"A, cậu đã đến rồi sao!"
Rồi nhanh chóng ngồi xuống chỗ của mình, nhanh chóng đem sách cất vào trong cặp.
"Tớ tên là Khương Hiểu, Khương Tử Nha khương, xuân ngủ chưa phát giác hiểu hiểu."
"Tớ là Lâm Vu. Song mộc lâm, hoang vu vu."
Khương Hiểu phốc một tiếng cười: "Là Tiết vu hành vu mới đúng."
Lâm Vu hai mắt tỏa sáng, biết được cô nàng này đã đọc qua truyện « Hồng Lâu Mộng ».
"Tớ biết cậu. Cậu là "trạng nguyên" của thành phố mình. Huấn luyện quân sự chúng ta đều đã nhìn qua danh sách, lớp chỉ có một mình cậu không tới."
Lâm Vu khẽ cười cười.
"Cậu cười lên thật là dễ nhìn."
Khương Hiểu nhìn chằm chằm hướng Lâm Vu.
Lâm Vu có chút xấu hổ, sau khi huấn luyện quân sự xong, tất cả mọi người ít hay nhiều đều rám nắng đi một chút. Cô lại có di truyền tương đối tốt giống mẹ, làn da luôn luôn trắng nõn.
Khương Hiểu: "Mà cậu làm sao không đến huấn luyện quân sự vậy?"
Lâm Vu: "Mẹ tớ bệnh, đi không được."
Thanh âm của cô không lớn không nhỏ, Tần Hành cùng Khuất Thần đều nghe được.
Khương Hiểu nhếch miệng, không hỏi thêm gì nữa, nói vài câu kiểu dạng huấn luyện quân sự quá cực khổ, lớp mình còn có bạn nữ bị té xỉu.
Mặc dù là lần đầu gặp mặt, giữa hai người giống như rất nhanh liền tìm được điểm tương đồng.
Khuất Thần sờ lên cái mũi, sắc mặt ngượng ngùng, hắn chuyển đổi đề tài, hỏi: "Khương Hiểu, cậu vừa mới cất thứ gì đấy?"
Khương Hiểu: "Vương Hậu Hùng « tài liệu giảng dạy »."
Khuất Thần cười nhạo: "Tài liệu giảng dạy của Vương Hậu Hùng lúc nào bìa lại đổi thành truyện tranh rồi?"
Khương Hiểu: "Khuất Thần Thị ấy, cậu không ra tiệm sách bao giờ sao?"
Đám người: "..."
Chỉ có Lâm Vu một mặt im lặng, về sau, cô nói cho bọn hắn, bởi vì cô không biết Khuất Thần Thị là cửa tiệm. Cô coi là Khuất Thần Thị là biệt hiệu của Khuất Thần.
Tiết học cuối cùng, Trương Cần đúng hẹn mà tới.
"Yên tâm, giáo viên Dư là thật có việc. Thừa dịp có thời gian, thầy đến bàn giao một chút về lớp học. Mọi người hiện tại cũng biết thầy đi?"
Trong phòng học trong nháy mắt cười lên.
Huấn luyện quân sự mấy ngày nay, Trương Cần đều đến xem học sinh của mình, còn ai là không biết chứ.
"Hiện tại chúng ta còn chưa có 1 số ban can sự, có ai tự tiến cử không?"
Trương Cần quét nhìn một vòng, đúng là không ai tự tiến cử." Vậy ta liền điểm danh. Ban trưởng Tống Dật Minh, học tập ủy Tưởng Nam...Đại diện lớp số học là Tần Hành, lớp Anh ngữ là Thẩm Nghi Đình. . ."
Thầy vừa nhìn thành tích vừa nói: "Hóa học đại diện là Lâm Vu đi."
Lâm Vu sững sờ.
Trương Cần tìm được vị trí của cô: "Quên giới thiệu cho các em biết, Lâm Vu lớp chúng ta là học sinh mới, buổi chiều vừa tới, mọi người nhớ giúp đỡ nhau nhé."
Lâm Vu đứng dậy ở chỗ ngồi, sắc mặt lạnh nhạt, có chút giống như không đồng trang lứa với các bạn học.
Trương Cần khoát khoát tay, để cô ngồi xuống."Thầy cũng không nhiều lời nữa, tóm lại, học tập cho giỏi, không phí thời gian. Bây giờ thì tự học đi."
Thầy Trương không dám vừa mới vào học đã mang tiếng chiếm tiết của người khác. Từ từ rồi cái gì đến cũng sẽ đến, nước ấm nấu ếch xanh, để bọn nhóc này chậm rãi thích ứng cuộc sống cấp ba.
Lâm Vu mới tới liền bị ủy nhiệm làm đại diện học sinh chuyên hóa, bạn cùng lớp trong lòng đều thật tò mò.
Thế nhưng, về sau nghe nói, đây đều do giáo viên chọn, mọi người cũng không có ý kiến.
Lâm Vu rất nhanh thích ứng cuộc sống cấp ba. Cô tính cách yên tĩnh, cơ hồ không chủ động cùng người khác trò chuyện, bình thường tại lớp học cũng không tiếp xúc nhiều.
Coi không thích ra ngoài, luôn luôn ngồi tại vị trí của mình, không phải tại làm bài tập thì là đọc sách, rồi thì nằm ưỡn trên mặt bàn nghỉ ngơi.
Nhất trung cao nhất không có phân ban thí nghiệm, mỗi ban học sinh đều có một cái máy tính ngẫu nhiên. Ngoại trừ Khuất Thần, Thẩm Nghi Đình tìm lãnh đạo trường học xin xuống lớp 2 học.
Lâm Vu làm xong đề, cầm cốc nước đi rót. Vừa ra cửa phòng học, liền thấy Tần Hành và Khuất Thần đâm đầu đi tới. Hai người dáng dấp đẹp mắt, đi đến chỗ nào đều là tiêu điểm.
Lâm Vu vô ý thức tránh đi.
Tần Hành cũng thấy cô, hai người ánh mắt chạm nhau một tí, Lâm Vu rất nhanh quay đầu đi.
Tần Hành một mặt không hiểu: "..."
Khuất Thần hắc hắc cười không ngừng: "Người anh em, chúng ta quá đẹp trai đến nỗi người khác không dám nhìn đấy mà."
Tần Hành trong lòng cảm thấy kỳ quái, căn cứ vào quan sát mấy ngày nay của hắn, Lâm Vu người này rất yên tĩnh, ngoại trừ lúc học tập mới cùng mọi người bàn bạc. Thế nhưng quan hệ với mấy người xung quanh cũng không tệ, lúc trước người bạn bàn sau hỏi cô một vấn đề, cô đều rất nghiêm túc giảng giải phân tích. Bạn ngồi cùng bàn Tôn Dương của hắn, mỗi khi Tôn Dương không giao bài tập, cô sẽ đến giục, còn hỏi một câu: "Cậu xem Tần Hành làm bài tập có tốt hay không, rồi cùng đưa cho tớ."
Khi nhắc đến mình, toàn là tiện lời mới nói. Hình như Lâm Vu có chút lạnh lùng đối với hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















