Lâm Vu cùng Khương Hiểu tùy tiện tìm khối đất trống để đánh cầu lông. Hai người cũng không phải vì muốn luyện kỹ thuật, chỉ muốn hoạt động thân thể một chút.
Hạng mục thể dục của Lâm Vu không nhiều, bóng chuyền cùng bóng bàn kỹ thuật bình thường, bóng rổ cùng các nữ sinh trong lớp cũng không quá đồng dạng đi.
Lớp học có mấy nữ sinh đang tán gẫu, chủ đề bất tri bất giác liền vây quanh Tần Hành.
Các cô gái cất giấu bí mật nhỏ trong lòng, thử thăm dò.
Trần Đồng đột nhiên cười nói ra: "Các cậu đều nói Tần Hành đẹp trai, Lâm Vu lại nói Thẩm Nghi Hành mới đẹp trai."
Dứt lời, Thẩm Nghi Đình nhìn qua: "Lâm Vu nói thế thật sao?"
Trần Đồng phát hiện mình đã nói ra chuyện không nên nói, mà lời đã chui ra khỏi miệng nên đành phải gật gật đầu.
Thẩm Nghi Đình cười: "Ca ca của tớ đương nhiên là đẹp trai nha."
Nói xong đứng dậy vỗ vỗ trên quần xám, hướng phía Lâm Vu đi đến.
Trần Đồng hối hận, chính mình làm sao lại đem chuyện tâm sự ở ký túc xá nói ra.
Thôi Nhã hướng về phía cô mà lắc đầu.
Lâm Vu nhìn thấy Thẩm Nghi Đình đi tới, cô dừng lại: "Cậu muốn đánh sao?"
Thẩm Nghi Đình lắc đầu, nàng đánh giá Lâm Vu. Cô chỉ mặc đồng phục, nhưng vẫn là không che giấu được vẻ mỹ lệ.
Từ khi biết cô, nàng liền biết sự thật này.
Đã xinh đẹp lại còn thông minh.
"Lâm Vu, tớ có lời muốn nói với cậu."
Khương Hiểu cầm vợt bóng bàn: "Nhanh nói đi, tớ đi trước còn vợt bóng bàn."
Lâm Vu gật gật đầu.
Thẩm Nghi Đình rút một tờ giấy cho cô: "Lau mồ hôi đi đã."
"Nhưng cậu nhất định phải giúp tớ."
"Cậu nói là truyện gì trước đi đã?"
"Tớ thích Tần Hành."
Lâm Vu: "..."
"Cậu giúp tớ nói cho cậu ấy biết nhé."
Lâm Vu chấn kinh, quả thực không thể tin vào lỗ tai của mình.
"Sao cậu không tự nói?"
"Tớ sợ. Sợ cậu ấy không thích tớ."
Thẩm Nghi Đình có chút buồn bực: "Tớ đã suy nghĩ thật lâu, cậu giúp tớ nói ra là tốt nhất rồi. Nếu hiện tại cậu ấy không thích tớ, ít ra tớ cũng sẽ không cảm thấy xấu hổ."
Lâm Vu: "..."
Cô có thể nói cho người khác biết, cô cùng Tần Hành không quen, lạnh như băng mà từ chối bất luận kẻ nào. Thế nhưng cô không từ chối Thẩm Nghi Đình được.
Thẩm Nghi Đình lôi kéo cánh tay của cô: "Lâm Vu, cậu giúp tớ một chút nha? Hiện tại nhiều nữ sinh đều vây đến bên cạnh Tần Hành mà tỏ tình, tớ sợ..."
Lâm Vu đau đầu: "Để tớ nghĩ làm như thế nào để nói với hắn đã."
Thẩm Nghi Đình sắc mặt vui mừng: "Cậu đây là đồng ý rồi sao? Lâm Vu, cậu thật tốt."
Lâm Vu lại cười không nổi.
Thẩm Nghi Đình nghĩ nghĩ: "Cậu giúp tớ hỏi thử một chút, Tần Hành có thích ai không? Sau đó lại hỏi cậu ấy đối với tớ là cảm giác gì."
Lâm Vu á khẩu một tiếng.
"Cậu ấy tự nhiên lại muốn ở lại lớp tự học buổi tối, kỳ thật tớ cùng Khuất Thần còn chẳng học, chả lẽ cậu ấy thích người nào rồi?"
Lâm Vu yên lặng lắng nghe, vì sao mà Thẩm Nghi Đình cùng cô bàn luận cái đề tài này, cô chưa từng đọc qua tiểu thuyết ngôn tình nha.
"Tớ từ nhỏ đã thích cậu ấy, mẫu giáo, tiểu học, cấp hai, ở đại học và cả trong tương lai nữa, tớ hi vọng nhân sinh của tớ là cùng cậu ấy đi qua."
Lâm Vu lại nói một tiếng: "Cố lên."
Thẩm Nghi Đình bĩu môi: "Tớ đã rất cố gắng. Ai bảo tớ không thông minh như vậy. Gene trội của ba và mẹ đều di truyền cho ca ca rồi."
Hai người bất tri bất giác trở lại phòng học.
Thẩm Nghi Đình cảm kích nhìn cô: "Lâm Vu à, nhờ cậu."
Lâm Vu chỉ cảm thấy trên đầu trên vai như có cái tạ nặng ngàn cân, cô trở lại chỗ ngồi của mình.
Khương Hiểu nhìn cô một cái, cười cười: "Thế nào?"
Lâm Vu bất đắc dĩ thở dài một hơi: "Không có gì, chỉ giúp cậu ấy làm một chuyện thôi."
Khương Hiểu nâng má, Thẩm Nghi Đình cao ngạo tìm Lâm Vu có việc, ai,
Việc này sợ là không đơn giản. Lâm Vu không muốn nói, cô tất nhiên cũng sẽ không hỏi nhiều.
Lúc tự học buổi tối, Tần Hành tìm cô hỏi một câu hóa học. Lâm Vu giải thích cho hắn xong, có mấy lời đã chực ngay tại bên miệng, nhưng vẫn là nói không nên lời.
Tần Hành hỏi: "Cậu cùng Thẩm Nghi Hành quan hệ không tệ lắm nhỉ?"
Lâm Vu sững sờ, nhìn hắn.
Tần Hành một mặt tùy ý: "Ngày đó tớ nhìn thấy hắn tới tìm cậu, hắn đưa điện thoại cho cậu à?"
"Ừ."
Lâm Vu lên tiếng, hắn không phải biết cô cùng Thẩm gia có quan hệ như thế nào sao?
Tần Hành mắt nhìn cô: "Cậu đã có điện thoại di động, chúng ta thêm số nhau đi."
Hắn lấy điện thoại di động ra, mở điện thoại lên, kia là kiểu iphone mới, ở trong trường cấp ba đã là xa xỉ rồi.
Lâm Vu mắt biến sắc: "Điện thoại di động tớ không mang, để tại ký túc xá mất rồi."
Ánh mắt Tần Hành biến đổi, chăm chú nhìn cô: "Số điện thoại của cậu là bao nhiêu, để tớ thêm."
Giọng điệu so vói vừa nãy cứng rắn mấy phần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















