Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chào Anh, Bác Sĩ Tần Chương 6: Sao Ông Lại Cầm Vở Của Lâm Vu?

Cài Đặt

Chương 6: Sao Ông Lại Cầm Vở Của Lâm Vu?

Cô xem thành tích xếp hạng thi cấp 3, cô cùng Tần Hành ở chung 1 danh sách. Hai người có điểm số đều không cách biệt nhiều, tổng điểm Tần Hành cao hơn cô một chút. Sau khi tan học, Khuất Thần đã sớm thu dọn sách vở cất vào cặp, hiện đang chờ Tần Hành.

Tần Hành hững hờ hướng mắt nhìn rồi cất mấy cuốn sách trên bàn. Khuất Thần mắt sáng quắc: "Sao ông lại cầm vở của Lâm Vu?"

Tần Hành lập tức cầm lấy quyển sách cất đi. Khuất Thần: "Làm sao ấy nhở? Coi như bảo bối không bằng. Mà cũng không phải là thư tình? Vậy cuối cùng là cậu muốn làm gì?"

Tần Hành: "Lấy thừa bù thiếu."

Khuất Thần: "Dừng lại đê! Quen nhau từ lúc cởi truồng quấn tã, chưa bao giờ mà ông không cho tôi xem một quyển vở cả."

Tần Hành một tay khoác balo, thảnh thơi đi ra ngoài. Dần dần trong lớp học mọi người đều về hết, thứ sáu tan học, tất cả mọi người như đang chạy đua với thời gian vậy. Lâm Vu nhìn thoáng qua chỗ Thẩm Nghi Đình ngồi, thấy cô đã cùng bạn học đi ra về.

Cô cùng Khương Hiểu đi lấy xe đạp. Khương Hiểu hỏi: "Cho nên chỉ có những lúc được nghỉ nhiều ngày cậu mới có thể về nhà?"

Lâm Vu gật gật đầu."Vậy sau này mỗi tuần cậu đều phải đi với cái ông chú này sao?"

"Có thể sẽ không thường xuyên."

Cô cũng không muốn đi quấy rầy Thẩm gia, thế nhưng là lại không tốt từ chối."Về sau cuối tuần chúng ta có thể cùng nhau học nhóm nha, tớ đối với Tấn thành cũng không quá quen ai hết. Chúng ta vừa vặn có thể cùng nhau đi chơi."

Lâm Vu trầm mặc: "Khương Hiểu à, tớ hiện tại còn không thể ra ngoài đi chơi được."

Khương Hiểu gãi gãi đầu: "Thật xin lỗi, tớ quên."

Trường học trợ cấp cho Lâm Vu, cho cô một phần nhỏ tiêu vào tiền ăn cơm, tiền còn lại còn muốn mua tài liệu học bài, mua đồ dùng học tập. Cô còn muốn tích lũy một chút tiền tiết kiệm để dùng lúc đi đường, không thể để mỗi lần đều là người Thẩm gia đưa đi đón về được. Trong nhà sinh hoạt hiện tại dựa vào trợ cấp của nhà nước, mẹ cho cô tiền, đều phải tiết kiệm từng xu.

Lâm Vu hô một hơi: "Chờ chúng ta trưởng thành kiếm được việc làm, kiếm được tiền, chúng ta sẽ cùng nhau đi chơi."

"Tốt thôi, một lời đã định."

Tần Hành đem xe dắt ra vừa đúng lúc, liền thấy hai người này, hắn lái lên xe đi ngang qua bên cạnh, bên tai nhẹ nhàng lướt qua giọng nói của Lâm Vu: Tớ không biết lái xe.

Khương Hiểu: "Chờ có thời gian, tớ sẽ dạy cho cậu."

Lâm Vu cười đáp ứng. Tần Hành theo bản năng ấn phanh lại, học sinh giỏi không biết lái xe đạp? Hắn quay đầu trở lại, chỉ thấy khóe miệng Lâm Vu cười ậm ừ.

Khuất Thần đến bên cạnh hắn: "Nhìn cái gì đấy?"

Tần Hành thu ánh mắt của mình lại: "Không có gì."

Xe đạp mới của hắn tính năng tốt, rất nhanh liền phóng đi thật xa.

Khuất Thần đuổi theo: "Thừa nhận đê, thừa nhận đê ông vừa nhìn Lâm Vu đúng không?"

Tần Hành không để ý tới hắn, tiếp tục phóng xe, bên tai là tiếng gió thổi vù vù."Nè, cậu không phải là để ý con bé ấy chứ?"

"Tớ nghe nói, cậu ấy là học sinh nghèo."

Tần Hành quét mắt nhìn hắn một cái."Ai nha, tớ cũng không có giỏi nghe ngóng. Cô ấy là do thầy Trương Cần giao giao tới, tớ vừa vặn tới phòng làm việc thì nghe được."

Tần Hành lành lạnh ném cho hắn một câu: "Ai cần cậu lo bao đồng nhiều như vậy."

...

Tần Hành với Lâm Vu người ngồi trước người ngồi sau, làm sao lại nhận không thấy một vài chuyện. Mặc dù trường học đã quy định, tại trường học đều phải mặc đồng phục. Bình thường Lâm Vu mặc đồng phục nhìn không ra xấu ở chỗ nào, nhưng có thể trong khoảng thời gian này, trên chân cô đổi đi đổi lại cũng chỉ có hai đôi giày vải hơi cũ.

Khuất Thần tiếp tục ồn ào: "Thế nhưng, Lâm Vu vẫn rất xinh đẹp. Mới một tuần học, các nam sinh trong ban đều đến để nghe ngóng. Nhưng mà cậu yên tâm, phù sa không lưu ruộng người ngoài, hoa khôi của lớp chúng ta, tự khắc chúng ta phải bảo vệ."

Khuất Thần: "Mấy nam sinh chúng ta tự bỏ phiếu ra để bầu. Lâm Vu có số phiếu nhiều nhất, nhưng mà tôi bầu Đình Đình."

Tần Hành liếc nhìn Khuất Thần, lạnh lùng nói: "Các cậu thật là rỗi hơi."

Khuất Thần cười hắc hắc: "Yên tâm, không chỉ có nam sinh bầu thôi đâu, có mấy nữ sinh cũng nặc danh rồi bỏ phiếu chọn cậu đấy."

Tần Hành: "Tránh ra chỗ khác."

Sao cứ có cảm giác bởi vì cái mặt hàng này mà hắn mới gặp tai họa ấy. Khuất Thần đưa tay trái sờ lên kiểu tóc của mình, trước khi vào học vừa bị cha hắn ép cắt ngắn, hiện tại còn lưu lại mỗi một vòng vàng. Mỗi ngày vào thời điểm luyện tập, hắn luôn là bắt mắt nhất.

"Tần Hành, giữa Đình Đình cùng Lâm Vu cậu sẽ chọn ai?"

Tần Hành nghĩ nghĩ, Lâm Vu có gương mặt với dáng dấp kia cũng không tệ đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc