Tấn thành có chỗ là cấp ba cũng muốn cướp học sinh này về tay, cuối cùng vẫn là bị nhất trung cướp được. Chủ nhiệm đã từng bắt chuyện qua, nhận ra đây là một học sinh đáng chú ý.
"Về sau có chuyện gì cứ tìm thầy nhé."
Trương Cần là thầy giáo mới, hơn nửa năm nghiên cứu sinh rồi tốt nghiệp, do biên chế còn cần phải khảo thí, tháng chín mới chính thức đến nhất trung dạy học.
Lâm Vu gật gật đầu.
"Báo cáo..."
Ở ngoài cửa truyền tới giọng nói của một nam sinh.
"Vào đi."
Thầy Trương quay đầu, hô: "Tần Hành, em tới đây đúng lúc đấy. Đây là Lâm Vu, học sinh mới của lớp chúng ta. Con bé vừa tới, em dẫn bạn tới lớp trước đi."
Ông nghĩ nghĩ: "Bàn bên trên bàn của em còn chỗ trống đúng không, Lâm Vu tạm thời ngồi đó nhé. Thầy đi trước giao cho mấy lớp khác một chút bài tập. Còn nữa, thuận tiện thông báo một việc, tiết âm nhạc cuối cùng, giáo viên có chút việc, thầy đến lớp dạy thay nhé."
Tần Hành: "Thầy xin tiết âm nhạc ạ?"
Trương Cần làm gì mà không hiểu tâm tư của học sinh, cười nói: "Thầy nào dám. Mặc dù vừa khai giảng, em cũng đừng có lười biếng, học toán cần chú ý duy trì thứ hạng một chút, tuy nghe đơn giản nhưng cũng có mấy người phi thường lợi hại đấy."
Trong lời nói đều thể hiện sự ưu ái với học sinh.
Tần Hành nhàn nhạt lên tiếng, chỉ sợ là căn bản không có đem lời nói này để trong lòng. Tần Hành mặc đồng phục ngắn tay mùa hè, vóc dáng rất cao, áo sơ mi trắng, quần đồng phục màu đen. Thiếu niên mặt mày tuấn tú, tay cầm sách bài tập, đứng ở đằng kia, phong thái thướt tha.
Lâm Vu và hắn bốn mắt đối nhau, nhìn khuôn mặt anh tuấn kia cô hơi hoảng hốt 1 chút. Cô nhớ mang máng nụ cười của người con trai này, so với năm đó chả giảm một chút kiêu ngạo nào. Cô im lặng mấy giây, khóe miệng lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, lễ phép cho có lệ chứ không hề nhiệt tình.
Tần Hành giật giật khóe miệng, lộ ra hàm răng trắng noãn. Hắn đánh giá cô một chút, người rất gầy gò, tóc buộc đuôi ngựa, lộ ra cái trán trơn bóng. Cô mặc áo sơ mi trắng, quần bò màu lam, quần áo giặt đến trắng bệch. Trên chân đi một đôi giày thể thao. Hắn biết cô, người duy nhất vắng mặt ở lớp học quân sự, cũng là người đạt điểm cao nhất toàn thành phố.
Hắn nhìn chăm chú con mắt của cô, cặp mắt kia rất sáng, cho người ta thấy một cảm giác ôn nhu, nhìn sâu vào cặp mắt kia tựa như có thể ẩn chứa một vật gì đó, đáng để cho người ta tìm tòi nghiên cứu. Hắn nói: "Đi theo tớ, tớ đưa cậu vào lớp."
Lâm Vu nhẹ nói một câu: "Cảm ơn."
Vào giờ ra chơi, lớp học náo nhiệt một cách dị thường.
Tần Hành cùng Lâm Vu đi vào, lớp học huyên náo đột nhiên rất yên tĩnh, tất cả mọi người đều nhìn hai người bọn họ.
"Chỗ của cậu ở đây."
Lâm Vu nhìn thoáng qua chỗ bên cạnh mình, có thể xác định là ngồi cùng bàn với một nữ sinh. Cô đem cặp sách để xuống, lần nữa nói với Tần Hành một tiếng: "Cảm ơn."
Rồi quay người ngồi xuống, không nhiều lời nữa.
Trên bàn của cô để sách mới, chỉnh chỉnh tề tề, hẳn là bạn ngồi cùng bàn sắp xếp cho. Cô nghĩ, cái người bạn này chắc hẳn là rất dễ thân.
Tần Hành: "Buổi tối nhà có việc rồi."
Khuất Thần nhìn thấy Lâm Vu ở bàn trên: "Đây chính là học sinh mới mà điểm cao nhất thành phố hả?"
Hắn không e dè mà nhìn chằm chằm vào Lâm Vu thật lâu, hỏi: "Chất lượng giáo dục ở nông thôn tốt như vậy sao?"
Lâm Vu có thành tích đạt được điểm cao khi thi cấp ba, quả thật làm cho người ta ngạc nhiên, phần nhiều hơn là được mở mang tầm mắt. Khó có được người nào điểm cao, vậy mà lại còn là ở nông thôn.
"Tớ xem điểm số, cô ấy gấp mấy lần điểm cậu."
Tần Hành đối điểm số xưa nay không để ý.
Khuất Thần đụng cùi chỏ của hắn: "Tại sao lại là cậu đưa cô ấy đến lớp vậy?"
Tần Hành nghiêng qua hắn một chút, ý là cậu nhiều lời quá rồi đấy.
Khuất Thần hề hề nói ra: "Thật hâm mộ! Có phải hay không điểm cao nhất đều không cần tham gia huấn luyện quân sự?"
Lâm Vu tự nhiên nghe được bọn hắn nói chuyện, cô hơi cúi đầu, trên mặt cơ hồ không có chút giao động. Trình độ giáo dục của nông thôn xác thực là không thể so đo với thành phố. Cô nhìn phòng học trước mắt, sáng sủa rộng rãi, bàn học chỉnh tề lại sạch sẽ, thậm chí còn có điều hòa máy tính, những này trường học ở thị trấn đều là không có.
Lâm Vu nghĩ đến lời mẹ nói trước khi đến nhất trung. Là mẹ làm liên lụy con, là mẹ không cho được cái gì...
Lúc này, một cô gái vội vàng chạy tới, trong tay ôm vài cuốn sách. Bởi vì chạy bộ, cô gái này liền thở hổn hển.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










