Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tần Hành: "Không có thời gian, muốn chuẩn bị kĩ để thi."
Khuất Thần lại gần: "Đình Đình, tớ có thời gian nè."
Thẩm Nghi Đình: "Vậy lần sau chờ Tần Hành có thời gian, chúng ta cùng đi nha. Tớ đi nộp bài trước đây."
Thẩm Nghi Đình vừa đi, nam sinh phía sau bắt đầu nhốn nháo.
"Bạn Tần Hành này, tôi thấy rõ ông được người ta chú ý tới. Khó trách giờ ra chơi, hành lang lớp chúng ta đều có gái ban khác đi qua. Mỗi ngày đến lớp chúng ta đều như múc nước, thì ra ý không ở trong lời."
"Từ lúc thằng này học mẫu giáo đã được người ta để ý rồi."
Khuất Thần và hắn lớn lên cùng nhau từ bé, khi còn bé Tần Hành mãi mãi luôn đóng vai "Vương tử", con gái luôn thích bu xung quanh hắn. Những năm này, không biết đã nhận được bao nhiêu thư tình. Đáng tiếc, người này còn không thèm để ý tới.
Tần Hành thờ ơ: "Đi qua một bên."
Lâm Vu ngồi ở đằng kia cũng chẳng hề để ý tới, buổi sáng, Thẩm Nghi Đình tới sớm,
Vất cho cô một câu." Lâm Vu, mẹ tôi bảo cậu tới chơi, cuối tuần tới nhà tôi."
Từ lần chuyển tới đây, đây là lần đầu tiên Thẩm Nghi Đình chủ động nói chuyện cùng cô. Hai người hình như không có ăn ý bình thường, ở lớp học liền thân với bạn mới chứ không thân với nhau lắm.
Sau khi Thẩm Nghi Đình được cứu 2 năm, người Thẩm gia mang cô cùng nhau lên trên núi. Tiểu cô nương vừa xuống xe liền khóc, một mực nói: "Con không thích nơi này, con muốn về nhà."
Về sau, anh trai của Thẩm Nghi Đình là Thẩm Nghi Hành phải đón Lâm Vu mang tới.
Lâm Vu an ủi cô, nhút nhát đi kéo tay cô đi.
Thẩm Nghi Đình tức giận hất tay ra: "Không được đụng vào tôi."
Cô bé ấy đỏ hồng mắt nói: "Con cũng không muốn tiếp tục tới cái chỗ này nữa."
Vậy nên sau này, Thẩm Nghi Đình thật sự không đến. Thế nhưng, Lâm Vu vẫn muốn nói cho cô biết, núi Đông Lăng thật sự là một nơi rất xinh đẹp.
Lâm Vu đem chỉnh bài tập toán học vở đưa tới mặt bàn Khương Hiểu: "Những chỗ trọng điểm tớ đều đánh dấu cho cậu rồi."
Khương Hiểu cảm kích ôm lấy cô: "Lâm Vu, cậu thật tốt quá đi."
Cô nàng này học không bằng Lâm Vu nhưng thành tích cũng không quá kém
Tôn Dương ở phía sau nghe được: "Lâm Vu, có thể cho tớ mượn vở được không, gần tan học sẽ trả cậu."
Lâm Vu gật gật đầu. Cô xưa nay đối với việc cho người khác mượn vở mình sẽ không giấu, lúc học cấp hai, các bạn cùng lớp rất thích hỏi mượn vở của cô.
"Cảm ơn."
Tôn Dương cầm qua vở, cẩn thận từng li từng tí lật ra." Chữ của cậu thật dễ nhìn."
Tần Hành liếc qua, trên trang giấy có nét mực màu đen cùng mực màu đỏ lẫn lộn với nhau, chỗ khó liếc qua thấy ngay.
Tôn Dương gật đầu: "Lâm Vu, cậu quá lợi hại."
Tần Hành: "Đúng vậy nha, đều có thể đi dạy phụ giáo viên rồi."
Lâm Vu: "..."
Khương Hiểu quay đầu: "Vậy được a. Về sau ai mượn sách vở của Lâm Vu, phải trả tiền."
Tôn Dương: "Khương Hiểu, cậu thật có óc kinh doanh, về sau nên học ngành kinh tế đi nhé."
Tôn Dương kích động: "Cậu mà cũng phải mượn á?"
Tần Hành nhíu mày: "Ai chả muốn học tập từ người tài."
Lâm Vu trầm mặc một cái rồi chớp mắt: "Tôi còn có một vài chỗ chưa sửa, chờ chỉnh xong sẽ đưa cho cậu."
Tần Hành tinh tế nhìn cô, làn da thật đúng là thật trắng, giống như không có lỗ chân lông vậy." Được, tôi chờ cậu."
Cuối cùng vào giờ ra chơi, Khương Hiểu đi rửa tay. Lâm Vu một mình ngồi tại bàn, sửa vài chỗ ở vở cho tốt, quay người nhẹ nhàng đặt nó ở mặt bàn của Tần Hành.
Tần Hành đang nghịch điện thoại, nhìn cô một cái." Cuối tuần sẽ trả cho cậu."
Lâm Vu trầm mặc chỉ chốc lát: "Tôi là dân tộc thiểu số."
Tần Hành vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, không biết làm sao đột nhiên cô lại thốt ra này. Hắn để điện thoại di động xuống, nhìn cô: "Dân tộc nào cơ?"
Lâm Vu: "... Miêu tộc."
Tần Hành: "Cho nên cậu là gian lận?"
Sắc mặt Lâm Vu trong nháy mắt biến đổi, nàng tỉnh táo mấy giây, nháy mắt mấy cái mới bình tĩnh trở lại." Tôi sẽ không."
Nói cô chớp mắt một cái, sắc mặt nghiêm túc: "Dân tộc thiểu số cũng có chính sách dành cho học sinh, tôi thi cấp ba được cộng điểm thêm năm phần."
Tần Hành nhéo nhéo lông mày."Kỳ thật điểm của tôi cũng không có cao hơn cậu mấy đâu."
Tần Hành mặt mày di chuyển, ánh mắt nhìn cô mấy giây, nguyên lai là cô có ý tứ này. Cô cho là hắn quan tâm việc cô được cộng thêm cái năm phần kia, hắn cười: "Bạn học Lâm Vu, chớ nhụt chí, về sau còn có rất nhiều đợt thi đang chờ chúng ta mà."
Lâm Vu nhìn qua hắn, nhất thời khó nói lên lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















