Tiết Anh ngữ làm bài kiểm tra. Trước sau từng lượt từng lượt truyền giấy, Tần Hành vuốt vuốt bút. Truyền đến cuối cùng, Lâm Vu quay người, đem hai tờ giấy truyền đến đằng sau. Kết quả, rõ ràng là hắn ngồi ngay chéo đằng sau cô, theo lý thì sẽ đưa cho hắn trước, thế nhưng cô lại đem bài thi truyền đến cho bạn cùng bàn Tôn Dương trước mặt.
Tần Hành: "..."
Lâm Vu vừa mới viết xong tên, động tác dừng lại.
Chỉ nghe đằng sau truyền tới một thanh âm lười biếng: "Nhặt hộ tớ cái nắp bút."
...
Lời tác giả nói:
Tần Hành: Bạn học Lâm Vu hình như có thành kiến với tôi à?
Cái này quá nan giải rồi? Ai đến nói cho người ta biết đi?
...
Lâm Vu nhẹ nhàng cúi người, tóc buộc đuôi ngựa rủ xuống một chút, cô nhặt nắp bút lên, đưa cho Tần Hành, chỉ là dùng tay đưa vòng ra đằng sau, không hề quay đầu lại.
Động tác kia thể hiện bằng hai chữ...Dứt khoát.
Tần Hành nhìn thoáng qua cái nắp bút trên bàn, lập tức trừng mắt nhìn sau gáy cô. Hắn sờ lên cằm, giống như đang suy nghĩ điều gì.
Lâm Vu đối với hắn khẳng định là có định kiến.
"Nghiêm túc làm bài đi, cứ nhìn đông rồi lại nhìn tây. Đây đều là mấy bài dễ hết thôi."
Cô giáo Đào bị cảm, lúc nói chuyện giọng bị khàn khàn.
Tần Hành nhìn tờ giấy trên bàn, bắt đầu làm bài.
Lâm Vu không bị khúc nhạc dạo đầu này làm ảnh hưởng, tinh thần đều tập trung ném lên bài thi.
Tiếng chuông vang lên, Tần Hành đưa tay muốn cầm bài kiểm tra của Tôn Dương.
Tôn Dương ngao ngao trực khiếu: "Đợi chút đã, tớ còn có một từ chưa viết xong! Nhật ký viết như nào?"
Tần Hành: "D-i-a-r-y."
Tôn Dương ngoáy bút viết: "Tốt tốt."
Tần Hành rút lấy bài kiểm tra, trực tiếp vỗ vỗ vào lưng Lâm Vu.
"Bài kiểm tra."
Đơn giản, dứt khoát.
Lâm Vu quay người, bình tĩnh nhận lấy. Tần Hành xem xét cô một chút, người ta căn bản một ánh mắt cũng không dành cho mình mà.
Tần Hành: "..."
Nội tâm của Tôn Dương: Bình thường mấy cái truyền bài kiểm tra này, không phải hắn làm được à.
Trong phòng học lúc này bàn đáp án bắt đầu bàn đáp án, phàn nàn bắt đầu phàn nàn.
"Vừa mới khai giảng xong đã thi, có để cho người ta kịp thở không thế."
"Đây chính là sự thật, Tấn thành nhất trung đúng là chốn địa ngục. Cha mẹ tôi cả tháng bảy đã bắt đầu gõ chuông cảnh cáo rồi."
"Mọi người nghĩ thoáng lên xem nào. Cuối tuần đi xem phim đi!"
Mọi người bắt đầu ồn ào. Sau khi thi cấp ba xong, ai cũng chơi đến điên rồi. Một tuần này chương trình học rất chặt chẽ, lắm người còn chưa kịp điều chỉnh.
Khuất Thần la lớn: "Tuần này có đi chơi bóng hay không đây?"
Dứt lời, lúc này, đột nhiên một bóng người đi tới.
"Nhốn nháo cái gì mà nhốn nháo! Tôi đi từ xa đã nghe được tiếng cái lớp này ồn ào rồi! Còn có hai phút nữa mới đến tiết học tiếp à? Các cô cậu đang làm gì đây? Có một điểm nào gọi là ý thức không đấy?"
Đây chính là thầy chủ nhiệm, họ Hách. Ông vừa tiến đến, phòng học liền xuất hiện áp thấp nhiệt đới.
Khuất Thần yên lặng từ bên cạnh ông đi qua.
"Còn không về chỗ ngồi?"
Khuất Thần: "Chủ nhiệm Hách à, thầy có việc gấp."
Chủ nhiệm Hách: "Tan học thời gian dài như vậy mà việc gì gấp?"
"Không phải là vội vàng đi chấm bài sao ạ?"
"Đi đi đi đi, tranh thủ thời gian! Tôi muốn cùng thầy Trương của các người nói chuyện. Lớp các cô cậu chú ý giữ trật tự vào đấy."
Chủ nhiệm Hách đem 2 ban phê bình một trận mới bỏ đi. Mọi người một mặt sầu khổ, thở dài một hơi.
"Tớ nghe nói, Chủ nhiệm Hách này cực kỳ nghiêm khắc. Chúng ta được ông ấy nắm trong tay thì khẳng định là xong đời."
"Lầu trên nhà tớ có một anh trai vừa tốt nghiệm cấp 3, là thầy Hách chủ nghiệm cả 3 năm liền."
"Tớ còn nghe nói Chủ nhiệm Hách đặc biệt thích bắt mấy cái cặp đôi đang yêu đương, chân lý của người ta đồn về thầy chính là, thời trung học yêu đương nồng nhiệt đến mấy, đến tay thầy là xong hết."
"Các bạn học chú ý đấy nhá! Đừng để bị Chủ nhiệm Hách bắt được!"
"Ồ! Cái này không phải là chủ nhiệm tốt rồi, rõ ràng là chủ nhiệm khó ưa."
...
Thẩm Nghi Đình cầm lấy xấp bài thi tiếng Anh vừa mới thu, đi tới đứng tại chỗ bàn học của Tần Hành. Cô có dáng vẻ ngọt ngào, rất phù hợp cái tên đầy khí chất của mình, duyên dáng yêu kiều.
Thẩm Nghi Đình: "Tần Hành, bài 3 câu đầu cậu điền gì?"
Thanh âm của cô ôn hòa dễ nghe.
Tần Hành tựa lưng vào ghế, biểu lộ nhàn nhạt." D."
Thẩm Nghi Đình nhíu nhíu mày: "Vậy thì tớ chọn sai rồi. À mà này, Tần Hành, cuối tuần này buổi tối cậu có thời gian không? Cha tớ cho tớ mấy cái vé hòa nhạc."
Bốn phía đều đang chú ý nhất cử nhất động của hai người này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















