còn có một số học sinh giữa trưa thì ở ngay tại lớp để tự học.

Thẩm Nghi Đình gật đầu một cái." Tôi đi mua một số sách tham khảo, cũng định cho cậu mấy quyển, để lát nữa về đến nhà rồi đưa cho cậu."

Lâm Vu cảm kích nói: "Cảm ơn."

Thẩm Nghi Đình: "Không có gì đâu. Kỳ thật thì tôi cũng có chuyện muốn nhờ cậu."

"Chuyện gì?"

"Tôi muốn cùng cậu đổi chỗ, được chứ?"

Lâm Vu sững sờ, cô cùng Khương Hiểu ngồi cùng bàn, khai giảng vừa xong, mới thích ứng lẫn nhau, không phải cô nguyện ý liền có thể, Khương Hiểu chắc cũng thế đi.

Thẩm Nghi Hành nói ra: "Đình Đình, lại nháo rồi. Đây cũng không hẳn là chuyện của riêng Lâm Vu, em cũng nên đi hỏi bạn cùng bàn của em ấy đã."

Thẩm Nghi Đình thở dài một tiếng, lúc trước cô làm sao lại không thể trực tiếp ngồi vào Tần Hành chứ. Cô trầm giọng nói: "Em muốn ngồi cùng bàn với Tần Hành ấy."

Thẩm Nghi Hành: "Bây giờ cũng không còn là trẻ mẫu giáo nữa đâu."

Thẩm Nghi Đình: "Thế nhưng Tần Hành học tập tốt như vậy, em có cái gì không hiểu có thể trực tiếp hỏi cậu ấy."

Thẩm Nghi Hành tất nhiên biết tâm tư của em gái mình."Thôi, em đừng làm khó Lâm Vu."

Hắn đổi đề tài: "Lâm Vu em ngồi ở chỗ nào?"

"Bàn thứ hai từ dưới đếm lên."

"Vậy lên lớp nhìn bảng làm sao?"

"Em thấy được."

Đại khái là cô không có tiếp xúc với thiết bị điện tử nên thị lực đặc biệt tốt. Cô sống ở nông thôn lúc mỗi ngày đều đi bộ đến trường hai tiếng, vận động nhiều, mặc dù từ nhỏ không uống sữa nhưng cũng cao 1m64, mà hiện tại vẫn còn đang đi học, cô vẫn cao hơn Thẩm Nghi Đình một chút. Thẩm gia mấy năm trước chuyển biệt thự khu đông, ở đây phong cảnh ưu nhã, cây xanh râm mát, còn có một cái hồ phun nước to, có thể thấy được cá bơi qua bơi lại. Bà Thẩm hôm nay cũng về nhà sớm, cùng dì chuẩn bị một bàn đồ ăn. Ba đứa trẻ sau khi về nhà, trong nhà lập tức náo nhiệt hẳn lên.

"Lâm Vu gầy đi một chút rồi phải không? Ở trường học ăn không ngon à?"

Bà Thẩm hỏi cô đầy lo lắng.

"Cơm ở căn tin đồ ăn cũng rất ngon ạ, so với bữa ăn trước kia của con thì tốt hơn nhiều."

Ban đêm, cô ngủ ở phòng cách vách phòng của Thẩm Nghi Đình, gian phòng này tựa như lhofng của công chúa trong câu truyện cổ tích, đồ dùng trong nhà màu trắng, mành cửa viền ren, còn có bàn trang điểm xinh xinh đẹp đẹp nữa. Cô nháy nháy mắt, đi đến một bên trước bàn sách, lấy bài tập ra. Trong hai ngày ở Thẩm gia, có đôi khi cô sẽ giúp dì giúp việc đi hái đồ ăn, đây đều là việc mà cô làm đã quen. Ngày thứ hai, bà Thẩm sau khi thấy thì không cho cô làm nữa, mới mang cô đi vào phòng ăn.

"Lúc đầu dự định cho con cùng Đình Đình đi ra ngoài chơi, mà cái con bé cái quen thói, bây giờ vẫn còn đang ngủ, lúc khác có thời gian sẽ đi sau. Ta nghe nói con ở trường học thích ứng được, không tệ lắm."

Bà Thẩm uống một ngụm trà.

"Dì à, trường học rất tốt."

"Thiếu cái gì thì nói với chúng ta, mẹ con ở quê không chăm sóc con được, lẽ ra chúng ta phải chiếu cố con nhiều hơn. Dù sao thì con vẫn chỉ là một đứa bé mà thôi."

Lâm Vu mím khóe miệng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc