Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Chào Anh, Bác Sĩ Tần Chương 27: Lâm Vu, Cậu Cảm Thấy Thẩm Nghi Hành Cùng Tần Hành Ai Đẹp Trai Hơn?

Cài Đặt

Chương 27: Lâm Vu, Cậu Cảm Thấy Thẩm Nghi Hành Cùng Tần Hành Ai Đẹp Trai Hơn?

Cô đã hai tháng chưa có trở về nhà, có chút bận tâm.

"Lâm Vu, cậu cảm thấy Thẩm Nghi Hành cùng Tần Hành ai đẹp trai hơn?"

Lâm Vu có chút mỏi mệt, mơ mơ màng màng trả lời một câu: "Thẩm Nghi Hành."

...

Tác giả có lời muốn nói:

Ngày mai có phải Tần Hành muốn nổ hay không!

Thời cấp ba, ngoài Lâm Vu cùng Tần Hành, còn có Khương Hiểu và mấy nhân vật trọng yếu, người ta không nỡ bỏ qua. Hi vọng mọi người có thể kiên nhẫn một chút, cùng bọn họ đi qua ba năm này. Yên tâm, bọn họ sẽ lớn lên, sẽ yêu đương, sẽ kết hôn.

Đây là spoil sao?

...

...

Thẩm Nghi Hành trong quá trình trưởng thành của Lâm Vu có dấu vết không thể xóa nhòa. Hắn so với cô lớn hơn hai tuổi, hai người lần đầu gặp mặt, là hắn chủ động đi kéo Lâm Vu tay: "Lâm Vu muội muội, ngươi tốt."

Buổi sáng nghỉ giữa khóa, Thẩm Nghi Hành quang minh chính đại tìm đến Lâm Vu. Hai người chậm rãi đi sau đám người.

Thẩm Nghi Hành: "Thời tiết dạo này lạnh, quần áo của em có đủ hay không?"

Lâm Vu gật gật đầu: "Quần áo mùa đông em đều mang theo hết rồi."

Thẩm Nghi Hành: "Tiền thì có đủ xài không?"

Lâm Vu: "Đủ. Em đều ở trường học nên không cần mua cái gì."

Thẩm Nghi Hành đánh giá cô, đưa tay ra xoa xoa đầu cô: "Hình như em mập lên một tí rồi nha."

Lâm Vu tính tình trẻ con, nhéo nhéo gương mặt: "Em cũng cảm thấy vậy. Chắc là do cơn nước ở Nhất trung cũng không tệ lắm à nha."

Thẩm Nghi Hành cười cười, biết nhu cầu hiện tại của cô đối với cuộc sống không cao. Hắn lấy điện thoại di động ra: "Đình Đình nói em không chịu nhận."

Lâm Vu nghĩ thầm, vậy thì sao anh còn muốn đưa cho em làm gì.

"Thời gian trước, anh có chuyện gấp nên không tới tìm em được. Lâm Vu, điện thoại không chỉ là để cho em cùng bạn học và người nhà liên hệ với nhau, anh muốn nó đối với em mà nói là một công cụ học tập tốt."

Lâm Vu: "Em có thể đọc sách."

Thẩm Nghi Hành lắc đầu: "Hiện tại điện thoại di động chức năng càng ngày càng nhiều, mạng lưới, điện thoại, có thể để em hiểu rõ thêm về xã hội này, thế giới này. Nhận lấy đi, nếu không phải mẹ anh muốn đến trường học tìm em rồi."

Lâm Vu nhíu mày: "Nghi Hành ca ca, quý hóa quá rồi."

Càng quan trọng hơn là, cô hiện tại không thể gánh vác tiền điện thoại mỗi tháng.

Thẩm Nghi Hành hiểu rõ điểm này: "Điện thoại hoạt động lúc mua về, còn tặng kèm cho một chút tiền điện thoại, mỗi tháng đều sẽ gửi về. Lại thêm em còn là học sinh, nên còn có phần món ăn ưu đãi nữa."

Lâm Vu cắn môi góc, gương mặt thõng xuống.

Hắn đưa di động trực tiếp giao đến trong tay cô: "Sang năm anh muốn đi Bắc Kinh học, về sau cơ hội cho chúng ta gặp mặt sẽ không nhiều. Nếu không nhận thì ann làm sao liên lạc với em đây?"

Lâm Vu cầm di động, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.

"Nghi Hành ca ca, mọi người đối em đã chiếu cố rất nhiều."

Thẩm Nghi Hành cười cười, ngữ điệu ôn nhu: "Mau trở lại lớp đi."

Lâm Vu đang đi, tiếng chuông reo trước một phút trở lại lớp học.

Khương Hiểu hiếu kì: "Cậu cùng Thẩm Nghi Hành có quen biết sao?"

Lâm Vu ừ một tiếng, thấp mắt nhìn điện thoại.

Khương Hiểu tiến tới: "Thẩm Nghi Hành tặng à?"

Lâm Vu gật gật đầu.

Khương Hiểu mặt mày hớn hở: "Cậu lưu số điện thoại của tớ đi, về sau chúng ta không ở trường học cũng có thể liên lạc được với nhau. 188 ."

Hai người lưu lại số điện thoại của nhau.

Khương Hiểu kích động: "Lâm Vu, về sau tớ có thể quấy rối cậu sao?"

Lâm Vu nghĩ nghĩ: "Cuối tuần thì có thể."

Khương Hiểu hắc hắc cười không ngừng: "Đùa cậu thôi. Cậu học tập cho giỏi đi, tương lai đi thi Bắc đại Thanh Hoa, lúc đó toqs đi Bắc Kinh chơi có thể tìm cậu rồi."

Lâm Vu: "Cậu chuẩn bị thi trường nào?"

Khương Hiểu im lặng cười một tiếng: "Tớ không biết. Cô tớ muốn tớ đi Canada, bọn họ hi vọng tớ tốt nghiệp trung học xong rồi có thể đi ngay. Nhưng tớ không muốn lắm, bởi vì tớ còn có chút việc chưa làm được."

Ánh mắt cô lộ lên một tia sắc tối tăm u ám.

Hai cô gái này chưa từng hỏi qua lẫn nhau về chuyện gia đình, có thể vì một lí do sâu xa, hai người tựa hồ cũng cảm giác được đối phương đều có chuyện khó nói.

Cuối cùng là một tiết thể dục.

Toàn lớp tập trung hoạt động cho ấm người rồi nam nữ tách riêng rồi tản ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc